Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư
164

~Thanh Hải Vô Thượng Sư~

This page uses UNICODE font. If you don't have VN fonts, you can download a copy of VN Fonts at
http://www.godsdirectcontact.org/download/

u Lời Của Sư Phụ u Tin tổng quát
u Lời Pháp Cam Lồ u Kiến tạo làng chay toàn cầu
u Nhìn vào đời sống của Sư Phụ u Viễn ảnh thời đại hoàng kim
u Hàng loạt gương lãnh đạo sáng chói trên thế giới u Thế giới đang thức tỉnh với một lối sống cao thượng
u Vấn đáp chọn lọc u Hành động tình thương
u Thư Cảm tạ u Cách liên lạc với chúng tôi
u Sư Phụ kể chuyện vui u Nâng cao tâm thức
u Sư Phụ khai thị


Lời Của Sư Phụ [Top]

Thiên tai đều do ý niệm xấu tạo thành

Thanh Hải Vô Thượng Sư thuyết pháp tại Ðài Nam, Formosa,
ngày 13 tháng 10, 1988 (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Trong vũ trụ có rất nhiều thế giới và nhiều đẳng cấp. Thế giới của chúng ta là thế giới vật chất, nơi mà bất cứ vật gì cũng có thể nhìn thấy được, cầm được, sờ được và nắm lấy được. Ngoài ra còn có một thế giới khác do ý niệm tạo thành, trong số đó thế giới Atula gần chúng ta nhất. Ðại đa số thời gian, ý niệm của chúng ta đều thấp kém và hung ác, hoặc tốt theo cái gọi là tiêu chuẩn thế tục. Những ý niệm đó sẽ bay đến gần cảnh giới Atula, nơi mà chúng ta gọi là bầu khí quyển.

Cho nên nhiều khi chúng ta mắc phải bệnh tật hay bị viêm nhiễm, hoặc gặp tai nạn nào đó, chiến tranh hay thiên tai, tất cả đều là do ý niệm hung ác của người địa cầu chúng ta mà thành. Chúng ta không nên phàn nàn rằng: “Tôi là người tốt như vậy, đã làm việc thiện từ nhỏ, tại sao lại mắc phải bệnh nan y như vậy?” Hoặc “Quốc gia của chúng ta tốt lắm. Mọi người đều tin tưởng nơi Thượng Ðế và cầu nguyện khắp nơi. Tại sao lại xảy ra thiên tai như vậy?” Bất luận chuyện gì xảy ra đều có nguyên nhân cả. Người địa cầu chúng ta hoặc người trong nước của chúng ta đã từng có ác niệm. Tuy rằng ác niệm này chỉ nảy sinh trong chốc lát và chưa biến thành hành động, nhưng lực lượng của ý niệm đó vẫn hiện hữu. Ý lực dường như tự có một sự hiểu biết và thông minh riêng, mà chúng ta gọi là những nguyên tố. Nhưng tư tưởng không có linh hồn, và do đó không có lực lượng của Thượng Ðế. Chúng chỉ có ý thức mà thôi. Kiến thức cũng giống như một máy điện toán, không có linh hồn nhưng có thể tính toán hợp lý.

Thế nhưng những ý niệm hung bạo hoặc không đúng đó còn lợi hại hơn máy điện toán. Chúng ta có thể phá hủy máy điện toán, nhưng tư tưởng hung ác lại rất khó xóa bỏ. Bất luận trải qua bao nhiêu thời gian, chúng vẫn tồn tại, thu thập những ý niệm của từ trường tương tự như chúng, rồi sẽ tìm dịp thả tung năng lực này ra.

Nếu chúng ta ngưng dùng một máy điện toán hay nếu chúng ta đã dùng quá lâu, máy sẽ tự nó hư hỏng, hoặc chúng ta ấn một cái nút nào đó, máy sẽ hư luôn. Tất cả tài liệu lưu trữ tự nhiên sẽ biến mất. Nhưng những tư tưởng hung ác không có cách chi xóa bỏ được, chúng cũng không tự động tan biến. Một khi đã hiện hữu, chúng sẽ hiện hữu và phát triển thành bầu không khí bao quanh chúng ta, địa cầu, quốc gia, làng xóm và thành phố của chúng ta. Rồi chúng trở thành các chứng bệnh, thiên tai hay chiến tranh.

Bệnh tật là gì? Là bầu không khí đi tìm những tư tưởng tương tự rồi tiến vào từ trường của tư tưởng đó, tức là “đồng thanh tương ứng”. Từ trường này đợi khi quý vị có một ý niệm nào đó, hoặc tìm những người thường có những ý niệm tương tự đó rồi xâm nhập vào từ trường của họ, bởi vì có một cổng vào. Rất dễ cho hai tư tưởng cùng loại hòa với nhau, xâm nhập vào từ trường của chúng ta, vào trí óc, thần kinh của chúng ta và tiêu hủy sức đề kháng của chúng ta. Rồi chúng ta mắc bệnh ung thư, đau khổ về hệ thần kinh gặp trở ngại, hay một vài chứng bệnh mà không một ai nghe tới bao giờ. Rất có thể rằng những người có ý niệm hung ác phát ra từ trường xấu trong tiền kiếp, từ đó phải trở lại để hấp thụ bầu không khí xấu mà họ đã phát ra trước kia.

Cho nên chúng ta không nên trách cứ người nào. Chúng ta đã tạo ra mọi sự; tuy nhiên, chúng ta có thể tránh được. Thí dụ, nếu chúng ta giữ gìn thân khẩu ý cho thanh sạch trong suốt 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày, thì những từ trường xấu sẽ không có cách nào tiến vào được. Những gì khác tính chất sẽ không thu hút nhau được. Khi có thứ gì khác biệt xâm nhập vào chúng ta liền bị đẩy ra ngoài, giống như dầu và nước không sao mà hòa lẫn với nhau được.

Chúng ta là người tu hành, có thể hóa giải được rất nhiều nghiệp chướng. Trong quá khứ có thể là chúng ta có phát ra những tư tưởng hung ác, nhưng hiện tại chúng ta tạo ít đi. Một từ trường nghiệp chướng lẽ ra hoàn toàn xâm nhập vào chúng ta, bây giờ chỉ rỉ vào một chút. Có thể chúng ta sẽ ngứa chỗ này, đau chỗ kia, hay nóng sốt đôi ba ngày, nhưng những thứ này không biến thành ung thư. hay chúng ta có thể gặp một tai nạn nho nhỏ. Có thể xe của chúng ta bị hư hỏng, nhưng chúng ta không chết, mà chỉ bị bầm nhẹ hay bị thương nhẹ.

Cho nên khi còn ở trong cõi ta bà này, chúng ta nên tịnh hóa thân khẩu ý để bảo vệ chính mình. Một khi chúng ta đã thoát khỏi tam giới thì không có vấn đề gì. Sẽ không có bầu không khí hung tàn, không ai có ác niệm, mà chỉ có những người đã thuần khiết mới có thể tới đó được.

Bài thuyết pháp trên của Sư Phụ trước đây đã được đăng trên Bản Tin 96. Quan điểm siêu việt và lời khuyên sáng suốt của Ngài không những xác định cội rễ của vấn đề bệnh tật, mà còn chỉ rõ phương cách hoàn mỹ để bảo vệ con người trong thế giới vật chất. Trong thời điểm nguy kịch này với các bệnh dịch trên khắp thế giới, chúng tôi xin đăng lại nơi đây bài thuyết này, hầu hy vọng xã hôäi sẽ nhận được ích lợi từ đó.


Xuất bản ngày 18 tháng 3, 2006
Thành lập ngày 1 tháng 4, 1990
Phát hành: Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư
Chủ nhiệm: Hsieh Hsin-lin

Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư được đăng trên hệ thống truyền thông internet bằng những ngôn ngữ sau đây: Âu Lạc, Trung Hoa (chữ viết truyền thống lẫn giản thể), Anh, Pháp, Ðức, Nam Dương, Nhật, Ðại Hàn, Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha, và Thái. Xin xem trang mạng lưới WWW Quán Âm của Bản Tin để biết những mạng lưới liên hệ.

Mạng lưới Quán Âm
Câu thông trực tiếp với Thượng Ðế — Hệä thống mạng lưới truyền thông toàn cầu của
Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư:
http://www.Godsdirectcontact.org.tw/eng/links/links.htm

Trang mạng này cung cấp thư mục để nối kết với các trang mạng Quán Âm bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, cũng như để vào chương trình truyền hình Hành trình qua Thiên giới suốt 24 tiếng. Bạn cũng có thể tải Sách Biếu Bí quyết tức khắc khai ngộ bằng nhiều thứ tiếng, và tải hay đặt Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư đã xuất bản trong eBook hay hình thức có thể in được hoặc lượt tìm mục lục của các trang mạng trên hệ thống mạng lưới.


Tin tổng quát [Top]

Tin Anh Quốc

Thời gian tràn đầy pháp hỷ ở Surrey

Cheng Wu, Surrey (nguyên văn tiếng Anh)

[Surrey] Vào sáng sớm tinh sương ngày 2 Tháng Giêng, 2006, khi nhận được tin Sư Phụ đến thăm Trung tâm Surrey, khoảng một trăm đồng tu đã đến Surrey trong một thời gian rất ngắn để nhận món quà đầu năm tốt nhất chưa từng có! Trong thời gian thăm viếng Sư Phụ trông rất diễm lệ và thư thản ở lại cho đến chiều tối. Rồi khi Sư Phụ ra về, chúng tôi cảm thấy rất là được gia trì và rất là vui mừng cho sự may mắn của chúng tôi. Ngày kế, với khoảng ít hơn hai mươi người hiện diện tại Trung tâm, chúng tôi đang ăn trưa muộn và đang xem một băng thâu hình của Sư Phụ thì không ngờ Sư Phụ lại đến và gia nhập với chúng tôi. Vì thế chiều hôm ấy, chúng tôi lại vui chơi trong sự hiện diện thân ái của Ngài trong khi chia sẻ những câu chuyện khôi hài.

Vào buổi trưa Chủ Nhật sau đó, ngày 8 tháng Giêng, Trung tâm đầy ắp đồng tu 130-140 người khi Sư Phụ gia trì chúng tôi lần thứ ba với sự hiện diện của Ngài, khiến nơi đây tràn ngập tình thương và tiếng cười. Sau đó Ngài bàn luận về những phương pháp mà chúng ta có thể cứu giúp thế giới, như là khuyến khích dán những nhãn hiệu cảnh cáo cho những thức uống có rượu, và tuyên bố cho người ta biết sự nguy hiểm của những chất nghiện ngập như thuốc lá, ma túy và rượu mạnh, mà gây ra nhiều vấn đề vô cùng to tát trong tất cả mọi khía cạnh của xã hội từ những chính trị gia cầm quyền cho đến giới trẻ. Sư Phụ cũng bày tỏ sự quan tâm của Ngài đối với súc vật, đặc biệt là những con bị những đối xử một cách vô nhân đạo bởi những viên chức tìm cách ngăn chặn dịch cúm gia cầm, và nói rằng mọi người phải được nhắc nhở về lối sống từ bi bằng cách chọn ăn chay và đối xử tử tế với súc vật. Ngài cũng nhắc nhở chúng ta tận tình giúp đỡ bạn đồng loại của mình trong bất cứ hình thức nào bằng cách biểu lộ phẩm chất Thượng Ðế của mình qua những hành động của mình ở trong thế giới này.

Vào buổi chiều cùng ngày hôm đó Sư Phụ mời chúng tôi vào ngồi trong phòng của Ngài, rồi Ngài kể nhiều chuyện vui trong khi chia sẻ rượu vang chay với chúng tôi. Sư Phụ cho biết Ngài hạnh phúc như thế nào trong những ngày đầu tiên trong sứ mệnh của Ngài, sống trong lều giữa thiên nhiên với một cuộc đời giản dị. Thế là Ngài chia sẻ những kỷ niệm êm đềm và tạo ra nhiều hoàn cảnh với địa điểm mà chúng ta có thể đi trong một nhóm nhỏ để thoát ly “thế tục” tận hưởng sự yên tĩnh, lãng mạn và sự tráng lệ của thiên nhiên. Lực lượng ở Trung tâm rất mạnh trong lúc Sư Phụ nói chuyện đến nỗi hầu hết chúng tôi như bị cuốn hút vào những kỷ niệm ngọt ngào và những giấc mơ êm ái của Ngài.

Rồi khi Sư Phụ đề nghị nhiều lần rằng Ngài nên ra về, chúng tôi làm tất cả những gì mà chúng tôi có thể để chinh phục Ngài ở lại, và cuối cùng thì Ngài đã lên đường vào sáng sớm hôm sau. Chúng tôi không thể không cảm thấy mong muốn dâng lên Ngài sự diễm lệ, lãng mạn và tình thương cao cả nhất, vì Ngài chính là những điều đó!

Tin Á căn đình

Một thiên đàng tại thế qua sự gia trì của Sư Phụ

Silvia và Aníbal tường trình từ Buenos Aires (nguyên văn tiếng Tây Ban Nha)

[Posadas, Misiones] Misiones là một tỉnh thành xinh đẹp ở miền đông bắc Á Căn Ðình nơi biên giới Paraguay và Ba Tây, với cây cỏ xum xuê, đất đỏ mầu mỡ, và phong cảnh độc đáo đầy ấn tượng của Thác Iguazú. Và vào ngày 8 tháng 2 năm 2006, tỉnh thành nhận được sự gia trì của Sư Phụ qua một buổi hội thảo chiếu băng tổ chức tại thủ đô Posadas do đồng tu từ Trung tâm Buenos Aires thực hiện.

Buổi hội thảo đã diễn ra tại Trung tâm Văn hóa Vicente Cidade, nơi mà viên giám đốc là ông Benito Del Puerto đã đích thân phụ trách phần chiếu băng vì nhân viên kỹ thuật của ông đã đi nghỉ phép. Hành động hào phóng và tinh thần cởi mở này cùng với tính khí vui vẻ của những nhà báo phỏng vấn đồng tu, đặc biệt là những phóng viên từ đài truyền thanh địa phương Misiones 103.7 và đài truyền hình số 6, cộng với báo El Territorio và Primera Edición, quả là một sự khích lệ.

Suốt buổi hội thảo tràn đầy một sự hài hòa và trong một phần của bài giảng thuyết, khi Sư Phụ bênh vực cho quyền lợi của thú vật và bày tỏ niềm mơ ước của Ngài rằng thú vật không bị dùng cho những cuộc thử nghiệm mỹ phẩm và y học, các khán giả tự động vỗ tay. Sau đó hơn một nửa số người tham dự đã học pháp Phương Tiện, và một vài người có linh ảnh bên trong rất tốt, trong đó có một bé trai tám tuổi thành tâm từ trong khán giả tiến đến các đồng tu sau buổi hội thảo và nói: “Chúa Giê-su đã gởi con đến hôm nay”. Thêm vào đó, một phụ nữ trong cơn đau khổ vì tình cảnh cá nhân, đã được tình thương của Sư Phụ an ủi trong buổi truyền pháp Phương Tiện. Những anh chi em mới này cũng được mời đến nhà của một đồng tu pháp phương tiện vào ngày hôm sau, nơi mà các thắc mắc về tâm linh được giải tỏa và họ thích thú ngồi cộng tu với nhau.

Tất cả đồng tu tham dự vào hội thảo chiếu băng ở Posadas hết lòng cám ơn Sư Phụ về những gia trì bất khả tư nghì mà Ngài đã ban cho thành phố và các anh chị em ở tỉnh thành Misiones, là một thiên đàng tại thế thật sự, và về cơ hội Ngài ban cho các đồng tu để phục vụ và giúp đỡ chính mình và người khác.

Tin Hoa Kỳ

Cổ động tình thương và lối sống mới vào dịp Tết Nguyên Ðán

Do Diana Nguyễn, Houston ( Nguyên văn tiếng Anh )

[Houston, Texas] Houston, Texas được nổi danh là thành phố đa văn hóa và ưa chuộng các ngày lễ quốc tế. Thí dụ, thành phố tổ chức Hội chợ Tết Nguyên Ðán hàng năm bao gồm các màn vũ Á đông, các màn trình diễn của các nghệ sĩ Âu Lạc lừng danh cùng với những sinh hoạt văn hóa khác. Mỗi năm số người tham dự càng gia tăng, vì vậy trong năm 2006, các nhà bảo trợ quyết định tổ chức Hội chợ ở Reliant Arena, một vận động trường rộng lớn cũng là quê quán của đội banh chuyên nghiệp của người Texas ở Houston.

Năm nay đồng tu địa phương đã tham dự vào sinh hoạt này bằng cách dựng một gian hàng với màn ảnh lớn chiếu băng thâu hình thuyết pháp, những buổi hòa nhạc, những việc làm từ thiện cùng với những hoạt động cứu trợ thiên tai của Sư Phụ. Gian hàng được may mắn nằm gần vài nơi thu hút chánh của hội chợ và ở ngay giao điểm của các lối đi dẫn đến tất cả các khu trong Arena. Ngoài ra, ban tổ chức đã rộng lượng trong việc cho in 3.000 tờ thông tin miễn phí chứa đựng tài liệu về Sư Phụ và pháp môn Quán Âm, điều mà họ chưa từng làm trong những năm trước.

Trong ngày Hội , 29 Tháng Giêng, 2006, sau cữ thiền sáng sớm, một nhóm sư huynh và sư tỷ từ Houston và Austin đã du hành tới địa điểm, hoàn tất công việc chuẩn bị để đón tiếp số đông quan khách tràn vào Arena. Trời nắng đẹp hôm đó đã tạo dựng một cảnh trí hoàn hảo cho hội chợ vì các đồng tu đã làm việc một cách siêng năng để tạo một bầu không khí ấm áp và đầy tình thương. Và khi những người đến dự nhìn thấy chân dung diễm lệ của Sư Phụ, nhiều người đã dừng lại và đặt câu hỏi. Tất cả các đồng tu đều hữu hiệu trong việc đáp ứng nhu cầu của quan khách và tặng họ các món quà như là cuốn DVD Tại sao ăn chay là tốt? Và Những anh hùng chân chính cùng với nhiều tập sách của Sư Phụ, nhất là thông điệp “Một lối sống mới”. Quan khách rất cảm ơn khi nhận các món này và vài người muốn trả tiền nhưng các đồng tu từ chối, trân trọng giải thích rằng, “Ðó là quà từ Thượng Ðế!” Ngoài ra, một vài quan khách từng biết qua về Sư Phụ và giáo lý của Ngài đã có những cuộc đàm luận sống động với nhóm người làm việc. Rồi những sự gặp gỡ công chúng rất thành công này tiếp diễn cho đến hết ngày khi mọi người tràn đầy cảm giác phúc lạc và an bình.

Kết luận, các đồng tu Houston và Austin tham gia vào Hội chợ Tết Nguyên Ðán 2006 chân thành biết ơn có được cơ hội quảng bá giáo lý của Sư Phụ để cho tình thương của Ngài có thể đến với nhiều người trong vùng của họ, và họ nguyện tiếp tục mang thông điệp của Thượng Ðế ban rải cho thế giới.

Tin Formosa

Một hội chợ sách thành công rực rỡ qua ân điển của Thượng Ðế

Ban Báo chí Ðài Bắc tường trình (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

[Ðài Bắc] Từ ngày 7 đến 12 tháng 2, 2006, Hội chợ Sách Quốc tế Ðài Bắc lần thứ 14 được tổ chức tại Trung tâm Mậu dịch Thế giới Ðài Bắc, thu hút số kỷ lục là 440 ngàn quan khách. Và như những năm trước, Nhà Xuất bản Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã thực hiện một gian hàng tại hội chợ, triển lãm với chủ đề “Tìm ánh sáng nội tại — Tô điểm đời sống của mình”.

Gian hàng của Nhà Xuất bản nổi bật với phong cách độc đáo, tiêu điểm là bức chân dung thật lớn của Sư Phụ trang hoàng với nhiều hoa tươi và thú vật dễ thương bằng gốm để tạo một sự trình bày tươi sáng thu hút mắt nhìn, mà nhiều quan khách và những nhà chuyên nghiệp đã dừng chân chiêm ngưỡng và chụp ảnh. Thêm vào đó, các đồng tu đề ra nhiều sinh hoạt mới mẻ để chia sẻ giáo lý của Sư Phụ và khuyến khích một lối sống từ bi và khoẻ mạnh. Thí dụ, vào sáng ngày 9 tháng 2, một nhóm đồng tu từ các trường đại học và cao học quanh Ðài Bắc đã mặc y phục cải trang thú vật dễ thương và diễn hành qua lại ngang Trung tâm Mậu dịch Ðài Bắc để phân phát đơn “Một lối sống mới” trong khi nhiều em nhỏ hồn nhiên chen nhau để ôm và chụp hình với họ. Và trong khuôn viên chính của hội chợ triển lãm chiều hôm đó, các đồng tu tổ chức một chương trình nâng cao tâm thức bắt đầu một bài song ca tựa đề “Colors of the Wind” do một vị khách là cô Zeng Shu-qin, một ca sĩ dân ca, cùng với sư tỷ đồng tu Wang, một nhạc sĩ và soạn giả kinh nghiệm trình bày. Màn trình diễn của họ được tiếp nối với phần chiếu băng thâu hình buổi hòa nhạc “Một thế giới... hòa bình qua âm nhạc” và một băng thuyết pháp của Sư Phụï Khách sạn cuộc đời giảng tại Fresno, CA, Hoa Kỳ vào Tháng 6, 2001. Vài quan khách đang tu tập những pháp môn khác nói rằng họ lập tức cảm thấy có một luồng năng lực tình thương tại hội trường và vô cùng cảm động bởi lời ca và bài giảng của Sư Phụ, và sau đó đã học pháp Phương Tiện. Rồi vào buổi trưa ngày 11 tháng 2, một họa sĩ trứ danh, ông David Wu, đã thảo hai câu đối Tết có liên quan đến năm Bính Tuất cho các quan khách mua ấn bản của Sư Phụ.

Thêm vào đó, sự hiện diện Nhà Xuất bản Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư tại cuộc triển lãm đã giúp cho nhiều người có duyên bắt đầu cất bước trên đường tu hành. Thí dụ, một vị khách tên là Yang, người chuyên tụng kinh Phật và thiết tha tìm một pháp thiền, đã đi thẳng đến địa điểm sau buổi làm việc. Ông đã từng xem các bài thuyết pháp của Sư Phụ trên chương trình truyền hình “Hành trình qua Thiên giới” và đã học pháp Phương Tiện. Rồi trong lúc thiền pháp Phương Tiện, mặc dù mệt mỏi sau khi làm việc cả đêm, ông ta đã được bổ sung với một năng lượng không thể tưởng tượng được, khiến ông sửng sốt bởi lực lượng phi thường của pháp Quán Âm!

Một vị khách khác từng học hỏi về phép dinh dưỡng bằng thực phẩm sống từ một sư huynh đồng tu người Pháp ở Thái Lan, vừa đến Formosa để dạy Anh văn. Và trong khi dạy các đồng tu ở Ðài Bắc về cách chuẩn bị một món ăn đồ sống ngon miệng, ông đã có một ấn tượng tốt đẹp về Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư và gia đình Quán Âm. Vì thế, đang hy vọng đào sâu thêm về giáo lý của Sư Phụ, ông đã đến buổi triển lãm đặc biệt để học pháp Phương Tiện và nói với các đồng tu, “Tôi rất ngưỡng mộ tình thương của Sư Phụ và sự lo lắng của Ngài cho chúng sinh, và tôi nghĩ rằng ăn chay là một yếu tố rất là quan trọng trong giáo lý của Ngài”. Ðã ăn chay được nhiều tháng, ông cũng xin thọ Tâm Ấn vào pháp môn Quán Âm cho nên ông sẽ sớm trở thành một đồng tu trọn pháp.

Cũng vậy, vào buổi trưa ngày 10 tháng 2, một vị tăng Hinayana người cao lớn, rắn chắc từ Thái Lan, đã đến địa điểm để xem băng DVD của Sư Phụ. Khi ông nghe nói Sư phụ đã công khai giảng pháp gần hai mươi năm và đã có đệ tử ở khắp nơi trên thế giới, ông ta rất khâm phục. Một sư tỷ đồng tu lúc đó nói với ông rằng một người phải giữ trì chay và giữ năm giới mới có thể tu pháp môn Quán Âm, ông ta đáp, “Tôi đã giữ ngũ giới nhưng tôi không có ăn chay nghiêm nhặt.” Kế đó, ông suy nghĩ một hồi và quyết định học pháp Phương Tiện, sau đó ông trở lại gian hàng và nói với một sư tỷ, “Trong lúc thiền Phương Tiện vài phút mới đây tôi có thấy hóa thân ánh sáng của Sư Phụ đội chiếc nón màu xanh lá cây đang đi nhanh về hướng tôi, và tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của Sư Phụ bên trong”.

Cũng thế, tại Hội chợ Sách Quốc tế Ðài Bắc năm 2003, bà Farideh Khalatvbaree của Nhà Xuất bản Shabaviz của Iran đã đến viếng gian hàng triển lãm của Hội và đã học pháp Phương Tiện. Từ khi về nhà, bà tiếp tục siêng năng tu tập, thụ hưởng niềm phúc lạc câu thông thường xuyên với Thượng Ðế và một cuộc đời đầy phép lạ, và từ đó được nhiều lợi ích lớn lao. Trong cuộc triển lãm năm nay, bà lại viếng thăm gian hàng của Hội, và nhìn thấy thông điệp “Một lối sống mới” của Sư Phụ, bà đã lập tức tình nguyện dịch thông điệp sang tiếng Iran để phân phát trong quốc gia của bà với hy vọng thay đổi cách ăn uống của người đồng hương.

Rồi trong ngày cuối của cuộc triển lãm, một phụ nữ trung niên là người truyền giáo đạo Thiên Chúa từ một gian hàng gần đó đến nơi trưng bày của Hội và nói: “Tôi để ý thấy từ lúc bắt đầu triển lãm là nhóm Quán Âm thật khác biệt”. Rồi sau sáu ngày quan sát tỉ mỉ, cuối cùng bà xin học pháp Phương Tiện vào buổi trưa của ngày chót, nói rằng: “Tôi chỉ có Thượng Ðế trong tâm”. Một sư tỷ đồng tu nói với bà: “Thượng Ðế ở trong tâm bà giống y như Thượng Ðế của chúng tôi. Thanh Hải Vô Thượng Sư truyền pháp môn Quán Âm cho mọi người để họ có thể thiết lập sự câu thông với Thượng Ðế trở lại”. Sau khi thiền, người phụ nữ có thể cảm nhận được lực lượng của Thượng Ðế, trở nên hiếu kỳ và mong muốn biết thêm về những khái niệm khoa học có liên quan đến mắt trí huệ. Vì vậy, vị sư tỷ tặng bà quyển sách của Sư Phụ “Tô điểm đời sống chúng ta” để bà có thể đọc và chia sẻ với những người có duyên.

Vào ngày 12 tháng 2, sứ mệnh chia sẻ Chân lý trong Hội chợ Sách Quốc tế Ðài Bắc đã kết thúc giữa tiếng reo hò cổ võ đầy hỷ lạc. Trong hội chợ có hơn năm chục quan khách đã học pháp Phương Tiện và tất cả đều có những thể nghiệm rất tốt. Thêm vào đó, các đồng tu đã phân phát hơn một trăm ngàn tờ “Một lối sống mới” bên ngoài hội trường trong lúc triển lãm, và sau khi đọc thông điệp, nhiều người nhận đã trở lại lần thứ hai để giúp trong việc phân phát hay hỏi xin thêm nhiều bản sao cho gia đình và bạn bè.

Vì thế, tháng 2 của Kim Niên 3 làø tháng thu hoạch tâm linh to lớn nhất cho Ðài Bắc khi quan khách và các đồng tu được vô cùng lợi ích như nhau từ sự giao tiếp gặp gỡ. Ðối với các đồng tu, phần thưởng lớn nhất là cơ hội để hướng dẫn những linh hồn đang khao khát đến với một vị Minh Sư tại thế, giúp họ tìm con đường giải thoát, và giới thiệu đến công chúng một phương cách sống từ bi và lành mạnh.

Hội hoa đăng Kim Môn 2006:
Thánh quang chiếu sáng vũ trụ

Ban Báo chí Kinmen (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

[Kinmen] Từ ngày 12 cho đến ngày 14 tháng 2, 2006, lễ hội hoa đăng hàng năm được tổ chức tại Kim Môn, là một hòn đảo nằm ngoài khơi Formosa. Trung tâm Kim Môn của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư lại một lần nữa được Phòng Văn hóa Kim Môn mời tham dự vào sự kiện trọng đại này với chủ đề là “Thánh quang chiếu sáng vũ trụ”.

Lễ hội được tổ chức tại Viện Bảo tàng Văn hóa của đảo, là một địa điểm lịch sử được chọn làm nơi bảo quản. Các đồng tu trang trí hội trường tuyệt đẹp với nhiều đèn Vạn Thọ, và khi từng chiếc đèn độc đáo, thanh nhã được thắp lên, chúng tạo nên một hiệu quả ánh sáng lộng lẫy cho những họa phẩm Sư phụ, cũng như trên một hàng vải màn đầy màu sắc và trên đủ loại cây tháp nhỏ ở trong chậu do Sở Lâm vụ trưng bày. Cũng vậy, cả hai bên lối vào của viện bảo tàng và các mái hiên đều có giăng đèn Giáng Sinh, và cả một biển đèn màu lấp lánh phối hợp với ánh sáng tỏa rạng của đèn Vạn Thọ tạo nên một bức tranh tuyệt tác của thiên đường! Chứng kiến cảnh trang hoàng này, các nhân viên của viện Bảo tàng Văn hóa đã kinh ngạc không hết lời khen ngợi sự vĩ đại của Thanh Hải Vô Thượng Sư!

Trước khi cử hành lễ thắp đèn cho ngày hội, Thẩm phán của tỉnh Kim Môn, ông Lee Juh-feng và phu nhân, đã đến nơi với sự hộ tống của các viên chức địa phương và họ đã đi thẳng tới khu triển lãm của Hội, nơi đây ông thẩm phán đã thưởng lãm từng tác phẩm của Sư Phụ và đọc kỹ chi tiết tiểu sử của Ngài. Khi ông đi ngang qua chân dung của Sư Phụ với thông điệp “Tôi có một giấc mơ”, ông cứ đứng bất động và nhìn chăm chú vào tấm ảnh một hồi lâu, viên giám đốc của Nha Văn hóa phải nhắc nhở ông, “Chúng ta sắp trễ giờ cho lễ thắp đèn rồi!” Ðến lúc đó ông ta mới miễn cưỡng bước đi, nói rằng, “Tôi sẽ trở lại sau,” sau đó ông bắt tay với các đồng tu và nói thêm, “Quý vị làm việc rất chuyên cần! Quý vị đã bỏ vào những nỗ lực lớn lao!” Rồi trong khi phát biểu trong buổi lễ thắp đèn, ông Lee đã nói rằng, “Tôi rất cảm kích có nhiều nhóm đã đến tham dự Hội Hoa Ðăng năm nay, nhất là những người bạn tốt của chúng ta từ Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã đến từ Formosa xa xôi. Ðây là năm thứ nhì họ đã ủng hộ sinh hoạt này, và đã trưng bày nhiều tác phẩm lộng lẫy đầy sáng tạo”. Kế đến ông nhắc lại lời Cam Lồ của Sư Phụ “Tôi có một giấc mơ”, rồi tiếp rằng, “Giống như Thanh Hải Vô Thượng Sư, tôi hy vọng thế giới của chúng ta sẽ có hòa bình vĩnh cửu không có sự giết chóc, và mỗi đứa trẻ được lớn lên trong một bầu không khí an toàn và hòa hợp”. Sau buổi lễ thắp đèn, Thẩm phán Lee và phu nhân một lần nữa đến viếng khu triển lãm của Hội và chụp hình với các đồng tu. Ðôi vợ chồng cũng dừng lại ở Cây Chúc phúc do các đồng tu dựng lên để viết những lời chúc trên một tấm thiệp với tất cả tấm lòng: “Chúc người người an khang nhà nhà an lạc.”

Nhiều dân chúng địa phương khác đến thăm khu triển lãm của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã miễn cưỡng ra về và cảm thấy vô cùng cảm động. “Ðèn Vạn Thọ do Vô Thượng Sư vẽ kiểu là độc nhất vô nhị trên đời này!” một vị khách thốt lên trong sự xúc động. Và nhiều người khác đứng trước chân dung Sư Phụ chắp tay, nhỏ giọng lập lại “Tôi có một giấc mơ”. Ðèn Vạn Thọ mang tên “Trường Thọ” được nạm bằng đá đủ màu và khắc theo hình rùa xinh xắn, là vật trưng bày được sự ưa chuộng đặc biệt của các em nhỏ và sự khen ngợi của người lớn.

Một vị khách đặc biệt khác vào ngày đầu của lễ hội là cô Li Jin-zi, Phó Giám đốc Bộ Sức khoẻ Kim Môn, là người rất ngưỡng mộ những hình ảnh và tranh vẽ trên quạt của Sư Phụï. Cô đã xem DVD của Sư Phụ trong một thời gian lâu, lấy một quyển Sách Biếu cùng với một Bản Tin về nhà và ngày hôm sau trở lại để học pháp Phương Tiện. Thêm vào đó, Giám đốc của Bộ Sức khoẻ, ông Chen Tian-shun, đã đến cùng gia đình và chăm chú đọc sách của Sư Phụ hơn một tiếng đồng hồ trong khi phu nhân của ông thích thú xem băng của Sư Phú. Con gái của ông đặc biệt thích các Bản Tin, và các đồng tu đã tặng cô nhiều bản. Nhiều quan khách khác nói với các đồng tu rằng họ muốn được thấy những tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp và đầy ý nghĩa của Sư Phụ hàng năm.

Trong lễ hội, các phóng viên từ Báo Liên Hiệp và Nhật Báo Kim Môn cùng với Sanlih, CTI, TVBS và đài truyền hình Ming Cheng đã đến khu triển lãm của Hội để chụp hình, phỏng vấn và hỏi về ý nghĩa của từng chiếc đèn Vạn Thọ. Sau khi nghiên cứu về giáo lý của Sư Phụ, nhiều người địa phương cũng xin học pháp Phương Tiện hoặc xin thọ Tâm Ấn vào pháp môn Quán Âm. Hơn nữa, các đồng tu đã phân phát hàng ngàn tờ “Một lối sống mới” của Sư Phụ, quan khách đều vui vẻ tiếp nhận với một số hăng hái hỏi xin Sách Biếu, Bản Tin và lời khuyên về việc ăn chay.

Vì thế, qua sự làm việc chăm chỉ và đồng tâm hợp lực của các đồng tu Formosa, Kim Môn và Trung Quốc, sự tham gia lễ hội Hoa đăng năm 2006 của Hội đã đạt được thành công mỹ mãn. Hy vọng rằng trong lúc quan khách thưởng lãm đèn Vạn Thọ của Sư Phụ thì trí huệ và ánh sáng tình thương ở bên trong họ cũng được thắp lên.

Tường trình từ Costa Rica

Cứu nhân loại và súc vật bằng
cách khuyến khích lối sống từ bi

Laura Chen tường trình từ San Jose (nguyên văn tiếng Tây Ban Nha)

[San Jose] Ðáp lại tiếng gọi tình thương của Sư Phụ và để khuyến khích “Một lối sống mới” và từ đó cứu sinh mạng của súc vật và để tránh sự đe dọa của bệnh dịch trên khắp toàn cầu, vào tháng 2 năm 2006, các đồng tu Costa Rica đã bắt đầu nỗ lực phát thông điệp đồng thời tận dụng quyển sách hướng dẫn thuận tiện chỉ dẫn từng địa điểm để làm công tác. Ðầu tiên các đồng tu nhắm vào thành phố San Jose, kế đến là tìm những thành phố khác có đông dân cư và sau cùng là tập trung nỗ lực của họ vào các vùng ngoại ô.

Nhóm làm việc dùng nhiều phương pháp để phân phát; thí dụ, phát trao tay cho mọi người tại các trạm xe buýt, nhà băng, công viên, chợ búa, máy rút tiền, và cho những người đi dự các sinh hoạt văn hóa và thể thao. Thêm vào đó, các đồng tu cũng đặt trên xe, trong hộp thư, ở thương xá, trên các bảng thông báo công cộng, và để ở những tiệm chuyên về thức ăn kiêng, tiệm thực phẩm chay, lò bánh mì, tiệm thuốc tây, và những nơi thương mại khác. Ngoài những phương pháp này, nhóm còn đăng trên tạp chí tiếng Trung Hoa rồi đem biếu cho đồng nghiệp và gởi điện thư cho gia đình cùng bạn bè.

Sau cùng, các sư huynh và sư tỷ đang gởi các bích chương và tờ “Một lối sống mới” cho các đồng tu ở Panama, Honduras và Nicaragua, và dự định sẽ đăng tờ thông tin trong một số báo địa phương của Costa Rica. Trong khi tiếp tục nghĩ ra địa điểm và sáng kiến mới để phân phát tờ thông tin, các đồng tu cảm thấy hân hạnh làm việc cho kế hoạch này vì nhờ vậy đã áp dụng giáo lý của Sư Phụ vào hành động thực tiễn.

Tường trình từ Chí Lợi

Cùng nhau cổ động một lối sống khoẻ

Ban Báo chí Santiago tường trình từ Chí Lợi (nguyên văn tiếng Tây Ban Nha)

[Santiago] Vào ngày Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2006, sau một cữ thiền hăng hái tại Trung tâm Santiago, các đồng tu địa phương được bổ sung tràn đầy năng lực, nên họ mau chóng phân phát tờ đơn “Một lối sống mới” khắp thành phố của họ, và cảm thấy vô cùng hoan hỷ trong lúc cải thiện phẩm chất đời sống cho nhân loại và cho các bạn thú vật đáng yêu của chúng ta.

Nhờ ân điển của Sư Phụ mà công việc phân phát đã tiến hành một cách trôi chảy và thành công. Cùng lúc đó, các đồng tu từ Rancagua City, nằm cách Santiago khoảng một tiếng rưỡi, cũng bao phủ địa phương của họ với những tờ đơn. Hơn nữa, cả hai trung tâm công khai quảng bá tờ thông tin trên mạng lưới điện toán bằng cách gởi thông điệp cho bạn bè, gia đình, và bạn đồng nghiệp.

Xin cảm ơn Sư Phụ đã gia trì cho các đệ tử của Ngài với nhiệm vụ vinh quang và đẹp đẽ này.

Tường trình từ Hoa Kỳ

‘Một lối sống mới’ mang hy vọng cho năm mới

Ban Báo chí San Jose tường trình (nguyên văn tiếng Anh)

[San Jose, CA] Ngày 29 tháng Giêng 2006 là mùng một Tết của năm Bính Tuất, đánh dấu một cơ hội rất đặc biệt cho đồng tu San Jose, họ ăn mừng bằng cách phân phát thông điệp ‘Một lối sống mới’ của Sư Phụ cho công chúng trong hai sinh hoạt mùa lễ.

Thứ nhất là cuộc diễn hành Tết của thành phố ở phố chính San Jose, nơi các sư huynh và sư tỷ thực hiện nỗ lực phân phát, mỗi người mang theo vài trăm tờ thông tin và từng đôi đi trên những tuyến đường của cuộc diễn hành và phát cho mọi người. Vào buổi chiều sau khi cuộc diễn hành chấm dứt, nhiều sư tỷ đã đến Hội chợ Tết dưới phố để tiếp tục phát, tổng cộng ước chừng 5.000 tờ đã được phát ra trong kỳ lễ này.

Tiếp đó , trong ngày 4 và 5 tháng 2, các đồng tu thực hiện một gian hàng tại Hội chợ Tết thường niên lần thứ 24 của San Jose, trung bình có khoảng 50 ngàn người đến dự. Khi quan khách vào cổng chánh, họ được các đồng tu tươi cười chào đón và phát những tờ “Một lối sống mới” tuyệt đẹp. Bên trong hội chợ, đối diện gian hàng các đồng tu là một khu vực rộng rãi với nhiều ghế ngồi dành sẵn cho chương trình văn nghệ và sinh hoạt thể thao. Tại đây, thay vì xem trình diễn trên sân khấu, những người tham dự thường cảm thấy lôi cuốn bởi gian hàng của đồng tu nhờ hào quang tình thương và vẻ đẹp của Sư Phụ, họ đã xoay ghế lại để xem DVD thuyết pháp của Ngài rất lâu.

Thêm vào đó, một thanh niên từ một gian hàng gần bên đã đến thăm gian hàng của Hội nhiều lần và cho biết: “Mẹ tôi vừa dọn đến San Jose từ một thành phố khác và đã nghe Sư Phụ trên đài truyền thanh địa phương được vài lần, từ đó bà chỉ muốn ăn chay”. Người thanh niên kính cẩn thỉnh mua quyển Gia chánh Vô Thượng để làm quà năm mới đặc biệt cho mẹ.

Lời tâm sự của người thanh niên trẻ tuổi và hưởng ứng tích cực từ công chúng thật vô cùng cảm động. Thí dụ, một cặp vợ chồng cho biết: “Chúng tôi rất thích chương trình phát thanh hàng tuần của Sư Phụ, ước gì có thể nghe giáo lý của Ngài mỗi ngày”. Nhiều người đã bày tỏ rằng họ cảm thấy như được thăng hoa khi nghe giọng ngâm thơ tuyệt vời của Sư Phụ bằng tiếng Âu Lạc, nhưng họ không thể giải thích tại sao.

Hơn nữa, một người đàn ông trung niên cho biết ông đã có rất nhiều kết quả tốt đẹp từ việc thực tập pháp Phương Tiện. Ông nói: “Trong lúc thiền, tôi nhập định hơn hai tiếng đồng hồ nhưng cảm thấy như chỉ có vài phút”. Tuy nhiên, vị hướng dẫn bên trong của ông đang thúc giục ông tìm cách thọ Tâm Ấn tu pháp môn Quán Âm vì ông ta biết Sư Phụ là vị Thầy khai ngộ duy nhất có khả năng dẫn dắt ông trở về Thiên Quốc. Vì vậy, hiện nay ông đang vui vẻ chờ được truyền Tâm Ấn.

Ngoài ra, nhiều quan khách đã diễn tả những lợi ích mà họ nhận được từ giáo lý của Sư Phụ qua các phương tiện truyền thông như hệ thống mạng lưới, truyền thanh, truyền hình, các cuộc hội thảo chiếu băng, hội chợ và sinh hoạt cộng đồng. Sự đáp ứng tích cực cho thấy rằng với Sư Phụ bên cạnh và trong tim chúng ta, mỗi ngày đều cho chúng ta niềm vui và hy vọng. Cảm ơn Sư Phụ yêu quý đã mang đến cho chúng con mùa xuân vĩnh cửu!

Tường trình từ Hoa Kỳ

Khuyến khích ‘tiêu thụ với lòng từ’ qua lời của Sư Phụ

Do Y-Me từ Los Angeles tường trình (nguyên văn tiếng Anh)

[Los Angeles, CA] Sau khi nhận được chỉ thị của Sư Phụ quảng bá bản thông điệp của Ngài, đồng tu Trung tâm Los Angeles đã nhanh chóng nỗ lực phân phát trong vùng Nam California. Vì vùng này có trên 17 triệu dân, các đồng tu quyết định rằng gởi thư hàng loạt là phương cách hữu hiệu nhất để chuyển đến nhiều người nhất trong thời gian ngắn nhất. Vì thế vào ngày 15 tháng 2 năm 2006, trên 613 ngàn bản thông tin đã được in trên tập báo PennySaver, một tập liệt kê quảng cáo thương mại địa phương định kỳ được gởi đến những cộng đồng chọn lọc trong vùng.

Thêm vào đó, các đồng tu cho đăng bản thông tin lên phần “Sức Khỏe và Gia Ðình” của tờ báo The Orange Country Resgister vào ngày Chủ Nhật, 12 tháng 2 năm 2006, và họ dự định in bản thông tin trên vài tờ báo khác trong những tuần sắp tới.

Một vài tờ báo đại học trong vùng như tờ New University của trường Ðại học California tại Irvine và tờ The Western Sun của trường đại học Golden West tại Huntington Beach, CA cũng vừa in thông điệp của Sư Phụ.

Bên cạnh những nỗ lực in ấn trên báo chí, các đồng tu đã dùng những sáng kiến mới để truyền bá bản thông tin. Chẳng hạn như một sư huynh đã đăng lên mạng lưới điện toán miễn phí, phát nội dung đến bốn mươi thành phố chính của Hoa Kỳ và một người khác dán bản thông tin lên cùng với một bài thơ cảm động trên bảng thông cáo của ký túc xá đại học, và gần các hộp thư của sinh viên trong ký túc xá.

Thêm vào đó, các đồng tu đã phát tay 395 ngàn bản màu đến những vùng trên toàn Los Angeles. Thí dụ, vào ngày 4 và 5 tháng 2 năm 2006, trong dịp Tết Âm Lịch ở ngoại ô El Monte của Los Angeles, các sư huynh sư tỷ đã phát tận tay nhiều tờ thông tin cho khách tham quan.

Thông qua những phương pháp đa dạng này, các đồng tu Los Angeles đang trợ giúp nhân loại và các bạn thú vật bằng cách phát triển ý thức về một cách sống lành mạnh và đầy tình thương thông qua thông điệp của Sư Phụ là tiêu thụ với lòng từ. Và họ cũng khuyến khích những người khác hướng dẫn bạn bè và người thân theo con đường này. Như trên tờ “Một lối sống mới” đã nêu: “Không còn sát sinh, sống lành mạnh và đầy tình thương”. Nếu chúng ta có ý thức cao hơn, quan tâm và tử tế hơn thì chúng ta sẽ đảm bảo một tương lai tươi sáng và hạnh phúc cho tất cả.

Truyền bá thông điệp của Thượng Ðế
qua nhiều phương cách

Ban Báo Chí Austin và San Antonio tường trình

[Austin/San Antonio] Ngay khi nhận được nhiệm vụ Sư Phụ giao phó là truyền bá tờ thông tin “Một lối sống mới” bằng càng nhiều cách càng tốt, các đồng tu Austin và San Antonio đã cho in ra 70 ngàn bản và phân phát 30 ngàn bản cho các thư viện công cộng, siêu thị, một nhà hàng chay, các cửa hiệu thực phẩm lành mạnh và các trường học. Hơn thế nữa, các anh chị em đồng tu vẫn còn đang phân phát tài liệu này cho mỗi nhà, trong các thương xá lớn, trong các bãi đậu xe và trên đường phố.

Ngoài những phương cách phổ biến thông thường, các đồng tu cũng đã cho in nguyên trang màu trên báo chí cộng đồng như báo Tiếng Việt, và U.S Viet Times. Một đồng tu còn làm một bảng yết thị “Một lối sống mới” lớn đẹp và mang theo khi anh đi phát bản thông tin để mọi người có thể đọc được thông điệp từ đàng xa. Thêm vào đó, những đồng tu còn quảng bá thông điệp của Sư Phụ ra toàn thế giới qua mạng lưới truyền thông trên hàng chục diễn đàn thảo luận. Trong một diễn đàn thảo luận được ưa thích, bản thông tin đã được đọc bởi vài ngàn đọc giả trong chỉ một ngày rưỡi, và một số đã đáp ứng với nội dung một cách tích cực.

Các anh chị em đồng tu của Austin và San Antonio cám ơn Thượng Ðế cho cơ hội vô cùng tốt đẹp để chia sẻ thông điệp làm thay đổi cuộc đời cũng như lòng bác ái bao trùm vũ trụ của Sư Phụ, họ rất sung sướng tham gia vào công việc cao cả này.

Tường trình từ Hàn Quốc

Một phương pháp đa dạng để xúc tiến phép ăn uống nhân từø

Ban Báo chí Hán Thành và Busan tường trình (nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

[Seoul/Busan] Sau khi nhận được chỉ thị của Sư Phụ quảng bá thông điệp “Một lối sống mới” của Ngài, các đồng tu Hàn Quốc lập tức in ra khoảng 860 ngàn bản để phân phát vòng quanh Hàn Quốc bằng nhiều phương cách trong vòng hai tháng.

Trong mùa Tết Âm Lịch, một số đồng tu đã phát cho mọi người trên đường về thăm nhà trong ngày lễ tại các nhà trạm xe lửa và bến xe buýt tốc hành, trong khi những người khác vẫn tiếp tục phát trên đường từ sở làm về nhà và xung quanh khu phố họ ở hàng ngày.

Ở Busan, các đồng tu địa phương đã nói chuyện với một viên chức của công ty Xa lộ Hàn Quốc về việc phân phát giấy tại những cổng trả tiền lộ phí, và sau khi biết được rằng nội dung của bản thông tin không phải là quảng cáo thương mại mà chỉ đơn giản đề xướng việc tôn trọng mạng sống, viên chức đó đã vui vẻ phê chuẩn giấy phép.

Thêm nữa, những đồng tu có liên hệ với ngành thương mãi trên mạng lưới đã để những tờ thông tin vào trong các kiện hàng gởi ra, những đồng tu là giáo viên thì dán tờ thông tin lên bản thông cáo của trường, và các sư tỷ đồng tu nội trợ đã phát tờ thông tin tại những khu thương xá và triển lãm nghệ thuật, rồi họ cũng tự tổ chức thành nhóm thay phiên nhau mỗi ngày phân phát tại các trạm xe điện ngầm.

Trong lúc phổ biến những bản thông tin, các anh chị em đồng tu đã có nhiều kinh nghiệm thú vị. Chẳng hạn như trẻ em thì thích hình ảnh thú vật dễ thương trên tờ giấy còn người lớn thì yêu chuộng mẩu tin mới mẻ đầy tình thương, trong đó có một số người hỏi thăm về nhóm chịu trách nhiệm xuất bản tài liệu này và tìm hiểu thêm tin tức về Sư Phụ và pháp môn Quán Âm. Vì thế các đồng tu bắt đầu phân phát Sách Biếu cùng với những tập tài liệu mỏng cho những cá nhân đó.

Một dụng cụ thông tin hữu hiệu nữa đối với những đồng tu sử dụng mang lưới là họ đã đăng tải bản “Một lối sống mới” vào trang nhà, vào cộng đồng trên mạng, và thậm chí còn giới thiệu nội dung vào bảng thông cáo của Tòa Lam Ốc, là văn phòng hành pháp và nơi cư ngụ chính thức của Tổng thống Cộng Hòa Hàn Quốc, và của Bộ Sức khoẻ và Phúc lợi.

Thêm vào đó, nhờ ý kiến xuất sắc của đồng tu dùng mặt sau của tờ thông tin để in một danh sách “Những người đoạt giải Nobel và khoa học gia ăn chay”, tài liệu này lôi cuốn những người Hàn Quốc vì họ đặt nặng vấn đề giáo dục con cái. Thí dụ, cô Park Se-Young, chủ tịch Tổ chức Yook Young và là con gái của cựu tổng thống Hàn Quốc, đã đọc tờ “Một lối sống mới”, thấy rằng rất bổ ích và nói rằng cô sẽ phân phát cho 600 trẻ em trong Tổ chức của cô, nơi khởi đầu Trung tâm Thiếu nhi ở Hán Thành vào năm 1970.

Ngoài ra vào ngày 26 tháng Giêng, một nhóm anh chị em đồng tu đã xuống phố Hán Thành để truyền bá giáo lý của Sư Phụ về “Một lối sống mới” tại một buổi tụ họp liên quan đến ăn chay. Họ đã dựng lên nhiều biểu ngữ lớn giải thích nhiều lý do để trở thành người ăn chay, cùng với bích chương “Những người đoạt giải Nobel và khoa học gia ăn chay” và “Một lối sống mới”. Các sư huynh sư tỷ cũng cung cấp thật nhiều món ăn ngon có thịt bằng đậu nành cho công chúng để những người ăn thịt có thể thử nghiệm một loại thay thế cho cách ăn hằng ngày của họ. Một số người ăn thử đã tưởng đó là thịt thật nhưng sau khi khám phá ra rằng làm bằng đậu nành, họ rất đỗi ngạc nhiên và thích thú vô cùng. Thí dụ, một người đàn ông cho biết: “Tôi thích ăn chay nhưng thỉnh thoảng tôi ăn thịt để có chất đạm”. Thế nên sau khi biết được rằng đạm đậu nành đủ để cung cấp dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể, ông nhận thức ra rằng điều này rất tốt cho ông.

Còn nhiều lời bình phẩm khác từ người nhận, trong đó có một vị nữ thương gia: “Tôi tưởng đó là gà thật. Thật là ngon, như vậy người ta sẽ rất thích ăn. Thịt không tốt vì có lượng mỡ cao. Món này là tốt nhất vì là chất đạm từ đậu nành. Quý vị đang làm những việc tốt. Cám ơn quý vị đã khởi xướng việc này. Tôi có một cửa hiệu ở trạm xe Yongsan người qua lại rất đông. Tôi mời quý vị đến tiệm của tôi để quảng cáo những thức ăn bổ dưỡng này cho mọi người. Ðây thực sự tốt cho sức khỏe của chúng ta”.

Vì “Một lối sống mới” là một chương trình liên tục tiếp diễn, Trung tâm Hán Thành đã mua y phục cải trang thành chó, heo, gà và bò cho đồng tu mặc để thu hút người qua lại có lòng yêu mến thú vật sẽ đến với họ chào “Halo” rồi tự nhiên trở nên thích thú với chiến dịch trường chay. Những đồng tu mặc y phục cải trang cũng nói chuyện trước công chúng về lý do tại sao mọi người nên ăn chay và cũng biểu diễn một màn miêu tả sự đau khổ của súc vật và tại sao một người phải ăn chay.

Cộng thêm vào, nhờ sự an bài tuyệt diệu của Sư Phụ, một sư tỷ đồng tu người Mông Cổ cũng là ca sĩ nổi tiếng đang viếng thăm Hán Thành đãø ca nhiều bài hát bằng tiếng Anh và tiếng Mông Cổ trong chiến dịch của đồng tu. Âm nhạc làm cho không khí cực kỳ phấn chấn và thu hút nhiều người trở nên thích thú với lý tưởng “Một lối sống mới”.

Ðể kết luận, các đồng tu Hàn Quốc đã nghĩ ra hàng loạt phương cách khác nhau để phân phát tờ thông tin “Một lối sống mới” của Sư Phụ nói về tầm quan trọng của lối sống trường chay, và họ tiếp tục làm việc siêng năng và vui vẻ, biết mình đang giúp trưởng dưỡng lý tưởng quý trọng tất cả các hình thức sống một cách bình đẳng.

Tường trình từ Mã-lai-á

Lý tưởng ‘Một lối sống mới’
được người người tiếp nhận

Ban Báo chí Penang tường trình

[Penang] Ðáp lại yêu cầu từ ái của Sư Phụ trong việc chia sẻ kiến thức về lối sống trường chay cao quý khoẻ mạnh với thế giới, vào tháng 2 năm 2006, các đồng tu từ Trung tâm Penang, Mã Lai Á đã bắt đầu phân phát tờ thông tin “Một lối sống mới” của Ngài theo tính cách cá nhân và theo nhóm.

Penang là một trung tâm đa văn hóa với những nhóm lớn người Hoa và người Ấn-độ định cư, và dân chúng đã phát triển một thái độ Hồi giáo khoan dung chân thật đối với sự đa dạng về văn hóa. Trong bầu không khí thư giãn này, các đồng tu đi đến những vùng đông dân cư của thành phố mang theo tờ thông tin bằng tiếng Mã, tiếng Hoa và tiếng Anh là những ngôn ngữ chính của Mã Lai Á.

Bên cạnh việc phân phát các tờ thông tin tại các thương xá lớn và tiệm buôn nhỏ, các sư huynh sư tỷ cũng viếng thăm Bệnh viện Ða khoa Penang, nơi mà mọi người hình như hoàn toàn cởi mở đối với việc chuyển qua lối sống trường chay khỏe mạnh. Trong khi đang phân phát các tờ thông tin, các đồng tu nhận thấy có một sự thích thú đặc biệt từ các bệnh nhân, bác sĩ, y tá như nhau khi tờ thông tin mang thông điệp “Một lối sống mới” thâm nhập vào tâm trí họ trong vòng hai mươi phút. Thật ngạc nhiên, nhiều người đưa ngón tay cái lên ngay tại chỗ, biểu lộ sự đồng ý với nội dung. Hơn thế nữa, một vị bác sĩ đã là người ăn chay, vui vẻ tán thành với thông điệp trên tờ thông tin và nói: “Ðiều này phải được phổ biến càng nhiều càng tốt. Quý vị nên tiến vào bệnh viện với thông tin khai ngộ này!”

Kế đến vào ngày 10 và 11 tháng 2 năm 2006, khoảng một tuần lễ sau khi Tết Âm Lịch chấm dứt, lễ hội ăn chay Thaipusam của Ấn Ðộ giáo được cử hành. Trong thời gian này, độ 600 ngàn người mộ đạo và du khách đã hội tụ về vùng được mệnh danh là Thác Nước ở Geogetown của Penang để ăn mừng và tham quan lễ hội Thaipusam. Con đường dài lê thê dẫn đến vùng này đã hoàn toàn đóng chặt không cho xe cộ vào, và tràn ngập với đám đông người chật ních hai bên đường với những gian hàng “pandal” hoặc quán cốc cung cấp miễn phí các món giải khát và thức ăn chay tinh khiết.

Trong dịp này các đồng tu đã phân phát vô số tờ thông tin trong khu vực chính, hy vọng đem đến cho những đồng bào với tinh thần cởi mở của họ cơ hội nghĩ đến việc đổi sang ăn chay trường và nhờ đó cải thiện tình trạng của con người và của những chúng sinh thân hữu trong thế giới loài vật.

Chia sẻ tình thương ra hải ngoại qua tờ thông điệp
‘Một lối sống mới’ của Sư Phụ

Các Ban báo chí Formosa tổng hợp (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Ðể chia sẻ thông điệp từ bi của Sư Phụ với cộng đồng thêá giới, các đồng tu Formosa đã phân phát các tờ thông điệp trên toàn đảo của họ, và vào tháng 1 và tháng 2 năm 2006, đã chia sẻ thông điệp của Ngài ở những quốc gia không có trung tâm Quán Âm như Bangladesh, Ai Cập, Fiji, Guam, Cam-pu-chia, những hoạt động của đồng tu nhận được những hưởng ứng tích cực, sự tán thán, và giúp đỡ từ những cư dân địa phương ở các quốc gia này.

Bangladesh

Bangladesh nằm về phía đông bắc của Ấn Ðộ và là một trong những nơi dân số đông nhất thế giới. Vì quốc gia này không phải là nơi du lịch nổi tiếng, theo lời khuyên của công ty du lịch, các đồng tu đã tìm được sự giúp đỡ của một thương gia người Formosa đang sống ở đó. Ông Bian đã an bài nơi ở cho họ, và đón họ ở phi trường Zia tại thủ đô Dhaka vào ngày 27 tháng Giêng. Sáng ngày hôm sau, vì thời gian và phương tiện chuyên chở có giới hạn, họ nhanh chóng hoạch định chương trình phân phát tờ thông điệp ở thủ đô Dhaka nơi cư ngụ của 30 triệu người, và cộng đồng ở hải cảng Chittagong, thành phố lớn thứ nhì của Bangladesh.

Trạm ngừng đầu tiên của các đồng tu là trường đại học Dhaka, nơi họ chia thành hai nhóm, nhóm thứ nhất có hai nhân nhân viên y tế đã ngẫu nhiên trùng hợp chọn phân khoa y khoa của đại học làm trạm đầu tiên của họ. Khi họ thấy những y tá và cán sự y tế người Bangladesh tương lai đọc kỹ những tờ thông tin của Sư Phụ, họ nhận thức được tầm ảnh hưởng vô cùng lớn lao mà tờ thông điệp có thể mang lại trong việc thay đổi cách ăn uống của con người. Khi họ tiếp tục đến những phân khoa khác, các đồng tu đã gặp một số các giáo sư đại học và luật sư. Họ rất kinh ngạc rằng các sư huynh và sư tỷ đã du hành xa xôi như vậy để chia sẻ thông điệp tình thương và sức khỏe tốt, nên thân thiện đưa thẻ thương mại của họ cho các đồng tu, nói rằng: “Chúng tôi cũng muốn có một số tờ cho các bạn của chúng tôi”.

Khách du lịch rất hiếm ở Bangladesh cho nên các đồng tu thu hút rất nhiều sự chú ý vì người dân địa phương hiếu kỳ hỏi thăm họ người từ nước nào đến và nội dung của tờ thông điệp. Ngoài ra, khi biết được chủ ý của các đồng tu trong sạch và từ bi, bác ái, mọi người rất xúc động bởi những nỗ lực của họ, vài người đã tử tế bắt tay các đồng tu và đặt bàn tay của họ lên ngực để nói lên rằng: “Thượng Ðế gia trì các bạn”. Ngoài ra, để biểu lộ sự ủng hộ lý tưởng của Sư Phụ, một số các sinh viên đã tình nguyện giúp phân phát tờ thông điệp và giải thích nội dung trong đó. Họ cũng cho địa chỉ email của họ cho các đồng tu với hy vọng nhận được thêm tin tức về Sư Phụ và Hội của Ngài. Nhóm đồng tu thứ hai đã đi đến một ngôi chợ đông nghẹt người, sau khi nghe sự giải thích của của vị sư tỷ về nội dung của tờ thông điệp, một bà lão đã ôm vị sư tỷ với đầy sự xúc động, nói rằng: “Quý vị thật tuyệt vời! Quý vị đã mang đến cho chúng tôi một thông điệp quý báu như vậy”! Vài người khác không hiểu tại sao con heo trong tờ thông điệp nói “Thương yêu các bạn”! Và khi các đồng tu giải thích đó là phản ứng biết ơn của nó đối với con người vì đã không đặt nó lên bàn ăn, thì người hỏi đã bật cười một cách thích thú.

Vào ngày thứ ba, các đồng tu phát thông điệp ở khu phố chính của Dhaka, nơi có nhiều người qua lại các ở các trạm xe buýt và các khu thương xá. Vì vậy hàng chục ngàn tờ thông điệp được phát chỉ trong vòng vài giờ. Ngay cả các cảnh sát viên cũng đọc tờ thông điệp với một cách rất thích thú, và một nhóm em nhỏ đã hăng hái hướng dẫn các đồng tu đi các nơi phân phát, và báo cho đồng tu biết nếu có người đi ngang qua mà không nhận được một tờ. Rất nhiều lần, khách bộ hành bên kia lề đường đối diện cũng mạo hiểm băng qua đường xá đông xe cộ, hay từ một nơi rất xa chạy đến toán công tác để lấy tờ thông điệp. Qua những kinh nghiệm này, một sư huynh đồng tu nói: “Hình như tôi đã thấy qua cảnh tượng này trong một giấc mơ”. Và một sư tỷ đồng tu trẻ cũng bày tỏ có một cảm giác giống như vậy. Cho nên, chuyến đi này rõ ràng đã được Thượng Ðế an bài từ lâu!

Sau khi làm việc ở Dhaka, các đồng tu tiếp tục đi đến Chittagong, vùng bờ biển nơi đây đông nghẹt người đến nỗi chỉ trong giây lát đã phát hết, để lại một quang cảnh thật vô cùng tuyệt diệu. Sau đó, khi đội đi đến trường đại học Chittagong, một vài sinh viên đã hướng dẫn họ vào tòa nhà hành chánh của trường để phát tờ thông điệp, và họ được mời dùng trà sữa trong văn phòng giám đốc trường. Thời gian vừa đúng lúc, vì ngay lúc đó sinh viên lũ lượt đổ ra từ trường đại học và một lần nữa các tờ thông điệp được nhanh chóng phân phát.

Trong lúc ở Bangladesh, toán công tác đã làm một cuộc nghiên cứu về số người đọc báo, và họ thấy rằng những người thuộc tầng lớp thượng lưu và thượng-trung-lưu thường hay đặt mua báo tiếng Anh và những người ở tầng lớp hạ-trung-lưu và thấp hơn chiếm phần lớn tổng dân số thì đọc báo tiếng Bengali, nhưng chỉ một số ít người có tiền mới có thể đặt mua nổi các tờ báo. Cho nên các đồng tu quyết định đăng trang bìa tờ thông điệp trên báo tiếng Anh, và cũng in thêm vài ngàn tờ đơn truyền tay bằng tiếng Bengali mà ông Bian và bạn của ông có thể phân phát cho những người ở tầng lớp hạ-trung-lưu và thấp hơn ở khắp nước.

Ðể kết luận, chuyến đi đến Bangladesh dẫy đầy những ngạc nhiên thích thú, vì trong mọi lúc những đồng tu tham dự đã thể nghiệm được lực gia trì và sự chăm sóc của Sư Phụ, và nhận thức được rằng họ chỉ là công cụ của Thượng Ðế. Qua tờ “Một lối sống mới”, nhiều người dân Bangladesh đã biết được lợi ích của việc ăn chay, và các đồng tu hy vọng rằng những địa chỉ trang mạng của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư được in trên tờ thông điệp sẽ khiến họ quen thuộc hơn với pháp môn Quán Âm và cho phép nhiều ánh sáng tâm linh chiếu soi trên đất nước của họ.

Ai Cập

Vào ngày 4 và 11 tháng 2, hai mươi sáu đồng tu chia làm hai nhóm đã đi đến Ai Cập. Trước chuyến đi, các thành viên trong toán công tác đã đọc những tài liệu về phong tục tập quán, khí hậu và người dân của Ai cập, biết rằng chuyến đi này sẽ là một sứ mệnh đầy thử thách, nhưng dầu vậy vẫn dấn bước vào cuộc hành trình trong niềm tin “Thượng Ðế chăm sóc tất cả mọi việc”.

Công ty du lịch của các đồng tu đã đặt vé máy bay và khách sạn cho họ, nhưng không có an bài phương tiện di chuyển từ phi trường đến khách sạn. Nhưng thật không ngờ, trong ngày họ đến, một hướng dẫn viên người Formosa đã giúp đỡ tìm phương tiện di chuyêån cho họ đến khách sạn cũng như một hướng dẫn viên địa phương, nên các sư huynh và sư tỷ vô cùng cám ơn Thượng Ðế. Những diễn biến xoay chuyển đầy thú vị khác là người chủ khách sạn tỏ vẻ quan tâm về hành trình đường đi của các đồng tu, nên toán công tác đã nhận lời đề nghị của ông để cho viên quản lý về giao tiếp của ông hoạch định lại hành trình đường đi khác tiện nghi hơn trước. Một lần nữa họ cám ơn Thượng Ðế về sự an bài của Ngài.

Các đồng tu nhóm thứ nhất ở lại gần Cairo, trong khi nhóm thứ nhì tiếp tục hành trình đi đến Alexandria ở phía bắc và đến Aswan và Luxor ở phía nam. Vào ngày 5 tháng 2, nhóm thứ nhất đi phân phát tờ thông điệp ở khuôn viên Maydan AL-Atabah, khu chợ bận rộn nhất ở Cairo, người nơi đây rất dễ tiếp nhận, và thậm chí còn có người đến tìm họ một cách thân thiện. Vì vậy, 3 ngàn tờ thông điệp được phân phát chỉ trong vòng một tiếng. Rồi, trong lúc đi ngang qua trường đại học Cairo, toán công tác để ý thấy một nhóm đông người ở ngoài cổng trường, nên họ dừng lại và chia làm ba nhóm để phân phát ở những điểm đông người nhất, nơi mà họ một lần nữa được chứng kiến bầu nhiệt huyết và bản tánh hiếu kỳ của người Ai Cập. Và vì họ không được phép vào trong trường, một số đông các sinh viên từ bên trong hàng rào quanh trường đã thò tay ra để đón nhận tờ thông điệp. Sau khi đọc cẩn thận nội dung, nhiều người đã đưa ngón tay cái lên, nói rằng “Hay lắm!”

Mấy ngày sau đó, toán công tác cũng đến vài khu chợ đông người như chợ Khan al-khalili và Sug al-Nahhasin, cũng như các trường học và trạm xe điện ngầm, nơi mà người ta thông thường đều đưa ngón tay cái lên biểu thị, khen ngợi các đồng tu đang làm một công việc tốt. Và sau khi hoàn tất việc phân phát, một nhóm những người bán hàng rong gần đó đã vỗ tay nồng nhiệt và mời các sư huynh và sư tỷ đến viếng thăm một lần nữa vào ngày hôm sau.

Vào ngày cuối cùng của chuyến đi, các đồng tu đã viếng thăm địa hạt Imbaba gần bến sông của Cairo, nơi đây họ tìm thấy những trạm xe buýt và xe chở khách với khu chợ đông đúc gần đó, và may mắn thay, trường vừa mới tan học, đông đảo các học sinh đang trên đường về nhà cho nên nhiều người vây quanh họ với hy vọng nhận được tờ thông điệp. Ngay cả những tài xế lái xe buýt và xe khách đã ngừng lại để lấy một tờ, và vì vậy 6 ngàn tờ thông điệp đã được phát hết trong vòng một tiếng rưỡi đồng hồ.

Qua nỗ lực phân phát tờ thông điệp ở Ai Cập, các đồng tu thể nghiệm được bầu nhiệt huyết và bản chất thân thiện của những người Ai Cập vì nhiều người tán thán họ đã làm một việc tốt, và thậm chí nói bằng tiếng Anh chào mừng các đồng tu đến đất nước của họ. Thỉnh thoảng có người lúc đầu từ chối nhận tờ thông điệp, đã quay trở lại khi biết rằng nội dung liên quan đến việc bỏ ăn thịt. Một vài người bán hàng và giới trẻ, sau khi biết được nội dung của tờ thông điệp đã tình nguyện tiếp tay phân phát và giải thích chủ đề của thông điệp cho những có ý thích muốn biết thêm. Ngoài ra, bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn hay trở ngại, các sư huynh và sư tỷ luôn luôn nhắc nhở lẫn nhau cầu nguyện Thượng Ðế gia trì. Trong những trường hợp như vậy, chúng ta chỉ cần gạt bỏ những thành kiến của mình và hoàn toàn quy phục lực lượng của Thượng Ðế để có thể làm tròn chức năng làm một công cụ của mình trong sự truyền đạt tin tức cao thượng là phi bạo lực trên toàn thế giới.

Fiji

Fiji là một quần đảo có hơn 300 đảo nằm ở miền nam Thái Bình với kỹ nghệ du lịch đang phát triêån, các đồng tu phát thông điệp ở thủ đô Suva, là nơi chứa một phần ba dân số trong nước, cũng như các thành phố lân cận là Nausori, Nadi và Lautoka.

Vào ngày 28 tháng Giêng, toán công tác bắt đầu nỗ lực của họ ở khu phố chính của Suva, nơi đây họ đã phát ra 16 ngàn tờ thông điệp trong một buổi chiều. Ngày hôm sau là ngày Thứ Bảy, lúc mà đường phố đông đúc nhất, để tiết kiệm thời gian và để tăng mức hiệu quả, các đồng tu chia thành hai nhóm. Nhóm thứ nhất bao gồm bảy người, ở lại Suva để phân phát khoảng 16 ngàn tờ. Một nhóm khác gồm ba người đồng tu Formosa và một người đồng tu địa phương đi xe tắc xi đến Nausori và phát khoảng 8 ngàn tờ. Vào ngày Chủ Nhật, khi hầu hết người dân địa phương đi nhà thờ, đường xá vắng vẻ và cửa tiệm đều đóng, các đồng tu nghỉ ngơi và hoạch định chương trình. Vào sáng sớm ngày thứ 4 ở Fiji, họ đã đi đến Nadi và Lautoka, với hy vọng bắt được đám đông những người địa phương đi học và đi làm. Khi họ phân phát, thông điệp của Sư Phụ được đón nhận một cách nồng nhiệt vì 12 ngàn tờ còn lại được phát hết chỉ trong một buổi sáng. Vì vậy, xin cám ơn sự gia trì của Sư Phụ, công tác đã được hoàn thành trong một thời gian ngắn nhất.

Guam

Nằm ở miền tây Thái Bình, Guam là một hòn đảo lớn khoảng gấp đôi thành phố Ðài Bắc, quanh năm hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp, người dân chất phát, đời sống giản dị. Từ ngày 3 đến ngày 6 tháng 2, các đồng tu đã phân phát các tờ thông điệp ở Nhà Thống đốc của đảo, tại các trung tâm hành chánh, các trạm xe buýt, các chợ, trường học và nhà thương. Hầu hết người dân là những người Cơ Ðốc giáo sùng đạo và đã vui vẻ nhận những tờ thông điệp bên ngoài nhà thờ, nơi đây các đồng tu gặp một phụ nữ là người ăn chay tinh khiết và là chủ nhân một tiệm bán đồ chay. Vui mừng khi biết mình có cùng một lý tưởng với các đồng tu, bà hăng hái cho họ số điện thoại và bày tỏ ý muốn viếng thăm họ một ngày nào đó.

Trong lúc phân phát những tờ thông điệp, toán công tác cũng gặp một số các thầy cô giáo vui vẻ giúp đem phát những tờ thông điệp trong trường của họ. Trong chuyến đi này, có khoảng 26 ngàn tờ thông điệp được phân phát và cũng được đăng trên những trang báo địa phương bán chạy nhất, hy vọng rằng thông điệp được chuyển đến nhiều người dân ở Guam hơn.

Cam-pu-chia

Cam-pu-chia nằm ở phía nam của bán đảo Ðông Dương, giáp ranh với nước Âu Lạc, Lào, và Thái Lan. Vào ngày 3 tháng 2, mười đồng tu đã đến thủ đô Nam Vang với 40 ngàn tờ thông điệp được in bằng tiếng Khờ-me địa phương. Khi vừa đến nơi, toán công tác liền chia thành hai nhóm, với một nhóm hai người đi đăng quảng bá trên các tờ báo địa phương, trong khi nhóm tám người khác đi thẳng đến khu chợ lớn nhất của thành phố, chợ trung ương.

Ðể truyền bá thông điệp một cách rộng rãi, sáng sớm ngày hôm sau các đồng tu mướn một chiếc xe đi đến Battambang và sau đó đi vòng qua hồ Tonle Sap đến Siemreap, trước khi trở về Nam Vang trên xa lộ 5, các trạm ngừng bao gồm Kampong Chnnang, Pursat, Battambang, Bamteay Meanchey, Siemreap, Kampong Thom, và Kampong Cham, các tờ thông điệp được nhanh chóng phân phát ở mỗi địa điểm và hầu hết mọi người lớn và trẻ em đều trân quý nội dụng và đọc một cách chăm chú, và không một ai vứt đi. Ngay cả người lái xe mô-tô cũng ngừng lại để lấy tờ thông điệp và đọc một cách rất cẩn thận. Thật cảm động khi nhìn thấy sự biết ơn và thái độ nghiêm túc của họ. Ðôi lúc đám đông quá nhiều người và các đồng tu không thể phân phát cho tất cả mọi người cùng một lúc, những người chưa lấy được đã kiên nhẫn đứng một bên đợi hay trở lại sau đó để lấy một tờ. Hầu hết những người nhận đã đón nhận bằng hai tay và rất kính trọng, và có người còn chùi tay trên áo trước khi đón nhận với nụ cười bẽn lẽn. Vì vậy các đồng tu rất vui khi thấy thông điệp của Sư Phụ được những người dân địa phương vô cùng quý trọng.

Trước chuyến đi, toán công tác đã liên lạc với Ông Pan là người rất nhiệt tình giúp đỡ người Cam-pu-chia. Ngoài việc an bài một hướng dẫn viên và phương tiện di chuyển, ông cũng đã chăm sóc các đồng tu rất chu đáo trong suốt chuyến đi của họ. Ông đúng thật là một thiên thần hộ mạng do Thượng Ðế gởi đến! Ông Huang ở Battambang là người quen của ông Pan, đã kiên nhẫn đứng ở một cây cầu đợi các đồng tu suốt mấy tiếng đồng hồ, và còn cảm động hơn nữa là ông đã phải lái xe đạp sáu kílômét để đến đó! Ông Huang không những là người rất khiêm nhường và nhiệt tình mà ông còn ủng hộ lý tưởng ăn chay của Sư Phụ một cách rất mạnh mẽ, và với sự hướng đẫn của ông toán công tác đã viếng thăm một số các chùa Phật giáo và nhà hàng chay, mọi người vui vẻ giúp truyền bá thông điệp “Một lối sống mới” ở những nơi này. Lúc phát đơn ở chợ Battambang, các đồng tu gặp một thầy giáo trẻ dạy tiếng Anh là người chấp nhận tất cả mọi tín ngưỡng. Và sau khi đọc tờ thông điệp của Sư Phụ một cách cẩn thận, ông đã đồng ý với những ý tưởng của Ngài và đã tìm người giúp phân phát 3 ngàn tờ.

Ở Siemreap, ông Pan đã dẫn toán đến TOPS (Hội Phục vụ Hòa bình Hải ngoại Ðài Bắc), là một hội đoàn hết lòng trong việc đẩy mạnh giáo dục không theo tập quán, bao gồm dịch vụ về vệ sinh và y tế, giữa những người tỵ nạn và và những người nghèo trong những vùng lạc hậu. TOPS đã chọn mười lăm vùng nghèo nhất để xúc tiến chương trình của họ, và sau khi biết được mục đích chuyến đi của các đồng tu, những tham dự viên TOPS quyết định rằng họ mang cùng một lý tưởng, và đã vui vẻ chia sẻ thông điệp của Sư Phụ với người trong những vùng này. Và để giúp để các anh chị em người Cam-pu-chia bị kém ưu đãi, các đồng tu đã đóng góp về tài chính cho những đại điện của TOPS.

Ðể kết luận, mặc dù hoạt động phân phát tờ “Một lối sống mới” trong tháng 1-2 của năm 2006 chỉ kéo dài trong năm ngày, công tác được tiến hành một cách trôi chảy về mọi mặt và dẫy đầy những trùng hợp ngẫu nhiên nhờ sự gia trì của Sư Phụ, kết quả thành công mỹ mãn và là một kinh nghiệm tuyệt vời cho các đồng tu Formosa và tất cả những người tham gia vào.

Tình thương đền đáp
Thượng Ðế gửi một thiên thần
đến giúp chúng tôi

Bài viết của “Hạt Dưa”, Ðào Viên, Formosa (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Gần đây tôi thực hiện một chuyến đi về thành phố Bangladesh để phát đơn truyền tay “Một lối sống mới” với một nhóm đồng tu Formosa, và được sự giúp đỡ của ông Bian, một tín đồ Cơ Ðốc sùng đạo cũng là chủ nhân của một hãng địa phương chuyên bán đồ xây cất. Ngoài việc đón chúng tôi ở phi trường, đưa chúng tôi về nghỉ ngơi nơi khách sạn trong một khu vực an toàn có tòa đại sứ quốc ngoại, ông Bian còn dành thời giờ ra lo cho chúng tôi những việc khác như là in mấy ngàn tờ đơn tiếng Bengali, mướn xe, đặt mua vé máy bay đi quốc nội và mua những tấm thẻ điện thoại gọi đi những vùng địa phương. Ông còn dặn quản lý nhân viên của hãng ông săn sóc chúng tôi. Vì hiểu sự bất tiện mỗi lần chúng tôi phải tìm mua thức ăn chay tại Bangladesh, ông đã chu đáo cho phép đồng tu dùng nhà bếp và được nghỉ ngơi ở lầu hai trong nhà ông. Chúng tôi ngạc nhiên vừa cảm động trước sự sắp xếp của ông khiến mọi bỡ ngỡ của chúng tôi lúc ban đầu tan biến. Chắc chắn con người thánh thiện này phải là một thiên thần do Thượng Ðế phái xuống giúp chúng tôi.

Thêm vào đó, tất cả đồng tu vô cùng thích thú được ở trong những phòng khách sạn thật rộng rãi, trang hoàng lịch sự, mỗi phòng được đặt trên bàn một lọ hoa tươi mới cắt cùng với một rổ trái cây để chào đón chúng tôi, do ông Bian đặc biệt yêu cầu.

Vào ngày thứ ba của chuyến đi, ông Bian đã tận tay chuẩn bị thức ăn trưa và tối cho chúng tôi, và ngạc nhiên hơn nữa, lần đầu tiên ông nấu đồ ăn chay mà lại thật là ngon, thơm tho, hấp dẫn. Sau đó, trước khi ăn, ông nói lời cầu nguyện như sau: “Cầu xin Thượng Ðế gia trì cho những người này được an toàn, thành công trong chuyến đi tại Bangladesh, và xin cho con khả năng làm hết sức mình để giúp họ hoàn thành công tác phục vụ cho đại chúng”. Chúng tôi cảm động trước những lời nói của ông, một số đồng tu thậm chí còn rơi lệ. Tinh thần hy sinh và phục vụ quảng đại của ông Bian đáng cho mọi người noi theo.


Lời Pháp Cam Lồ [Top]

Chúng ta đồng nhất thể

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Budapest, Hung-gia-lợi,
ngày 24 tháng 12, 2006 (nguyên văn tiếng Anh)

Băng thâu hình số 652

Trí huệ khai mở rồi thì càng ngày chúng ta sẽ càng trở nên sáng suốt hơn, yêu thương hơn, và có thể là tự động muốn giúp đỡ những ai đến với chúng ta. Chúng ta sẽ cảm thấy nỗi đau của người khác cũng như chính mình, sẽ muốn mang lại hạnh phúc cho những người mà chúng ta tiếp xúc.


Kiến tạo làng chay toàn cầu [Top]

Nỗ lực toàn cầu nhằm chia sẻ thông điệp từ bi của Sư Phụ
‘Một lối sống mới’

Quan tâm về những bệnh dịch tiếp tục phát sinh trong số thú vật vàø con người, Sư Phụ đã cung cấp cho thế giới giải pháp căn bản bằng cách đích thân biên soạn một tờ “Một lối sống mới” thân thiện nhưng rất thuyết phục để nhắc nhở mọi người hãy chọn phép ăn chay và chấm dứt việc sát sinh hầu vượt qua khỏi cơn khủng hoảng về y tế toàn cầu và cứu vớt những bạn thú vật của chúng ta. Sư Phụ cũng chỉ thị các đồng tu chia sẻ thông điệp này với các anh chị em ở mọi nơi trên thế giới. Ðể đáp ứng, các đồng tu đã khởi động toàn lực chia sẻ những lời tình thương của Ngài. Sau đây là những bài tường trình về các hoạt động liên quan đến công tác này mà đã được thực hiện ở vài quốc gia.

Tường trình từ Phần Lan

Quảng bá chương trình ‘Cứu súc vật’
của Sư Phụ và lối sống trường chay

Jussi Pohjolainen tường trình từ Helsinki

[Helsinki] Gần đây sau khi nhận được thông điệp “Một lối sống mới” của Sư Phụ , các đồng tu Phần Lan đã bắt đầu kế hoạch cứu sinh mạng của súc vật bằng cách in ra nhiều bản sao của tờ thông tin đầy màu sắc để chia sẻ với những người khác.

Các đồng tu dán các tờ thông tin trên các bảng thông báo công cộng, trong các thư viện, những quán cà phê, các trường đại học, các trung tâm thương mại, các tiệm tạp hóa và những nơi khác trong nhiều phố thị của Phần Lan, gồm cả thủ đô Helsinki, để cho khách bộ hành có thể học hỏi rằng hiệu quả của sự ăn chay là tốt cho sức khoẻ đồng thời cũng cứu sinh mạng của súc vật.

Tại nhiều nơi, dân chúng hân hoan có được những tờ đơn tuyệt đẹp trên tường của họ, và trong một vùng không thể dán đơn được, người phụ trách cho biết cô nhiệt liệt ủng hộ ý kiến này và chỉ dẫn đồng tu những mẹo vặt hay để tìm những nơi khác thích hợp mà dán những tờ thông tin.

Trong giai đoạn đầu của chương trình chỉ có vài đồng tu tham gia vào, nhưng bây giờ càng ngày càng có nhiều sư huynh và sư tỷ vui vẻ tham gia và tiếp tục công việc cao thượng nới rộng tình thương và sự quan tâm của họ đến với đồng bạn và từ đó đem thêm lực lượng khẳng định vào trong thế giới.

Tường trình từ Costa Rica

Cứu nhân loại và súc vật bằng
cách khuyến khích lối sống từ bi

Laura Chen tường trình từ San Jose (nguyên văn tiếng Tây Ban Nha)

[San Jose] Ðáp lại tiếng gọi tình thương của Sư Phụ và để khuyến khích “Một lối sống mới” và từ đó cứu sinh mạng của súc vật và để tránh sự đe dọa của bệnh dịch trên khắp toàn cầu, vào tháng 2 năm 2006, các đồng tu Costa Rica đã bắt đầu nỗ lực phát thông điệp đồng thời tận dụng quyển sách hướng dẫn thuận tiện chỉ dẫn từng địa điểm để làm công tác. Ðầu tiên các đồng tu nhắm vào thành phố San Jose, kế đến là tìm những thành phố khác có đông dân cư và sau cùng là tập trung nỗ lực của họ vào các vùng ngoại ô.

Nhóm làm việc dùng nhiều phương pháp để phân phát; thí dụ, phát trao tay cho mọi người tại các trạm xe buýt, nhà băng, công viên, chợ búa, máy rút tiền, và cho những người đi dự các sinh hoạt văn hóa và thể thao. Thêm vào đó, các đồng tu cũng đặt trên xe, trong hộp thư, ở thương xá, trên các bảng thông báo công cộng, và để ở những tiệm chuyên về thức ăn kiêng, tiệm thực phẩm chay, lò bánh mì, tiệm thuốc tây, và những nơi thương mại khác. Ngoài những phương pháp này, nhóm còn đăng trên tạp chí tiếng Trung Hoa rồi đem biếu cho đồng nghiệp và gởi điện thư cho gia đình cùng bạn bè.

Sau cùng, các sư huynh và sư tỷ đang gởi các bích chương và tờ “Một lối sống mới” cho các đồng tu ở Panama, Honduras và Nicaragua, và dự định sẽ đăng tờ thông tin trong một số báo địa phương của Costa Rica. Trong khi tiếp tục nghĩ ra địa điểm và sáng kiến mới để phân phát tờ thông tin, các đồng tu cảm thấy hân hạnh làm việc cho kế hoạch này vì nhờ vậy đã áp dụng giáo lý của Sư Phụ vào hành động thực tiễn.

Tường trình từ Chí Lợi

Cùng nhau cổ động một lối sống khoẻ

Ban Báo chí Santiago tường trình từ Chí Lợi (nguyên văn tiếng Tây Ban Nha)

[Santiago] Vào ngày Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2006, sau một cữ thiền hăng hái tại Trung tâm Santiago, các đồng tu địa phương được bổ sung tràn đầy năng lực, nên họ mau chóng phân phát tờ đơn “Một lối sống mới” khắp thành phố của họ, và cảm thấy vô cùng hoan hỷ trong lúc cải thiện phẩm chất đời sống cho nhân loại và cho các bạn thú vật đáng yêu của chúng ta.

Nhờ ân điển của Sư Phụ mà công việc phân phát đã tiến hành một cách trôi chảy và thành công. Cùng lúc đó, các đồng tu từ Rancagua City, nằm cách Santiago khoảng một tiếng rưỡi, cũng bao phủ địa phương của họ với những tờ đơn. Hơn nữa, cả hai trung tâm công khai quảng bá tờ thông tin trên mạng lưới điện toán bằng cách gởi thông điệp cho bạn bè, gia đình, và bạn đồng nghiệp.

Xin cảm ơn Sư Phụ đã gia trì cho các đệ tử của Ngài với nhiệm vụ vinh quang và đẹp đẽ này.

Tường trình từ Hoa Kỳ

‘Một lối sống mới’ mang hy vọng cho năm mới

Ban Báo chí San Jose tường trình (nguyên văn tiếng Anh)

[San Jose, CA] Ngày 29 tháng Giêng 2006 là mùng một Tết của năm Bính Tuất, đánh dấu một cơ hội rất đặc biệt cho đồng tu San Jose, họ ăn mừng bằng cách phân phát thông điệp ‘Một lối sống mới’ của Sư Phụ cho công chúng trong hai sinh hoạt mùa lễ.

Thứ nhất là cuộc diễn hành Tết của thành phố ở phố chính San Jose, nơi các sư huynh và sư tỷ thực hiện nỗ lực phân phát, mỗi người mang theo vài trăm tờ thông tin và từng đôi đi trên những tuyến đường của cuộc diễn hành và phát cho mọi người. Vào buổi chiều sau khi cuộc diễn hành chấm dứt, nhiều sư tỷ đã đến Hội chợ Tết dưới phố để tiếp tục phát, tổng cộng ước chừng 5.000 tờ đã được phát ra trong kỳ lễ này.

Tiếp đó , trong ngày 4 và 5 tháng 2, các đồng tu thực hiện một gian hàng tại Hội chợ Tết thường niên lần thứ 24 của San Jose, trung bình có khoảng 50 ngàn người đến dự. Khi quan khách vào cổng chánh, họ được các đồng tu tươi cười chào đón và phát những tờ “Một lối sống mới” tuyệt đẹp. Bên trong hội chợ, đối diện gian hàng các đồng tu là một khu vực rộng rãi với nhiều ghế ngồi dành sẵn cho chương trình văn nghệ và sinh hoạt thể thao. Tại đây, thay vì xem trình diễn trên sân khấu, những người tham dự thường cảm thấy lôi cuốn bởi gian hàng của đồng tu nhờ hào quang tình thương và vẻ đẹp của Sư Phụ, họ đã xoay ghế lại để xem DVD thuyết pháp của Ngài rất lâu.

Thêm vào đó, một thanh niên từ một gian hàng gần bên đã đến thăm gian hàng của Hội nhiều lần và cho biết: “Mẹ tôi vừa dọn đến San Jose từ một thành phố khác và đã nghe Sư Phụ trên đài truyền thanh địa phương được vài lần, từ đó bà chỉ muốn ăn chay”. Người thanh niên kính cẩn thỉnh mua quyển Gia chánh Vô Thượng để làm quà năm mới đặc biệt cho mẹ.

Lời tâm sự của người thanh niên trẻ tuổi và hưởng ứng tích cực từ công chúng thật vô cùng cảm động. Thí dụ, một cặp vợ chồng cho biết: “Chúng tôi rất thích chương trình phát thanh hàng tuần của Sư Phụ, ước gì có thể nghe giáo lý của Ngài mỗi ngày”. Nhiều người đã bày tỏ rằng họ cảm thấy như được thăng hoa khi nghe giọng ngâm thơ tuyệt vời của Sư Phụ bằng tiếng Âu Lạc, nhưng họ không thể giải thích tại sao.

Hơn nữa, một người đàn ông trung niên cho biết ông đã có rất nhiều kết quả tốt đẹp từ việc thực tập pháp Phương Tiện. Ông nói: “Trong lúc thiền, tôi nhập định hơn hai tiếng đồng hồ nhưng cảm thấy như chỉ có vài phút”. Tuy nhiên, vị hướng dẫn bên trong của ông đang thúc giục ông tìm cách thọ Tâm Ấn tu pháp môn Quán Âm vì ông ta biết Sư Phụ là vị Thầy khai ngộ duy nhất có khả năng dẫn dắt ông trở về Thiên Quốc. Vì vậy, hiện nay ông đang vui vẻ chờ được truyền Tâm Ấn.

Ngoài ra, nhiều quan khách đã diễn tả những lợi ích mà họ nhận được từ giáo lý của Sư Phụ qua các phương tiện truyền thông như hệ thống mạng lưới, truyền thanh, truyền hình, các cuộc hội thảo chiếu băng, hội chợ và sinh hoạt cộng đồng. Sự đáp ứng tích cực cho thấy rằng với Sư Phụ bên cạnh và trong tim chúng ta, mỗi ngày đều cho chúng ta niềm vui và hy vọng. Cảm ơn Sư Phụ yêu quý đã mang đến cho chúng con mùa xuân vĩnh cửu!

Tường trình từ Hoa Kỳ

Khuyến khích ‘tiêu thụ với lòng từ’
qua lời của Sư Phụ

Do Y-Me từ Los Angeles tường trình (nguyên văn tiếng Anh)

[Los Angeles, CA] Sau khi nhận được chỉ thị của Sư Phụ quảng bá bản thông điệp của Ngài, đồng tu Trung tâm Los Angeles đã nhanh chóng nỗ lực phân phát trong vùng Nam California. Vì vùng này có trên 17 triệu dân, các đồng tu quyết định rằng gởi thư hàng loạt là phương cách hữu hiệu nhất để chuyển đến nhiều người nhất trong thời gian ngắn nhất. Vì thế vào ngày 15 tháng 2 năm 2006, trên 613 ngàn bản thông tin đã được in trên tập báo PennySaver, một tập liệt kê quảng cáo thương mại địa phương định kỳ được gởi đến những cộng đồng chọn lọc trong vùng.

Thêm vào đó, các đồng tu cho đăng bản thông tin lên phần “Sức Khỏe và Gia Ðình” của tờ báo The Orange Country Resgister vào ngày Chủ Nhật, 12 tháng 2 năm 2006, và họ dự định in bản thông tin trên vài tờ báo khác trong những tuần sắp tới.

Một vài tờ báo đại học trong vùng như tờ New University của trường Ðại học California tại Irvine và tờ The Western Sun của trường đại học Golden West tại Huntington Beach, CA cũng vừa in thông điệp của Sư Phụ.

Bên cạnh những nỗ lực in ấn trên báo chí, các đồng tu đã dùng những sáng kiến mới để truyền bá bản thông tin. Chẳng hạn như một sư huynh đã đăng lên mạng lưới điện toán miễn phí, phát nội dung đến bốn mươi thành phố chính của Hoa Kỳ và một người khác dán bản thông tin lên cùng với một bài thơ cảm động trên bảng thông cáo của ký túc xá đại học, và gần các hộp thư của sinh viên trong ký túc xá.

Thêm vào đó, các đồng tu đã phát tay 395 ngàn bản màu đến những vùng trên toàn Los Angeles. Thí dụ, vào ngày 4 và 5 tháng 2 năm 2006, trong dịp Tết Âm Lịch ở ngoại ô El Monte của Los Angeles, các sư huynh sư tỷ đã phát tận tay nhiều tờ thông tin cho khách tham quan.

Thông qua những phương pháp đa dạng này, các đồng tu Los Angeles đang trợ giúp nhân loại và các bạn thú vật bằng cách phát triển ý thức về một cách sống lành mạnh và đầy tình thương thông qua thông điệp của Sư Phụ là tiêu thụ với lòng từ. Và họ cũng khuyến khích những người khác hướng dẫn bạn bè và người thân theo con đường này. Như trên tờ “Một lối sống mới” đã nêu: “Không còn sát sinh, sống lành mạnh và đầy tình thương”. Nếu chúng ta có ý thức cao hơn, quan tâm và tử tế hơn thì chúng ta sẽ đảm bảo một tương lai tươi sáng và hạnh phúc cho tất cả.

Truyền bá thông điệp của Thượng Ðế
qua nhiều phương cách

Ban Báo Chí Austin và San Antonio tường trình

[Austin/San Antonio] Ngay khi nhận được nhiệm vụ Sư Phụ giao phó là truyền bá tờ thông tin “Một lối sống mới” bằng càng nhiều cách càng tốt, các đồng tu Austin và San Antonio đã cho in ra 70 ngàn bản và phân phát 30 ngàn bản cho các thư viện công cộng, siêu thị, một nhà hàng chay, các cửa hiệu thực phẩm lành mạnh và các trường học. Hơn thế nữa, các anh chị em đồng tu vẫn còn đang phân phát tài liệu này cho mỗi nhà, trong các thương xá lớn, trong các bãi đậu xe và trên đường phố.

Ngoài những phương cách phổ biến thông thường, các đồng tu cũng đã cho in nguyên trang màu trên báo chí cộng đồng như báo Tiếng Việt, và U.S Viet Times. Một đồng tu còn làm một bảng yết thị “Một lối sống mới” lớn đẹp và mang theo khi anh đi phát bản thông tin để mọi người có thể đọc được thông điệp từ đàng xa. Thêm vào đó, những đồng tu còn quảng bá thông điệp của Sư Phụ ra toàn thế giới qua mạng lưới truyền thông trên hàng chục diễn đàn thảo luận. Trong một diễn đàn thảo luận được ưa thích, bản thông tin đã được đọc bởi vài ngàn đọc giả trong chỉ một ngày rưỡi, và một số đã đáp ứng với nội dung một cách tích cực.

Các anh chị em đồng tu của Austin và San Antonio cám ơn Thượng Ðế cho cơ hội vô cùng tốt đẹp để chia sẻ thông điệp làm thay đổi cuộc đời cũng như lòng bác ái bao trùm vũ trụ của Sư Phụ, họ rất sung sướng tham gia vào công việc cao cả này.

Tường trình từ Hàn Quốc

Một phương pháp đa dạng
để xúc tiến phép ăn uống nhân từø

Ban Báo chí Hán Thành và Busan tường trình (nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

[Seoul/Busan] Sau khi nhận được chỉ thị của Sư Phụ quảng bá thông điệp “Một lối sống mới” của Ngài, các đồng tu Hàn Quốc lập tức in ra khoảng 860 ngàn bản để phân phát vòng quanh Hàn Quốc bằng nhiều phương cách trong vòng hai tháng.

Trong mùa Tết Âm Lịch, một số đồng tu đã phát cho mọi người trên đường về thăm nhà trong ngày lễ tại các nhà trạm xe lửa và bến xe buýt tốc hành, trong khi những người khác vẫn tiếp tục phát trên đường từ sở làm về nhà và xung quanh khu phố họ ở hàng ngày.

Ở Busan, các đồng tu địa phương đã nói chuyện với một viên chức của công ty Xa lộ Hàn Quốc về việc phân phát giấy tại những cổng trả tiền lộ phí, và sau khi biết được rằng nội dung của bản thông tin không phải là quảng cáo thương mại mà chỉ đơn giản đề xướng việc tôn trọng mạng sống, viên chức đó đã vui vẻ phê chuẩn giấy phép.

Thêm nữa, những đồng tu có liên hệ với ngành thương mãi trên mạng lưới đã để những tờ thông tin vào trong các kiện hàng gởi ra, những đồng tu là giáo viên thì dán tờ thông tin lên bản thông cáo của trường, và các sư tỷ đồng tu nội trợ đã phát tờ thông tin tại những khu thương xá và triển lãm nghệ thuật, rồi họ cũng tự tổ chức thành nhóm thay phiên nhau mỗi ngày phân phát tại các trạm xe điện ngầm.

Trong lúc phổ biến những bản thông tin, các anh chị em đồng tu đã có nhiều kinh nghiệm thú vị. Chẳng hạn như trẻ em thì thích hình ảnh thú vật dễ thương trên tờ giấy còn người lớn thì yêu chuộng mẩu tin mới mẻ đầy tình thương, trong đó có một số người hỏi thăm về nhóm chịu trách nhiệm xuất bản tài liệu này và tìm hiểu thêm tin tức về Sư Phụ và pháp môn Quán Âm. Vì thế các đồng tu bắt đầu phân phát Sách Biếu cùng với những tập tài liệu mỏng cho những cá nhân đó.

Một dụng cụ thông tin hữu hiệu nữa đối với những đồng tu sử dụng mang lưới là họ đã đăng tải bản “Một lối sống mới” vào trang nhà, vào cộng đồng trên mạng, và thậm chí còn giới thiệu nội dung vào bảng thông cáo của Tòa Lam Ốc, là văn phòng hành pháp và nơi cư ngụ chính thức của Tổng thống Cộng Hòa Hàn Quốc, và của Bộ Sức khoẻ và Phúc lợi.

Thêm vào đó, nhờ ý kiến xuất sắc của đồng tu dùng mặt sau của tờ thông tin để in một danh sách “Những người đoạt giải Nobel và khoa học gia ăn chay”, tài liệu này lôi cuốn những người Hàn Quốc vì họ đặt nặng vấn đề giáo dục con cái. Thí dụ, cô Park Se-Young, chủ tịch Tổ chức Yook Young và là con gái của cựu tổng thống Hàn Quốc, đã đọc tờ “Một lối sống mới”, thấy rằng rất bổ ích và nói rằng cô sẽ phân phát cho 600 trẻ em trong Tổ chức của cô, nơi khởi đầu Trung tâm Thiếu nhi ở Hán Thành vào năm 1970.

Ngoài ra vào ngày 26 tháng Giêng, một nhóm anh chị em đồng tu đã xuống phố Hán Thành để truyền bá giáo lý của Sư Phụ về “Một lối sống mới” tại một buổi tụ họp liên quan đến ăn chay. Họ đã dựng lên nhiều biểu ngữ lớn giải thích nhiều lý do để trở thành người ăn chay, cùng với bích chương “Những người đoạt giải Nobel và khoa học gia ăn chay” và “Một lối sống mới”. Các sư huynh sư tỷ cũng cung cấp thật nhiều món ăn ngon có thịt bằng đậu nành cho công chúng để những người ăn thịt có thể thử nghiệm một loại thay thế cho cách ăn hằng ngày của họ. Một số người ăn thử đã tưởng đó là thịt thật nhưng sau khi khám phá ra rằng làm bằng đậu nành, họ rất đỗi ngạc nhiên và thích thú vô cùng. Thí dụ, một người đàn ông cho biết: “Tôi thích ăn chay nhưng thỉnh thoảng tôi ăn thịt để có chất đạm”. Thế nên sau khi biết được rằng đạm đậu nành đủ để cung cấp dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể, ông nhận thức ra rằng điều này rất tốt cho ông.

Còn nhiều lời bình phẩm khác từ người nhận, trong đó có một vị nữ thương gia: “Tôi tưởng đó là gà thật. Thật là ngon, như vậy người ta sẽ rất thích ăn. Thịt không tốt vì có lượng mỡ cao. Món này là tốt nhất vì là chất đạm từ đậu nành. Quý vị đang làm những việc tốt. Cám ơn quý vị đã khởi xướng việc này. Tôi có một cửa hiệu ở trạm xe Yongsan người qua lại rất đông. Tôi mời quý vị đến tiệm của tôi để quảng cáo những thức ăn bổ dưỡng này cho mọi người. Ðây thực sự tốt cho sức khỏe của chúng ta”.

Vì “Một lối sống mới” là một chương trình liên tục tiếp diễn, Trung tâm Hán Thành đã mua y phục cải trang thành chó, heo, gà và bò cho đồng tu mặc để thu hút người qua lại có lòng yêu mến thú vật sẽ đến với họ chào “Halo” rồi tự nhiên trở nên thích thú với chiến dịch trường chay. Những đồng tu mặc y phục cải trang cũng nói chuyện trước công chúng về lý do tại sao mọi người nên ăn chay và cũng biểu diễn một màn miêu tả sự đau khổ của súc vật và tại sao một người phải ăn chay.

Cộng thêm vào, nhờ sự an bài tuyệt diệu của Sư Phụ, một sư tỷ đồng tu người Mông Cổ cũng là ca sĩ nổi tiếng đang viếng thăm Hán Thành đãø ca nhiều bài hát bằng tiếng Anh và tiếng Mông Cổ trong chiến dịch của đồng tu. Âm nhạc làm cho không khí cực kỳ phấn chấn và thu hút nhiều người trở nên thích thú với lý tưởng “Một lối sống mới”.

Ðể kết luận, các đồng tu Hàn Quốc đã nghĩ ra hàng loạt phương cách khác nhau để phân phát tờ thông tin “Một lối sống mới” của Sư Phụ nói về tầm quan trọng của lối sống trường chay, và họ tiếp tục làm việc siêng năng và vui vẻ, biết mình đang giúp trưởng dưỡng lý tưởng quý trọng tất cả các hình thức sống một cách bình đẳng.

Caption:

Ðồng tu biểu diễn trong y phục cải trang thú vật dễ thương đã thu hút nhiều người qua lại

Thử thức ăn chay miễn phí
Tường trình từ Mã-lai-á
Lý tưởng ‘Một lối sống mới’
được người người tiếp nhận

Ban Báo chí Penang tường trình

[Penang] Ðáp lại yêu cầu từ ái của Sư Phụ trong việc chia sẻ kiến thức về lối sống trường chay cao quý khoẻ mạnh với thế giới, vào tháng 2 năm 2006, các đồng tu từ Trung tâm Penang, Mã Lai Á đã bắt đầu phân phát tờ thông tin “Một lối sống mới” của Ngài theo tính cách cá nhân và theo nhóm.

Penang là một trung tâm đa văn hóa với những nhóm lớn người Hoa và người Ấn-độ định cư, và dân chúng đã phát triển một thái độ Hồi giáo khoan dung chân thật đối với sự đa dạng về văn hóa. Trong bầu không khí thư giãn này, các đồng tu đi đến những vùng đông dân cư của thành phố mang theo tờ thông tin bằng tiếng Mã, tiếng Hoa và tiếng Anh là những ngôn ngữ chính của Mã Lai Á.

Bên cạnh việc phân phát các tờ thông tin tại các thương xá lớn và tiệm buôn nhỏ, các sư huynh sư tỷ cũng viếng thăm Bệnh viện Ða khoa Penang, nơi mà mọi người hình như hoàn toàn cởi mở đối với việc chuyển qua lối sống trường chay khỏe mạnh. Trong khi đang phân phát các tờ thông tin, các đồng tu nhận thấy có một sự thích thú đặc biệt từ các bệnh nhân, bác sĩ, y tá như nhau khi tờ thông tin mang thông điệp “Một lối sống mới” thâm nhập vào tâm trí họ trong vòng hai mươi phút. Thật ngạc nhiên, nhiều người đưa ngón tay cái lên ngay tại chỗ, biểu lộ sự đồng ý với nội dung. Hơn thế nữa, một vị bác sĩ đã là người ăn chay, vui vẻ tán thành với thông điệp trên tờ thông tin và nói: “Ðiều này phải được phổ biến càng nhiều càng tốt. Quý vị nên tiến vào bệnh viện với thông tin khai ngộ này!”

Kế đến vào ngày 10 và 11 tháng 2 năm 2006, khoảng một tuần lễ sau khi Tết Âm Lịch chấm dứt, lễ hội ăn chay Thaipusam của Ấn Ðộ giáo được cử hành. Trong thời gian này, độ 600 ngàn người mộ đạo và du khách đã hội tụ về vùng được mệnh danh là Thác Nước ở Geogetown của Penang để ăn mừng và tham quan lễ hội Thaipusam. Con đường dài lê thê dẫn đến vùng này đã hoàn toàn đóng chặt không cho xe cộ vào, và tràn ngập với đám đông người chật ních hai bên đường với những gian hàng “pandal” hoặc quán cốc cung cấp miễn phí các món giải khát và thức ăn chay tinh khiết.

Trong dịp này các đồng tu đã phân phát vô số tờ thông tin trong khu vực chính, hy vọng đem đến cho những đồng bào với tinh thần cởi mở của họ cơ hội nghĩ đến việc đổi sang ăn chay trường và nhờ đó cải thiện tình trạng của con người và của những chúng sinh thân hữu trong thế giới loài vật.

Tình thương đền đáp
Thượng Ðế gửi một thiên thần
đến giúp chúng tôi

Bài viết của “Hạt Dưa”, Ðào Viên, Formosa (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Gần đây tôi thực hiện một chuyến đi về thành phố Bangladesh để phát đơn truyền tay “Một lối sống mới” với một nhóm đồng tu Formosa, và được sự giúp đỡ của ông Bian, một tín đồ Cơ Ðốc sùng đạo cũng là chủ nhân của một hãng địa phương chuyên bán đồ xây cất. Ngoài việc đón chúng tôi ở phi trường, đưa chúng tôi về nghỉ ngơi nơi khách sạn trong một khu vực an toàn có tòa đại sứ quốc ngoại, ông Bian còn dành thời giờ ra lo cho chúng tôi những việc khác như là in mấy ngàn tờ đơn tiếng Bengali, mướn xe, đặt mua vé máy bay đi quốc nội và mua những tấm thẻ điện thoại gọi đi những vùng địa phương. Ông còn dặn quản lý nhân viên của hãng ông săn sóc chúng tôi. Vì hiểu sự bất tiện mỗi lần chúng tôi phải tìm mua thức ăn chay tại Bangladesh, ông đã chu đáo cho phép đồng tu dùng nhà bếp và được nghỉ ngơi ở lầu hai trong nhà ông. Chúng tôi ngạc nhiên vừa cảm động trước sự sắp xếp của ông khiến mọi bỡ ngỡ của chúng tôi lúc ban đầu tan biến. Chắc chắn con người thánh thiện này phải là một thiên thần do Thượng Ðế phái xuống giúp chúng tôi.

Thêm vào đó, tất cả đồng tu vô cùng thích thú được ở trong những phòng khách sạn thật rộng rãi, trang hoàng lịch sự, mỗi phòng được đặt trên bàn một lọ hoa tươi mới cắt cùng với một rổ trái cây để chào đón chúng tôi, do ông Bian đặc biệt yêu cầu.

Vào ngày thứ ba của chuyến đi, ông Bian đã tận tay chuẩn bị thức ăn trưa và tối cho chúng tôi, và ngạc nhiên hơn nữa, lần đầu tiên ông nấu đồ ăn chay mà lại thật là ngon, thơm tho, hấp dẫn. Sau đó, trước khi ăn, ông nói lời cầu nguyện như sau: “Cầu xin Thượng Ðế gia trì cho những người này được an toàn, thành công trong chuyến đi tại Bangladesh, và xin cho con khả năng làm hết sức mình để giúp họ hoàn thành công tác phục vụ cho đại chúng”. Chúng tôi cảm động trước những lời nói của ông, một số đồng tu thậm chí còn rơi lệ. Tinh thần hy sinh và phục vụ quảng đại của ông Bian đáng cho mọi người noi theo.


Nhìn vào đời sống của Sư Phụ [Top]

Thanh Hải Vô Thượng Sư
Một tấm gương từ ái không ai sánh bằng

Do một trong những thị giả của Sư Phụ (Nguyên văn tiếng Anh)

Ðối với những vị thánh nhân đã khai ngộ cao, hiểu rõ trò chơi của tạo hóa, thì một đời sống ẩn dật trên núi, xa rời trần tục, thật là hạnh phúc và tự tại. Tuy nhiên, những vị này thường hay chọn cuộc sống thế tục để có thể giúp đỡ và làm gương cho tất cả chúng sinh. Do đó, đôi khi chúng ta có diễm phúc được nhìn một chút vào đời tư của những vị này, được chứng kiến những lời nói, hành động thăng hoa của các ngài và được học hỏi từ các ngài.

Một buổi trưa nọ vào tháng 9 năm 2005, Sư Phụ đi máy bay trực thăng đến một nông trại vùng quê miền đông Hung Gia Lợi mà trước đây dùng để nuôi heo và những gia súc khác, nhưng nơi đây không được chăm nom chu đáo nên dơ dáy, bề bộn vô cùng. Gần lối vào là một nhà gác gian, cạnh đó là một khu vực rộng, bằng phẳng, tường xi-măng bao chung quanh mà trước kia dùng làm chỗ chứa máy móc nhà nông cũ kỹ. Khi trực thăng đáp xuống, Sư Phụ bước ra, trông thấy hai con chó nhỏ bị cột dây xích không dài hơn hai thước rưỡi đang nằm phía trước căn nhà gác.

Khu vực giới hạn mà hai con chó này có thể đi lại được chỉ là đất cát, một bên là một căn nhà chó cũ kỹ mục nát. Bên kia đầy phân chó, rõ ràng đã không có người quét dọn mấy tháng nay. Phía trước hai sinh vật đáng thương là một bình ny-lông dơ bẩn cắt làm đôi, bên trong mỗi nửa là một ít nước hôi hám và chút bánh mì khô. Hai con này thuộc loại chó Âu Châu lông dài, sống trong tình trạng rất tệ hại, thiếu ăn, dơ dáy, hôi hám vì phải nằm trên phóng uế của chúng.

Bên kia chỗ xi-măng, Sư Phụ và những thị giả thấy hai bức tường xiêu vẹo dựa vào nhau thành một lỗ hổng che chở; phía trước là một con chó to, lông ngắn có vẻ như loại chó chăn cừu Ðức lai. Như những con kia, con này cũng bị cột bằng một sợi giây xích dài không hơn ba thước. Tuy nhiên, con này không có nhà như hai con kia, nó phải dùng lỗ hổng giữa hai bờ tường xi-măng làm nơi trú ẩn, hai bên hở ra nên mưa gió vẫn thổi vào. Trong lỗ hổng chỉ là sình lầy, đất cát, và cũng như hai con kia, chỗ nó có thể đi lại phủ đầy đất và phân. Tuy nhiên, con chó thứ ba này rõ ràng chỉ đi cầu trong góc để giữ sạch sẽ. Nhưng buồn thay, dây xích của nó lúc nào cũng lê thê dưới đất, kéo phóng uế của nó ra khắp mọi nơi, nên chỉ còn có cách cho nó là nằm đại trên phân.

Sư Phụ kinh hoàng, ghê tởm trước cảnh trạng ấy, lập tức tìm hiểu coi ai là chủ của những con chó này và tại sao lại để chúng nó sống trong tình trạng vô nhân đạo như vậy. Sau đó, mối thương cảm trong tim đối với những chúng sinh tội nghiệp đã đưa Ngài đến chỗ con chó lớn kia trước. Khi Sư Phụ tới gần, nó sung sướng vẫy đuôi, tỏ vẻ tò mò và mong mỏi. Sư Phụ tới vuốt ve, nó liền âu yếm nhẹ nhàng đưa bàn chân lên cho Sư Phụ. Thấy nó tỏ tình thương yêu như vậy, Sư Phụ rơi nước mắt. Bị người ta đối xử một cách vô tâm mà nó vẫn rất tử tế với Sư Phụ. Sư Phụ bèn cho những con chó này tất cả đồ ăn mà Ngài mang theo, và nước uống trong sạch.

Lúc đó nông trại bị bỏ hoang, nên không có ai để hỏi về danh tánh chủ nhân của những con chó này. Ngay giây phút đó, Sư Phụ quyết định phải làm một cái gì đó để cải biến tình trạng sống cho chúng. Tuy Ngài không chuẩn bị trước để đối phó với tình trạng như vậy, và đang có nhiều việc khẩn cấp khác phải làm, nhưng Ngài đã hoãn lại tất cả chỉ vì muốn bỏ thời giờ ra cho những sinh vật đáng thương này. Kế tiếp, Ngài bảo một thị giả đi lấy đủ thứ thức ăn ngon bổ cho chó, gồm đủ loại phó-mát, xúc-xích chay, ham chay, đồ ăn khô chay cho chó làm từ thực phẩm hữu cơ, xương giả, sữa và bánh của chó, và Ngài dặn thị giả hãy cho chúng ăn thỏa thích khi nào hết ăn nổi mới thôi. Rồi Ngài dặn thị giả viết một lá thư cho chủ của những con chó này, yêu cầu họ săn sóc cho chúng đàng hoàng, thả xích ra tối thiểu một ngày một lần cho chúng đi tiểu tiện nơi khác xa chỗ ở để khỏi phải nằm trên phóng uế. Ngài cũng dặn trong thư rằng nếu chủ nhân không thích những con chó này thì đừng nên nuôi chúng, mà hãy đem chúng tới nhà tạm trú cho chó, ngõ hầu chúng có thể tìm được một chỗ ở mới ấm áp có tình thương.

Sau đó, Sư Phụ yêu cầu thị giả đi thăm những con chó này nhiều lần nữa trong tháng sau, cho chúng thêm đồ ăn tốt lành và nước uống. Nhưng lần nào tới họ cũng không thấy người có trách nhiệm đối với những con này, và căn nhà gác kia luôn luôn khóa kín và vắng lạnh. Lần cuối cùng, các thị giả tới cho chó ăn, thì một bà lão làm việc trong nông trại đạp xe đến. Họ hỏi bà về chủ nhân của những con chó thì bà nói rằng những con chó này là của ông chủ trại. Bà cho biết ông chủ không bao giờ cởi xích thả chúng ra, như Sư Phụ nghĩ, vì ông sợ nếu thả ra chúng sẽ chạy sang làng xóm phá phách. Bà cũng cho biết ngoài nước và bánh mì khô, thỉnh thoảng chúng cũng được ăn thịt, nhưng các thị giả không thấy một dấu vết gì như vậy. Bà lão hứa sẽ đem bức thư của Sư Phụ đưa cho chủ chó, đòi hỏi một đời sống tốt hơn cho chúng.

Mấy tháng trôi qua, Sư Phụ tiếp tục nhắc về những con chó này và hy vọng người chủ nghe lời khuyên của Ngài mà đối đãi nhân đạo với những con vật của ông. Rồi mùa đông tới, nhiệt độ bắt đầu xuống dưới không độ C, Sư Phụ bảo thị giả đi thăm nông trại một lần nữa, coi đời sống của những con chó này có khá hơn chưa và đem cho chúng một số thức ăn. Ngài cũng nói nếu tình cảnh của chúng không tiến bộ đáng kể thì thị giả nên mua chúng lại từ chủ nhân.

Khi các thị giả đến nông trại thì một cảnh tượng vô cùng buồn bã hiện ra. Họ thấy không những đời sống của chúng không khá mà còn tệ hơn trước nữa! Trước kia có ba con bây giờ chỉ còn hai: một con nhỏ và một con lớn. Con chó nhỏ kia đã chết có lẽ vì đói và lạnh. Dây xích của con chó nhỏ còn lại bị quấn, bây giờ chỉ còn dài một thước. Nên nó không thể đi vào căn nhà chó lạnh lẽo, mục nát, hoặc vói tới đồ đựng nước rách nát, và bây giờ còn gầy guộc, dơ dáy hơn trước rất nhiều. Tình trạng con chó lớn cũng không tiến bộ, cũng hai bức tường xi-mang hở gió vẫn là nơi ở duy nhất của nó, và không may là gần đây trời mưa lớn đã khiến lỗ hổng mà nó trú ngụ càng ướt át, dơ dáy hơn nữa. Cạnh lỗ hổng là một con heo con chết, đông lạnh, có lẽ được đặt chỗ đó cho con chó này thỏa mãn đói lòng. Tuy nhiên, nó đã không đụng tới các xác đó, mà sung sướng ăn những xúc-xích chay và phó-mát do Sư Phụ gửi đến.

Sau đó, may thay, thị giả liên lạc được với chủ nhân và họ đã mua lại được hai chú chó. Trong xe trên đường về, hai chú chó ngoan ngoãn một cách đáng ngạc nhiên. Thậm chí con nhỏ còn nằm trên lòng của người lái xe! Khi Sư Phụ gọi một trong những thị giả để hỏi về tình trạng của mấy con chó, Ngài khóc rất nhiều vì quá sung sướng và vui mừng khi biết những con vật này rốt cuộc đã được tựa đầu vào lòng người và cảm giác được tình thương của con người lần đầu tiên trong đời nó.

Kế đến, Sư Phụ chỉ thị đem những con chó này đi ngay đến vị bác sĩ thú y giỏi nhất trong vùng để được khám sức khỏe tổng quát. Sau khi khám bệnh, bác sĩ thử máu của con chó nhỏ, ông kết luận ngoại trừ sức khỏe yếu vì lạnh và đói, nó không bị bệnh gì cả. Khi họ về nhà, Sư Phụ bảo thị giả tắm và cắt tóc cho con chó nhỏ. Tuy nhiên, con chó lớn không được may mắn như vậy. Nó có một mùi hăng phát ra từ vùng cổ. Sau khi quan sát thì bác sĩ thú y hiểu ra rằng chiếc vòng cổ bằng nhựa của nó bề ngang lớn nhưng rất mỏng, thành giống như lưỡi dao cắt vào cổ nó trong trời lạnh. Vì cái vòng lúc nào cũng ở trên cổ và nó luôn luôn cử động, nên vết thương không bao giờ lành. Hơn nữa, chất nước rỉ ra từ vết đứt ở cổ chảy xuống lông và trở thành hôi thối. Vị bác sĩ thú y liền chích thuốc mê và giải phẫu vết thương.

Nhờ ơn Sư Phụ giúp đỡ đúng thời đúng lúc, cuộc giải phẫu đã thành công, và vết thương lớn đang lành. Trong khi đó, theo lời Sư Phụ dặn, hai chú chó được thưởng thức những món ăn chay bổ dưỡng với nhiều chất đạm, sinh tố và được các “thị giả” người dắt ra ngoài năm lần mỗi ngày. Hơn nữa, với sự chăm sóc tận tình của Sư Phụ, bây giờ những con này đã được nghỉ ngơi trong một môi trường sạch sẽ trên nệm ấm chăn êm. Khi nào hoàn toàn khỏi bệnh và bình phục, chúng sẽ tìm được chủ tốt và một mái nhà hạnh phúc.

Ðối với kinh nghiệm về chó, Sư Phụ nói: “Tôi không thể lo hết được hàng triệu con chó trên thế giới, nhưng con nào tôi gặp được và cần giúp đỡ, thì tôi cảm thấy phải săn sóc, giúp đỡ”.

Qua tấm lòng quan tâm lo lắng từ ái đối với hai con chó Âu Châu bơ vơ bất lực này, Sư Phụ đã làm một tấm gương cao cả, cảm động, từ bi cho tất cả chúng ta noi theo. Dù thời khóa biểu bận rộn và công việc liên tục, Sư Phụ vẫn cố gắng giúp giải thoát những chúng sinh mà chỉ cách chúng ta có một tầm tay. Khi nào trong tâm chúng ta cũng bộc dậy lực lượng tình thương ở đẳng cấp này, chúng ta sẽ có thể noi gương sáng của Ngài và bắt đầu cảm thấy thế giới chúng ta trở thành một nơi tốt đẹp hơn.


Sư Phụ khai thị
Chính phủ nên giáo dục người dân về sự nguy hại của thịt, rượu, và thuốc lá
Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị tại Surrey, Anh Quốc, ngày 8 tháng 1, 2006 (nguyên văn tiếng Anh)

SP: Trong tương lai tôi nghĩ chính phủ của các quốc gia sẽ làm điều gì đó với thực phẩm tương tự như là hiện giờ họ đang làm với thuốc lá, ngoài bao thuốc có in hàng chữ cảnh báo như là “Thuốc lá có thể giết người” hay là “Thuốc lá gây ung thư phổi và chết sớm”. Nếu họ làm vậy thì nhiều người sẽ ngưng ăn thịt và tất cả mọi người sẽ ăn chay trong một tương lai gần.

Cho nên tôi đề nghị những người lãnh đạo, các cơ quan tổ chức hay chính phủ nên báo hiệu cho người ta biết hoặc ít nhất cũng làm cho con người cảm thấy gượng khi để một món gì như là một con bò chết ở trong tiệm. Hay là chạy một cuốn phim chiếu toàn bộ hình ảnh quá trình làm thịt; như vậy thì còn hay hơn nữa, cho người ta biết họ đang mua cái gì, và thật sự đang trả tiền cho cái gì. Nếu không, tôi cảm thấy nếu chỉ có bán cho người ta một miếng thịt không còn hình dáng gì nữa thì cũng giống như là lừa dối. Thí dụ như, gà có khi bán nguyên con, nhưng đa số là họ chỉ bán có nửa con hay cắt ra từng miếng trông không giống gì cả. Quý vị không thấy được cách họ chặt đầu gà lúc nó còn sống. Quý vị không thấy cách họ treo bò lên bằng một chân, để máu nhỏ xuống sàn từng giọt từng giọt. Quý vị không thấy cách họ cắt cổ heo trong lúc nó còn dẫy dụa, và nhiều khi bị hụt, phải cắt lại. Người ta không thấy những điêàu này. Có nhớ tôi có chương trình tên là “Những anh hùng chân chính” không? (DVD số 760)

ÐT: Thưa có, đó cũng chính là về đề tài này. Chính phủ Anh hiện giờ cũng đang cố gắng cấm hút thuốc nơi công cộng.

SP: Phải, ngạc nhiên là Ái Nhĩ Lan lại làm trước. Quý vị có tin không? Nước này có nhiều quán rượu, nhiều người uống rượu, nhưng họ cũng còn đủ ý thức phán đoán và làm điều này. Những nước khác cũng đang từ từ tiến tới chuyện đó, nhiều nước cũng đã theo rồi. Hoan hô Ái Nhĩ Lan! Tốt cho nước đó. Thấy như vậy tôi rất là hãnh diện vì hút thuốc đâu có tốt cho ai; họ biết vậy từ lâu rồi. Ðề cảnh cáo ở ngoài hộp thì cũng được, nhưng người ta vẫn cứ mua. Cho nên cấm hút thuốc nơi công cộng tối thiểu cũng bảo vệ được những người không hút.

Nhưng nhiều khi cũng vẫn còn tệ lắm. Thí dụ như trong khách sạn tôi ở tầng cấm hút thuốc, vậy mà vẫn ngửi thấy mùi khói trong phòng tắm. Tại sao khách bên cạnh lại lén vào hút? Họ không biết phép lịch sự, vì ngày nào cũng vậy. Có lẽ người ta nghĩ rằng vào phòng tắm hút cũng được, nhưng khói thuốc vẫn bay vào phòng tắm của tôi vì họ mở quạt máy và phòng này thông qua phòng kia. Còn có khi người ta lại thích vô phòng cấm hút thuốc để hút. Họ cố tình chống đối hay sao đó.

Cho nên không phải chỉ có cấm thôi mà còn phải phạt. Thí dụ như nếu hút thuốc trong phòng rửa tay trên máy bay thì phải phạt 2.000 đô la. Ở đâu cũng có thể làm vậy được, ngay cả khách sạn. Nếu bị bắt gặp thì phải trả tiền phạt. Củng cố luật lệ như vậy mới được, chứ nói không chưa đủ. Người ngoài không mấy giữ gìn kỷ luật hoặc không thành thật về đạo đức.

Còn nữa, họ cũng nên đề ngoài chai rượu như vầy: “Rượu có thể làm hư não và gây các chứng bệnh đáng kể” hay ít nhất cũng là “rượu giết người”. Có giết người thật! Uống rượu và lái xe làm chết hàng trăm ngàn người mỗi năm trên thế giới. Ai cũng biết.

Dù vậy, bị giết còn chưa nặng lắm. Có người thà chết còn hơn là tàn tật suốt đời, làm nặng gánh cho gia đình, xã hội và gây buồn khổ cho chính người đó và những người quan hệ. Cái đó còn tệ hơn là chết. Ðương nhiên chúng ta không muốn người nào phải chết như vậy, nhưng có phải mất chân, mất tay hay mất trí còn tệ hơn, cứ nằm đó, chết không được mà sống cũng không xong? Làm gánh nặng cho xã hội và tiền thuế của người dân, gây rất nhiều khổ hạnh. Nếu quý vị phải săn sóc cho một người như vậy, ngày này qua ngày khác, có thể nào tưởng tượng người trong gia đình sẽ bị căng thẳng thần kinh tới mức nào? Phải chăng như vậy còn tệ hơn là chết?

Rồi, con cái có cha mẹ bị như vậy thì cũng giống như là không cha mẹ, hay còn tệ hơn là không cha mẹ. Chúng nó đi tới trường, người nào cũng hỏi, rồi chúng nó xấu hổ, buồn bã. Thành thử còn những tai hại về tâm lý cho đứa con có cha nằm bất động nhà thương hay ở nhà. Con nít đâu có biết giải thích làm sao, rồi bị mấy đứa khác cười chê nó, hay chế giễu cha nó. Quý vị có tưởng tượng được những chuyện này không? Cho nên đâu phải chỉ có chuyện chết thôi.

Chúng ta không ủng hộ cái chết trong tai nạn xe cộ khi uống rượu, nhưng có nhiều trường hợp chết còn hơn là mấy cái khác, bởi vì hậu quả cực kỳ rộng lớn, chứ không phải chỉ có xảy ra cho nạn nhân mà thôi; nó cũng gây khổ sở cho gia đình, bạn bè. Nói ra cũng đủ thấy buồn rồi, huống chi là mình hay thân nhân mình bị.

Cho nên tôi nghĩ rằng chính phủ chưa làm hết sức của họ. Họ có thể viết ngoài nhãn hiệu tất cả những thứ gì nguy hại, ít nhất cũng cho con nít đọc. Bây giờ họ cấm trẻ em uống rượu nói “đừng uống rượu” nhưng đứa nhỏ đâu có hiểu tại sao. Nếu nó cầm lên mà chai rượu nào cũng đề: “hại óc” hay “giảm trí thông minh” hay “làm suy yếu sự nhận xét trong mọi việc”, ít ra con nít cũng đọc thấy và biết rằng: “À, lý do là vậy”. Nếu chỉ có nói trên truyền hình hay in trên báo, nó sẽ không đọc. Ðâu phải ngày nào truyền hình cũng chiếu mấy lời quảng cáo như vậy cho con nít thấy rượu là xấu. Họ chỉ nói với con cái mình rằng “đừng uống rượu”. Quý vị biết trẻ con rồi, chúng cứng đầu, chống đối. Khi quý vị bảo đừng thì chúng làm lén, làm cách khác, như là tự làm lấy một mình hay đi ăn cắp hay đứa này thách đứa kia. Hoặc phá lệ vào quán rượu lấy rượu uống. Không tốt. Sao họ không đề bên ngoài hay ít ra cũng một câu cảnh cáo trên nhãn hiệu? Cho chúng biết tại sao, cũng giống như họ làm cho thuốc lá. Ít ra cũng có người ý thức được, hoặc trẻ con cũng biết được ngay từ đầu là cái này rất tai hại.

ÐT: Thưa Sư Phụ, con nghĩ chính phủ không thật sự cố gắng 100%; họ lo vấn đề kinh tế vì thuế thuốc lá là một nguồn lợi tức rất lớn.

SP: Nhưng họ có làm; có đề cảnh cáo ngoài bao thuốc lá. Tại sao họ không làm như vậy với rượu? Có phải vì kinh tế không? Chính phủ vẫn có thể lấy thuế bằng nhiều cách khác. Nếu ngưng chiến tranh, không sản xuất vũ khí nữa, những thứ này tốn rất nhiều tiền, thì quý vị có thể nuôi cả thế giới miễn phí.

Cho nên, chính phủ nên viết cảnh cáo trên bất cứ những gì giết người, dù đó là rượu hay bất cứ gì. Họ nên làm việc đó vì họ là lãnh thủ quốc gia. Họ bắt buộc phải bảo vệ người dân thay vì đợi tới khi người ta đau ốm hoặc chết rồi mới lấy thật nhiều tiền thuế cố gắng chữa bệnh cho người ta, mà nhiều khi vẫn không làm được vì trễ quá rồi. Cho dù có chữa được đi nữa, bệnh nhân cũng phải chịu rất nhiều khổ sở, và thân quyến phải trải qua muôn vàn khó khăn, vất vả, đau đớn về phương diện tình cảm và tâm lý.

Cho nên tôi không hiểu tất cả những nhà lãnh đạo trên thế giới đang làm gì, bận rộn cái gì. Họ nên chăm lo ngọn nguồn của vấn đề: Cấm hút thuốc và cũng phải phạt người nào phá luật, giống như là vi phạm luật pháp vậy. Nếu có ai đâm vào lưng ai thì họ bỏ tù người đó tối thiểu một thời gian. Do đó, nếu có người thổi khói thuốc vào mũi quý vị, làm quý vị từ từ bị ung thư hay bị bệnh, người đó cũng phải vô tù, hay tối thiểu cũng phải chịu phạt để họ đừng làm nữa. Ðó là một hình thức giết người, một sự quấy nhiễu khác làm hại một cách khác. Nhưng cũng rất bạo lực. Cũng giống như đâm người nào đó nhưng chỉ khác vì cái đau chầm chậm, không thấy được. Ai cũng biết ngửi khói thuốc rất có hại, giết rất nhiều người, gây ra rất nhiều thống khổ, làm nhiều người bệnh hoạn và tiêu hao hệ thống an ninh xã hội trên toàn quốc. Ai cũng biết nhưng không ai làm gì cả.

Sợ kinh tế thiếu hụt nếu viết cảnh cáo bảo người ta đừng mua thuốc lá, hay sợ người ta mua ít nếu mình viết cảnh cáo, như vậy lợi ích gì nếu mình rốt cuộc cũng đem lợi tức thâu hoạch được từ thuế thuốc lá trả trở lại cho người bệnh?

ÐT: Nghiên cứu nói rằng nó tốn kém hơn.
SP: Phải, tốn kém hơn, điểm thứ nhất. Thứ hai, nó gây ra rất nhiều đau khổ, chứ không phải chỉ có tiền bạc mà thôi! Gây ra rất nhiều đau đớn về thể xác cũng như đau đớn tinh thần, thiệt hại trí thông minh của quốc gia. Ngoài kia có rất nhiều trí óc bị hại chỉ vì hút thuốc, uống rượu, trong khi chúng ta có thể dùng vào việc kiến thiết quốc gia, xây đắp một thế giới hòa bình hơn, thông minh hơn và hợp lý hơn.

Trước kia, khoảng trăm năm về trước, rượu bị bác, bị cấm không được uống. Tôi không biết sao bây giờ lại không cấm nữa. Ai cũng biết đó là thuốc độc mà họ vẫn cho mua công khai. Họ nói chỉ người lớn được mua, nhưng làm sao cấm được con nít không uống ở nhà khi mình có một chai rượu đế rồi cứ lang bang ở đó uống suốt ngày. Hay là một ngày nào đó quý vị ngồi chơi với bạn, nhìn thật là thoải mái, rót rượu có nước đá này nọ, truyện trò vui vẻ với nhau, rồi uống. Hình ảnh đó làm trẻ em trông thấy tưởng rằng “À, rượu đế làm mình vui”.

Hoặc những giờ phút lãng mạn, quý vị ngồi bên nhau, uống rượu đế hay uống rượu gì đó, trẻ em nói rằng: “Nếu muốn lãng mạn thì ta phải làm giống như bố mẹ”. Và khi quý vị mời bạn gái đến chơi, nói dụ cô ấy uống rượu với nhau để cho giống hình ảnh thơ mộng quý vị từng thấy trong phim hay trong nhà quý vị.

Nếu xã hội dạy những rác rến này, mà lại muốn thế giới trật tự, an bình, trẻ nhỏ ngoan ngoãn, tử tế, thông minh, học ra trường, làm công dân tốt, thì con nít làm sao có thể lớn lên trong thế giới này và trở thành những người công dân tốt, nếu chúng nó nhìn thấy những gương xấu của người lớn chúng ta như vậy?

Cho nên chúng ta phải lên tiếng. Lời nói của chúng ta rất có ảnh hưởng. Quý vị chỉ cần nói lên. Người khác nghe hay không nghe cũng được, nhưng ít nhất quý vị cũng nói lên. Phải như vậy mới được. Nếu không viết trên nhãn hiệu thì tối thiểu trong nhà hàng cũng nên nói: “Rượu giết người”. Sao chỉ thuốc lá thôi? Thuốc lá giết còn ít hơn là rượu. Rượu thậm chí còn có hậu quả ngay lập tức nữa. Người nào say rượu, đi ra ngoài, nếu có ai khiêu khích là họ đánh lộn, rồi giết nhau hoặc bị đâm chém, bị thương, làm thiệt hại thân thể của nhau. Hậu quả đến còn mau hơn nữa. Vậy sao không đề cảnh cáo trên chai rượu? Tôi không hiểu cái này.

Ngoài ra, nó cũng làm hại óc; ai cũng biết. Óc không mọc lại được. Nếu quý vị uống một chút rượu thôi, và lâu rồi không uống thì chỗ não bị hư đó còn có thời gian mọc lại, nhưng nó đâu mọc lại hoài được. Nếu quý vị tiếp tục giết nó, nó sẽ không mọc lại được nữa. Và nếu quý vị uống rượu rất mạnh thì não sẽ hư luôn. Bất cứ phần nào rượu đi vào cũng thành hoại, dây thần kinh sẽ không mọc lại. Nhiều người biết vậy. Ngày nay, nếu quý vị có coi truyền hình hay đọc báo, quý vị không thể nói rằng mình không biết. Thì tại sao không để cảnh cáo ngoài chai rượu.

Rồi sau này quý vị cũng phải đề nhãn trong tiệm thịt, lên trên mọi thứ giết người. Mỗi miếng thịt nên có hàng chữ: “Bạn đang sống trên xác chết” hoặc viết “Có chúng sanh phải bị giết tàn nhẫn để bạn được bữa ăn hôm nay”. Ít nhất người mua cũng biết và họ có sự chọn lựa. Họ cũng nên để hình những con bò chết hoặc bị giết tàn nhẫn trên khắp tường trong tiệm thịt. Ít nhất khách hàng cũng biết họ đang trả tiền cho cái gì. Bán đồ mà che mắt người mua thì không phải là một việc làm thành thật. Giống như lường gạt, không phải là thành thật.

ÐT: Nhiều khi một miếng thịt trông không giống thịt; họ làm giống như ham hay xúc-xích, trẻ em cứ ăn xúc-xích mà không biết cái đó từ đâu ra.

SP: Phải, chúng nó không biết. Tôi biết một người, người này có đứa cháu mới bốn tuổi không thích ăn thịt. Nó chỉ thích ăn những gì không có thịt, nhưng cha mẹ cứ ép nó ăn. Có khi sinh bệnh nữa, nên tôi bảo người bạn đó rằng: “Anh phải thuyết phục cha mẹ nó, để cho nó chọn”. Từ đó tôi không biết chuyện đã ra sao rồi, nhưng tôi đã cố gắng hết mình.

Nâng cao ý thức của đại chúng sẽ kiến tạo một thiên đàng tại thế
Quý vị không nói được với tất cả mọi người trên thế giới, nhưng nói được với người nào được thì nói. Cố gắng hết mình. Nếu tất cả chúng ta đều cùng nhau cố gắng thế nào cũng có kết quả. Chiếu lên truyền hình, đài phát thanh, in giấy truyền tay, khắp mọi nơi: “Hãy ăn chay. Ít nhất hôm nay, cứu được một sinh mạng vô tội”. Rồi in hình con bò bị treo một cẳng lên trần nhà. In hình đó, cho họ thấy bò bị giết như thế nào.

ÐT: Thưa Sư Phụ, Hội Ăn chay ở Anh đã làm rất nhiều việc đó. Họ có những chương trình đặc biệt cho trường học và in áo thun có một cái mặt.

SP: Có, tôi biết. Thành ra cứ in hình con bò treo trên trần và đồ tể với con dao; hình đó đáng giá hơn một ngàn chữ. Thế nào cũng đánh trúng tim người nào đó, tôi hy vọng vậy, sẽ làm được việc. Nếu quý vị không cứu họ được về tâm linh vì con người ta không nghe, thì ít ra cũng cứu được một số súc vật đáng thương.

Chúng ta nên làm gì nữa để dọn dẹp tinh cầu? Ðể bảng cảnh cáo ở trường học luôn. Ðể bảng hiệu khắp mọi nơi nói những câu như là “Ma túy giết người”, “Ma túy làm giảm trí thông minh của bạn”, “Ma túy khiến bạn nghiện ngập và lệ thuộc vào nó”, “Ma túy làm bạn sạt nghiệp, suy nhược tình dục”. Có chớ! Cho nên tại sao chúng ta không nói hết những thứ này? Nó thật là như vậy. Ma túy làm quý vị yếu đuối, phải sống dựa vào nó, mặt mày xanh xao, xấu xí, hôi hám, già nua, bệnh tật. Sao họ không viết ra tất cả những cái này trong trường học? Ðừng chỉ nói “Cấm ma túy” thôi, mà chúng ta cũng phải giải thích hết ra, vì không phải đứa trẻ nào cũng đọc về tất cả những điều này; chúng quá bận rộn việc học hành trong trường. Nếu thầy cô không nói gì hoặc chỉ nói một hai lần thì không đủ.

Quý vị phải để khẩu hiệu và những thứ giống vậy ở khắp mọi nơi về ma túy, về rượu, về thịt, nói rằng: “Một chúng sanh đã bị giết cho bạn ăn ngày hôm nay”. Ðể câu đó trên miếng thịt bò hay thịt heo, coi bao nhiêu người vẫn còn muốn mua. Cho họ suy nghĩ. Bởi vì giết một người là tội sát, giết thú vật cũng là tội sát. Nếu con vật chỉ chạy tới chạy lui không làm gì hại mà quý vị tới giết nó, đó là cố sát. Chứ là gì nữa? Cho nên chúng ta phải nói “Có kẻ bị sát vì miếng thịt trong bữa ăn của bạn”. Coi họ nghĩ sao về chuyện đó.

Trong tương lai, thế giới sẽ sạch sẽ hơn nếu chính phủ thật tình làm việc, nếu họ đạo đức hơn, mạnh mẽ hơn thay vì chỉ lo cho kinh tế. Vì tính như vậy là sai, nếu quý vị thâu thuế má nhưng lại phải trả tiền cho bệnh nhân. Còn gây ra đau khổ, chứ không phải chỉ có đau đớn trong thời gian bình phục bởi vì nhiều người không bình phục. Dù cho họ nhiều thuốc thang, chữa cho họ bằng dụng cụ tốt nhất, vẫn không khỏi bệnh. Cho nên thay vì làm vậy thì đừng có bán thuốc lá hoặc phải đề gì đó trên thuốc lá và rượu để ít người mắc bệnh hơn. Như vậy chúng ta sẽ không phải trả tiền chữa bệnh cho họ, mà thậm chí còn đắt hơn là thuế má thâu vô. Như vậy là lỗ vốn, có phải không? Cho nên chính phủ nào thông minh thì nên tính lại rồi sẽ biết làm ăn kiểu nào là hợp lý nhất. Ngoài ra, báo động cho mọi người biết và bảo vệ cho họ mới đúng thật là công việc của chính phủ. Bổn phận của họ là phải săn sóc sức khỏe và sự an toàn của người dân.

Có rất nhiều thứ tốt cho quý vị noi theo: tấm gương của tôi, bước chân của tôi, giáo lý của tôi. Tôi cũng đâu cấm cản quý vị điêàu gì. Quý vị có thể đeo nữ trang đẹp, mà tôi thậm chí vẽ kiểu cho quý vị. Quý vị có thể mặc đồ đẹp khi chúng ta có tiệc liên hoan. Chúng ta không phải lúc nào cũng cần mấy thứ này, nhưng vẫn có thể làm nếu muốn. Nếu không phải làm thì khỏi cần làm. Mình sao thì cũng thoải mái rồi. Chúng ta đẹp từ bên trong. Cho nên cũng chẳng cần phải mặc đồ nào mới là đẹp, nhưng nếu quý vị muốn thì tôi không cấm gì cả. Tôi không bắt quý vị tu khổ hạnh, chỉ là ăn chay vì lòng từ bi thôi. Bên trong quý vị càng đẹp thì bên ngoài quý vị sao cũng đẹp. Thị hiếu về quần áo và mọi thứ đều mỗi ngày một tốt hơn.

Thời xưa thật xưa, thí dụ bên Trung Hoa, vua là Minh Sư, như vua Nghiêu vua Thuấn đều là Minh Sư, và các vị vua săn sóc cho dân giống như săn sóc cho con cái của chính mình. Thời bấy giờ, thậm chí người ta không cần khóa cửa, không phải trả thuế cho vua. Họ không cần làm chi cho vua cả, như vậy mới đúng.

Do đó, chính phủ nên ban thưởng cho chúng ta: “Các bạn làm việc tốt. Các bạn đang giúp chúng tôi.” Chúng ta còn làm miễn phí nữa, họ chẳng phải trả tiền! Vì chính phủ phải trả tiền cho cảnh sát hay quân đội để ngăn chặn tội phạm, bảo vệ cho dân. Chúng ta cũng làm y như vậy mà không lãnh lương, không đụng độ với cảnh sát, không làm hại người nào, không có võ trang gì để hại ai. Cho nên làm sao chúng ta xấu được? Làm sao một chính phủ nào không nhận ra điều này? Những chuyện của thế gian này vẫn còn ngược đời, nhưng dĩ nhiên Thượng Ðế không giận hờn ai; Ngài vẫn giúp mọi người đi lên, lên, lên.

Tưởng tượng nếu người nào cũng làm giống như chúng ta, cho dù họ không ăn chay, có thể chỉ bắt đầu bằng bỏ rượu, bỏ ma túy, bỏ thuốc lá thôi, thì cũng đã trong sạch hơn, khỏe mạnh hơn, đỡ tốn rất nhiều tiền. Rồi người nào cũng hạnh phúc hơn; họ có thể có nhà tốt, xe tốt, sức khỏe tốt, gia đình tốt, và sẽ làm một tấm gương tốt cho trẻ em trong trường. Nếu chúng ta lấy đi rượu, thịt và thuốc lá, gia đình sẽ tốt hơn rất nhiều và trường học sẽ là nơi tốt hơn.

Cho nên hiệu quả của một đời sống trong sạch rất là to lớn, nó ảnh hưởng tất cả mọi thứ, chứ không phải chỉ một người hay một gia đình; ảnh hưởng cả xã hội. Bởi vậy tôi nghĩ thế giới nên làm việc này. Nếu người khác theo gương chúng ta, thậm chí họ cũng không cần phải theo tôi học thiền hay tất cả trở thành thánh nhân. Tôi chẳng cần phải dạy họ, và họ cũng chẳng cần tới gặp tôi. Họ chỉ cần sống một cuộc đời trong sạch. Họ có thể cầu nguyện Thượng Ðế hay cầu bất cứ người nào họ muốn, nhưng đạo đức của họ, đời sống tốt của họ sẽ ảnh hưởng tới toàn thế giới, và toàn thế giới sẽ trở thành thiên đàng mà không cần phải có tôi.

Tại sao thế giới không thấy được điều này? Sao nhiều lãnh tụ quốc gia không nhấn mạnh lối sống trong sạch này, thiên đàng hòa bình, hạnh phúc này cho tất cả mọi người? Nếu họ thật sự muốn săn sóc cho gia đình họ, thì theo cách đó. Ít ra cũng phải ủng hộ, làm một tấm gương, bởi vì có quyền hành là để như vậy: Quý vị có thể biến đổi thế giới, hoặc nếu là người lãnh đạo của một quốc gia thì ít ra cũng thay đổi được đất nước mình.

Chỉ cần làm từng bước là nó sẽ dễ. Trong khi đó, chúng ta có thể hy vọng, mơ ước một xã hội trong sạch và những việc mà các chính phủ trên thế giới nên làm và có lẽ sẽ làm. Ðó đã là bước đầu rồi.

Vì tôi vẫn nghĩ nguồn gốc của vấn đề là uống rượu, hút thuốc và ma túy. Từ đó, mọi sự thành xấu. Khi mất trí rồi là cái gì cũng làm. Có một câu truyện vào thời Ðức Phật, có người nói với người kia: “Anh phải giữ năm giới: Không sát sanh. Không trộm cướp. Không tà dâm. Không nói dối. Và không uống rượu.” Người kia nói: “Tôi giữ được bốn giới đầu, còn giới ‘Không uống rượu’, tôi không làm được.” Rồi anh ta uống rượu, rồi giết người, rồi nói dối, đủ thứ chuyện xảy ra vì anh ta say sưa. Khi say rượu, có người nào chặn ngang là anh ta giết. Nếu họ tìm cách chặn anh lại, anh cũng giết luôn vì đã mất tự chủ rồi, không còn biết mình đang làm gì nữa.

Thành ra, tôi hy vọng trong tương lai tất cả chính phủ sẽ làm như vậy. Trước hết, viết cảnh cáo về rượu, treo trong tất cả những tiệm rượu. Kế đó là viết cảnh cáo về thịt hay cá, nói rằng: “Có chúng sinh đã bị sát vì bạn”, ít ra cũng nói cho họ biết sự thật, nói để họ có sự chọn lựa, vì có thể người ta không biết. Họ biết họ ăn thịt, nhưng từ trước tới giờ ngày nào cũng ăn, nên họ chẳng nghĩ gì cả. Ða số người không được ai dạy dỗ, nên họ chỉ biết người ta quảng cáo thịt “ngon”, rượu mạnh, v.v... Tất cả đều là lường gạt. Cho nên, nếu quý vị khiến cho họ hiểu rằng đây là cái mà họ chọn, thì họ có thể sẽ suy nghĩ. Quý vị không cần nói mạnh: “Anh phải ăn chay”. Chỉ cho người ta biết tại sao nên ăn chay — “Có cách khác. Bạn không cần phải giết để sống”. Rồi họ có thể chọn vì họ biết đó là sự chọn lựa khôn ngoan, nhưng họ phải có sự hiểu biết để chọn điều đó.


Thời dại ăn chay
Những tác hại không thể chấp nhận của việc tiêu thụ thịt, rượu và thuốc lá trên con người

Dưới đây là phân tích thống kê cái giá nặng nề mà nhân loại phải trả cho sự tiêu thụ thịt, rượu và thuốc lá. Chúng ta có cam tâm để cho những hành động này tiếp tục hủy diệt cơ cấu đời sống và xã hội của mình, biến hành tinh địa cầu thành một môi trường sinh sống thê thảm cho nhân loại và thú vật chăng?

Cái giá nặng nề của việc tiêu thụ thịt
Mạng người (Năm 2002)
Nguyên nhân Tổng số người chết
(Ðơn vị: triệu) Tỷ lệ do ăn thịt Số người chết có liên quan đến thịt
(Ðơn vị: triệu)
Tất cả mọi nguyên nhân 57,03 —
Bệnh tim 16,73 851 14,20
Ung thư 7,12 602 4,27
Bệnh truyền nhiễm 10,90 613 6,60
Tiểu đường 0,99 504 0,50
25,57 triệu
Tổng số năm bị mất trong đời sống = 162 triệu
Nguồn tài liệu: World Health Report 2004, World Health Organization5
Tiền bệnh phí (chỉ riêng nước Mỹ): $30-60 tỷ mỹ kim mỗi năm
Nguồn tài liệu: "The medical costs attributable to meat consumption," Prev. Medicine. 1995 Nov; 24(6):656-7.6

Mạng thú vật: 424 tỷ
Nguồn tài liệu: 2005 FAOSTAT, Food and Agriculture Organization, United Nations 7
Cái giá thật sự của rượu
Mạng sống: • 1,8 triệu người chết mỗi năm trên thế giới
• 60 triệu năm đời sống bị mất mỗi năm8
Tổn thương • Bạo hành đối với trẻ em: 50% tổng số các trường hợp
• Vũ lực với người thân: 30% tổng số các trường hợp
• Hành vi bạo động: 40–80% tổng số các trường hợp
• Tự sát: 20-50% tổng số các trường hợp9
Hư não • Mất ý thức: quên tất cả hoặc một phần những chuyện xảy ra trong khi uống rượu

• Mất ngủ: ngủ không thẳng giấc
• Mất trí nhớ và sa sút trí tuệ: không học được; mất trí nhớ dài hạn và ngắn hạn; sút giảm trí năng thị giác không gian, lý luận trừu tượng và nhận thức

• Teo óc
* Vỏ thùy thái dương (nghe, hiểu, nói)
* Chân hải mã (trí nhớ, di chuyển); tiểu não (phối hợp, thăng bằng) 10; lớp dưới vỏ não (trí nhớ dài hạn) 11

Hỏng cơ quan • Mắt (giảm thị lực [‘mắt lười’] liên quan đến thuốc lá và rượu); tim, gan, ống dẫn thận, bao tử, ruột non, lá lách, thần kinh, tế bào máu, bắp thịt, xương, cơ quan sinh dục, tuyến nội tiết

Sinh đẻ
có khuyết tật • Thiếu năng tâm thần: nguyên nhân hàng đầu tại những quốc gia Tây phương

• Hội chứng liên quan đến rượu trong bào thai: lớn còi; mặt dị dạng
• Hội chứng tử vong bất ngờ ở trẻ sơ sinh
• Hư thai12
Về tham khảo ghi chú 1~14, xin viếng:
http://www.godsdirectcontact.org/veg/alternativeliving/cost_of_meat/aulacese.htm


Viễn ảnh thời đại hoàng kim [Top]

Thời đại mới
Tư tưởng mới,
Thái độ mới

Do sư huynh đồng tu Chen, Ðài Bắc, Formosa
(nguyên văn tiếng Anh)

Từ việc gây chiến cho đến việc đồng sinh tồn và chia sẻ tài sản, nhân loại đã bước trên cuộc hành trình dài và gian khổ, phản ảnh sự tìm kiếm hạnh phúc không ngừng. Ngày nay, dù rằng hầu hết mọi người đều đủ ăn, đủ mặc và không còn phải tranh đấu để sinh tồn, nhân loại vẫn còn phải đi rất xa trước khi tìm được sự mãn nguyện thật sự. Những rối loạn tinh thần vẫn tiếp tục, theo sau sự rối loạn về chính trị và kinh tế, trong khi nhân loại vẫn chịu đựng sự đau khổ vật chất và tinh thần dưới áp lực của tránh nhiệm hàng ngày, và không có thì giờ để thật sự thụ hưởng đời sống. Thêm vào đó, những xung đột về chủ thuyết giữa các tôn giáo giống như là núi lửa sắp bùng nổ, và khi điều này xảy ra, có thể sẽ có hậu quả nặng nề. Liên quan đến những đề tài này, một số giải pháp căn bản của Thanh Hải Vô Thượng Sư cho những vấn đề của nhân loại được trình bày dưới đây.

Chính trị

Nói chung, công dân của những quốc gia khác nhau không có cách nào khác hơn là phải “miễn cưỡng chấp nhận” chế độ đang cầm quyền. Sư Phụ có nói: “Không thể đổ lỗi những vấn đề của thế giới cho các chính trị gia, cho hệ thống kinh tế hoặc một chủ thuyết của bất cứ quốc gia nào, nhưng hãy trách bản chất vô minh của chúng ta, không biết mình vĩ đại đến đâu, không biết mình là hiện thân của sự mãn nguyện, của tình thương. Do đó, khai ngộ là thuốc chữa cho tất cả mọi bệnh tật, cho tất cả những vấn đề thế tục, cho tất cả chiến tranh!” (Trích từ Bản Tin 37, Sư Phụ khai thị — ‘Hãy thụ hưởng đời sống, bắt đầu bằng sự khai ngộ’)

Nói về hành động thực tiễn, Sư Phụ đề nghị: “Con người nên tìm tài năng xuất chúng, đừng chỉ nương tựa vào chính quyền và các chính trị gia. Sự bỏ phiếu, những cuộc bầu cử nên được quần chúng đề nghị. Quần chúng nên thật sự tuyển chọn một số người, liệt kê vào một danh sách, rồi tất cả mọi người có thể chấp thuận hay từ chối những người trong danh sách. Theo cách đó, những người tài giỏi và đạo đức không cần phải có tiền mới phụng sự được quốc gia” (trích từ Bản Tin 51, Sư Phụ khai thị — ‘Tuyển chọn những người đạo đức và tài năng’).

Sư Phụ nói thêm: “Tôi nghĩ hệ thống bầu cử tổng thống trong thế giới chúng ta cần phải được thay đổi. Thí dụ như, một vị tổng thống có tài nên được quyền tiếp tục chức vụ. Tại sao chúng ta phải lãng phí nhiều thời giờ và tiền bạc, tạo nhiều phiền phức chỉ để làm một cuộc bầu cử khác? Nếu vị tổng thống có tài nhưng không biết tự quảng cáo cho mình, không biết cách tự đề xướng hoặc tuyên truyền cho chính mình, hoặc là không có chiến lược để vận động thì sao? Họ sẽ thua cuộc bầu cử, rồi người khác sẽ được chức vụ. Người này có thể có khả năng kinh doanh bén nhạy, biết cách tận dụng quảng cáo, có nhiều tiền và dựa vào sự hối lộ. Chỉ giả sử là điều này xảy ra, chúng ta sẽ mất một người tài năng! Người mới có thể làm việc không giỏi. Họ có thể làm gì được với hai hay ba năm trong nhiệm kỳ tổng thống?” Về điểm này Sư Phụ cũng nói: “Thêm vào đó, điều này sẽ tạo nên một từ trường cạnh tranh danh lợi trong nước, việc này không hay lắm. Tôi tin rằng luật pháp cần phải được tu chính để đặt ra một tiêu chuẩn định giá. Một vị tổng thống nên có quyền bắt đầu một nhiệm kỳ tiếp theo, nếu đạt đủ điểm trong nhiệm vụ về những phương diện kinh tế, văn hóa, ngoại giao và xã hội. Như vầy có thể giải quyết được nhiều vấn đề. Bằng không chúng ta sẽ uổng phí thì giờ, và nhiều chuyện khác sẽ bị lâm nguy. Hiếm khi chọn được một vị tổng thống giỏi, do đó chúng ta nên để họ tiếp tục làm việc. Tôi nghĩ như vậy sẽ hay hơn; vừa dân chủ vừa đỡ mất thì giờ hơn bởi vì theo cách này, mọi người sẽ có cơ hội đắc cử tổng thống. Mọi chuyện sẽ trở nên rõ ràng” (trích từ bài khai thị của Thanh Hải Vô Thượng Sư ‘Làm cách nào để tu hành trong một xã hội phức tạp’, Tây Hồ, Formosa ngày 5 tháng 11, 1995, DVD số 512).

Kinh tế

Thêm vào đó, nhân loại phải tự thoát mình ra khỏi đối cực tồn tại giữa giàu và nghèo, sự sống của mọi người cần được bảo vệ và mọi người nên hăng hái làm việc. Sư Phụ phát biểu: “Tôi có thể tưởng tượng con người trong tương lai sau năm 2000 sẽ không cần phải làm việc cực khổ như vậy. Chúng ta sẽ có một hệ thống khác, một hệ thống khôn ngoan hơn, mọi người có thể chỉ làm việc cho sở thích của mình và chúng ta có thể sẽ không cần tiền. Mọi người sẽ sản xuất những gì họ cần và chia sẻ với những người khác. Như vậy tốt hơn, vì thật ra nếu một người có nhiều thời giờ, họ có thể cống hiến nhiều hơn. Trong thời gian thư giãn, họ có thể sản xuất, học hỏi, tự huấn luyện cho mình một cách làm việc khác, và có thể sử dụng trí thông minh để phát triển sở thích của mình. Ðôi khi người ta bỏ nhiều năng lực vào sở thích của mình hơn, thì sẽ sản xuất được những kết quả tốt đẹp hơn. Tôi nghĩ mọi người chỉ nên làm việc nửa ngày, như vậy là đủ, và nửa ngày còn lại nên dành cho sở thích, bất cứ điều gì họ thích phát triển hoặc cho những sáng kiến riêng, những khảo cứu riêng của mình (từ bài giảng của Sư Phụ ‘Quan niệm sai lầm sẽ đưa nhân loại đến tai họa’, Vọng Các, Thái Lan, ngày 14 tháng 9, 1994, băng thâu hình số 446).

Giáo dục

Ngoài việc tìm hiểu những kiến thức thực tiễn cần thiết, giáo dục tâm linh cho chính mình càng quan trọng hơn. Những sự phản kháng gần đây của người Hồi giáo tại Trung Ðông đã nhấn mạnh sự cấp bách này, khi rắc rối trổi dậy từ sự thiếu hiểu biết về căn bản của tín ngưỡng tôn giáo, nảy sinh những sự nổi loạn và xung đột rộng lớn. Tất cả các tổ chức tôn giáo và chính trị, dù khác biệt đều có một điểm giống nhau: đó là khát vọng tìm kiếm Chân lý. Vì vậy, chúng ta nên cố gắng gạt bỏ những nguyên tố mê tín, chứ không phải bỏ đi tinh hoa của tôn giáo.

Dựa trên ý tưởng này, Sư Phụ đã đề nghị một giải pháp: “Mỗi trường đại học nên có một thư viện chứa đựng một sưu tập khổng lồ về kinh điển tôn giáo, để tất cả mọi người có thể cùng đến học hỏi triết lý của những vị Minh Sư quá khứ một cách tự do và an hòa. Khi chúng ta có sự hiểu biết chân thật về niềm tin tôn giáo của người láng giềng và bạn bè, sẽ không còn nhiều chiến tranh và những xung đột tôn giáo hay nội chiến nữa” (Trích từ bài pháp của Sư Phụ ‘Tại sao có xung đột và phỉ báng giữa các tôn giáo’, Ðài Trung, Formosa, ngày 16 tháng 11, 1988; Băng thâu hình số 18). Ðối với trường hợp vừa kể, một bức hí họa Tiên tri Mô-Ha-Med đã tạo nên nhiều cuộc nổi loạn trên thế giới. Ngược lại, nếu nhân loại muốn hưởng hòa bình lâu dài, bây giờ là lúc chúng ta phải hiểu biết và học hỏi lẫn nhau.

Quốc phòng

Sư Phụ cũng ủng hộ việc phòng thủ hòa bình: “Các chính quyền nên biết cách làm cho người dân sung sướng hơn, cách để bảo vệ đất nước mà không cần phải sử dụng vũ khí và bỏ quá nhiều tiền bạc vào súng ống, cách để hòa thuận với những nước láng giềng và tất cả những quốc gia trên thế giới, không phải gây xung đột với họ bằng cách cho họ sự tự do đi lại, nhưng cùng lúc vẫn bảo vệ quyền lợi của nước mình và giữ trật tự trong nước.” (trích từ bài thuyết pháp của Sư Phụ “Ðiều gì khiến một quốc gia trở nên vĩ đại”, Tân Gia Ba, ngày 8 tháng 3, 1993; Băng thâu hình số 327)

Và khi được hỏi làm cách nào để giải quyết những xung đột giữa biên giới, Sư Phụ trả lời: “Con người gây chiến với nhau bởi vì họ tự đồng hóa mình với thân thể, với những nhu cầu thể xác, với tất cả những đòi hỏi của thể xác, cho nên họ giết hại lẫn nhau. Giải pháp duy nhất là tìm cách nhận ra rằng chúng ta không phải là thân thể này, rồi sẽ không có ai chống đối chúng ta, và chúng ta sẽ không còn nguy hiểm về kinh tế hay chính trị. Sự khai ngộ là câu trả lời thật sự và lâu dài. Bằng không, chúng ta vẫn tiếp tục đồng hóa mình với thân thể, và vẫn tìm cách thỏa mãn nhu cầu của thể xác, vì lo rằng những người khác sẽ đến ăn trộm mùa màng của mình, cướp đi vợ mình hay xâm lăng đất nước mình. Một số quốc gia gây chiến với nước khác vì muốn phát triển sức mạnh kinh tế. Ðể nuôi dân số gia tăng quá nhanh, họ phải tạo chiến tranh để chiếm thêm đất, thêm thị trường kinh tế v.v... Tất cả đều liên quan đến thân thể. Dù rằng chúng ta nói lý tưởng khác nhau, tất cả đều quy về sự đòi hỏi thể xác. Vì vậy, nếu chúng ta trở nên khai ngộ, những cuộc chiến này tự chúng sẽ chấm dứt. Chúng ta sẽ thật sự nhận biết tình huynh đệ của nhân loại (Từ Bản Tin 102 ‘Lời của Sư Phụ — Hòa bình nội tại’.

Ðời sống xã hội

Thêm vào đó, Sư Phụ ủng hộ việc quý trọng trí huệ của người cao niên, Ngài nói rằng nên giao phó cho ông bà chăm sóc việc giáo dục của trẻ em thì tốt hơn là giao chúng hoàn toàn cho những người cha mẹ chưa chín chắn. Ngoài ra, chúng ta cần phải tạo nên một môi trường mà trong đó không ai bị đói khát, và thiết lập nhiều nhà bếp công cộng để đáp ứng những nhu cầu cá nhân. Về đề tài này, Sư Phụ nói thêm: “Ở một số xã hội tiến bộ hơn trong vũ trụ, quý vị không cần phải làm việc để kiếm sống. Khắp nơi đều có như là một nhà bếp công cộng, một cửa hàng công cộng, tất cả mọi người đều có thể dùng sức lao động, công việc và tài nghệ của họ để đổi lấy những thứ họ cần. Thậm chí nếu không có gì để cống hiến, họ vẫn có thể được cung cấp. Nhưng nếu muốn thêm nhiều hơn, họ phải cố gắng bằng cách nào đó, và mỗi người chỉ đóng góp tài nghệ hoặc khả năng của mình cho xã hội, không vì tiền nhưng vì cái thú của nó, vì vinh dự được cống hiến” (Trích Bản Tin 93, Sư Phụ khai thị — ‘Những hệ thống làm việc khác nhau trong vũ trụ’).

Chúng ta cũng nên phát triển những hệ thống chính trị, kinh tế, giáo dục và xã hội, để tạo nên một môi trường lý tưởng, để thay thế quyền lực bằng việc phụng sự, thay thế sự cạnh tranh bằng sự chia sẻ, và thay thế sự công kích bằng sự thông cảm. Chúng ta phải hiểu rõ thực tế, rằng chúng ta chỉ có một Trái Ðất và tất cả mọi người đều phải nương tựa lẫn nhau. Chúng ta phải vượt qua sự phân biệt chủng tộc, quốc gia, tôn giáo và tất cả những phân biệt khác do con người tạo ra. Về đề tài này, Sư Phụ đã nhắn nhủ đồng tu pháp Quán Âm: “Chúng ta phải làm những người tiền phong, những người lãnh đạo thế giới, không phải là trong những phong trào chính trị, cách mạng, mà hãy trở thành tấm gương sáng của sự hy sinh và tình thương. Ðó là cách để chúng ta cứu thế giới. Ðó là cách để chúng ta hướng dẫn thế giới vào thời đại mới, vào một tinh thần phụng sự và yêu thương lẫn nhau. Khi còn sống, chúng ta phải cống hiến đời sống của mình cho sự thiện lành, cho sự tiến bộ của nhân loại, của toàn thế giới, của toàn vũ trụ. Viễn ảnh của chúng ta phải rộng lớn, lớn hơn đời sống, phải cao thượng đến mức chúng ta không còn gì để mất nữa. Trong viễn ảnh lớn lao này, chúng ta không còn sợ hãi điều gì nữa. Tất cả những chướng ngại sẽ trở nên nhỏ bé và tất cả những điều bất tiện đều trở thành vô nghĩa trong một viễn ảnh như vậy. Tôi không cảm thấy rằng chúng ta nói chuyện mộng mơ, hay chỉ vẽ vời ra một viễn ảnh, mà tôi cảm thấy nó sẽ thành sự thật trong tương lai” (trích từ Bản Tin 21, Sư Phụ khai thị — ‘Dẫn dắt thế giới vào Thời đại mới’).


Hàng loạt gương lãnh đạo sáng chói trên thế giới [Top]

Gia Nã Ðại

Chính quyền Gia Nã Ðại làm việc ráo riết để tạo một ‘Thiên đàng Tại thế’

Ban Báo chí Toronto tường trình (nguyên văn tiếng Anh)

Nhiều năm qua, chính quyền của Gia Nã Ðại đã cố gắng trong các lãnh vực giữ gìn hòa bình quốc tế, giúp đỡ những người tỵ nạn, cứu trợ nhân đạo, cứu trợ thiên tai, an sinh xã hội, và bảo trì môi sinh để nâng cao tình trạng sức khoẻ và đời sống cho người dân của họ nói riêng và những người dân trên thế giới nói chung, đồng thời cải tiến môi trường địa cầu. Dưới đây là một vài thí dụ của những nỗ lực cao quý này, là tấm gương xuất sắc cho những chính quyền khác làm theo.

Về vấn đề ngoại giao, từ sau đệ nhị thế chiến, Gia Nã Ðại đã cung cấp những đội binh trung lập gìn giữ hòa trong nhiều sự xung đột trên thế giới, và hoạt động quân sự của những người lính này đã được bổ sung với công việc của những nhà chuyên môn nâng cao an sinh xã hội của những người dân của những vùng có tranh chấp.1

Gia Nã Ðại cũng đã thực hiện nhiều cuộc trợ giúp nhân đạo toàn cầu và cứu trợ thiên tai; Ví dụ, lập tức thành lập các đội cứu trợ và trợ giúp dưới dạng nước uống, tiếp liệu y tế, và giúp đỡ tái xây dựng dài hạn những vùng bị thiên tai ảnh hưởng cũng như sửa chữa những hạ tầng cơ sở để tái thiết lập những hệ thống giao thông và liên lạc. Gia Nã Ðại cũng hợp tác với những hội đoàn địa phương và trên khắp thế giới để xây dựng lại đời sống của những nạn nhân thiên tai qua nhiều chương trình phục hồi khác nhau.2

Về vấn đề những người tỵ nạn, Gia Nã Ðại đã mở rộng cửa cho những người trên khắp thế giới cần được giúp đỡ mà không có sự phân biệt nào. Tất cả những người tỵ nạn đều được hưởng quyền lao động, giáo dục và chăm sóc sức khỏe. Chính quyền Gia Nã Ðại cũng cung cấp cho những người tỵ nạn sự nâng đỡ về tài chánh và những dịch vụ cần thiết cấp bách như nơi ăn chốn ở, vay tiền, và định hướng tổng quát để chuẩn bị cho cuộc sống ở Gia Nã Ðại.

Về phần an sinh xã hội, quốc gia đã không có án tử hình từ năm 1976 và tỷ lệ phạm tội giết người không có gia tăng.4 Ngoài ra, luật pháp cấm hút thuốc ở tất cả những nơi làm việc và công cộng,5 và hệ thống bảo hiểm sức khỏe đại chúng toàn quốc của Gia Nã Ðại cung cấp dịch vụ y tế tiêu chuẩn miễn phí gần như toàn diện cho tất cả công dân người Gia Nã Ðại không phân biệt về mức lợi tức hay địa vị của họ. Chíùnh quyền Gia Nã Ðại cũng cung cấp tiền trợ cấp để mướn và sửa chữa nhà cửa, và nhà tạm trú khẩn cấp cho những gia đình và cá nhân có lợi tức thấp, cho người già, người vô gia cư và những tàn tật.7

Hơn nữa, đểå trau dồi thế hệ tương lai của đất nước, chính quyền đã cung cấp những chương trình giúp đỡ giới trẻ như:

a. Cho học sinh vay tiền không lãi để khuyến khích giới trẻ vào đại học.
b. Giúp kiếm công ăn việc làm (giới thiệu ngành nghề, tìm việc làm, phát triển kinh nghiệm đi phỏng vấn xin việc v.v...) để sự chuyển tiếp vào những chỗ làm được dễ dàng hơn cho giới trẻ. 8
c. Nhiều chương trình giúp giới trẻ có ý thức về vấn đề môi sinh và chủ động trong việc giữ gìn và bảo vệ môi trường thiên nhiên.9

Nhiều hội đoàn từ thiện bất vụ lợi cũng tích cực khuyến khích đem lại ấm no hạnh phúc cho đất nước. Ví dụ, Ngân hàng Thực phẩm quyên góp thực phẩm từ những vùng địa phương đem cho người đói khổ như là những người xin trợ cấp xã hội, những người tàn tật, những người già cả, những bà mẹ độc thân và con cái, và những người có lợi tức thấp.10 Và thực hiện chiến dịch “Gieo một hàng, trồng một hàng” để khuyến khích những người làm vườn trồng thêm một hàng những rau cải mà họ thích và quyên tặng thu hoạch đó cho Ngân hàng Thực phẩm địa phương.11 Chương trình thINK Food (tái chế điện thoại cầm tay và ống mực in) là một chương trình thắng nhiều giải thưởng với sứ mệnh giải quyết nạn đói và giảm số rác đổ lên những bến rác bằng cách thâu lượm và tái chế những ống mực in và điện thoại cầm tay. Chương trình này không những gây quỹ mới cho ngân hàng thực phẩm, mà còn khuyến khích khuynh hướng tái chế trong cộng đồng.12

Trang mạng để tham khảo:
http://www.Godsdirectcontact.org/gv/canada/_1a.html

Úc Ðại Lợi

Chính phủ Úc nêu gương tốt

Ban Báo chí Úc Ðại Lợi tổng hợp (nguyên văn tiếng Anh)

Trong nhiều năm qua, Liên bang Úc đã thi hành nhiều chương trình hữu ích cho người dân. Kết quả là người Úc nói chung đều vui hưởng một tiêu chuẩn sống cao, khoẻ mạnh và một hệ thống chăm sóc sức khoẻ hạng nhất mà tài trợ cho những dịch vụ y tế toàn khoa cũng như thuốc men, bệnh viện công cộng và viện dưỡng lão cũng như cộng đồng chăm sóc người già. Chính phủ Úc cũng là nguồn tài trợ chính cho những nghiên cứu về sức khoẻ và cho việc huấn luyện những chuyên gia và kỹ thuật gia vêà sức khoẻ.

Thêm vào đó, vào tháng 3 năm 2006, Úc đã thực thi sắc lệnh Chọn lựa trong Nghề, bao gồm chi tiết về quyền lợi của công nhân viên đối với tiền lương tối thiểu, nghỉ phép hàng năm, nghỉ phép cá nhân, nghỉ phép giữ con, số giờ làm việc tối đa, bảo vệ khỏi bị đuổi làm bất hợp pháp, gia nhập vào công đoàn và được công đoàn đại diện, và những hành động công kỹ nghệ hợp pháp lúc thương lượng một hợp đồng.

Ðối với việc giúp đỡ những công dân trẻ tuổi, chính phủ gần đây đã khởi động một chiến dịnh khuyến khích trẻ em tập thể dục ít nhất là một tiếng đồng hồ mỗi ngày. Ngay cả vị lãnh đạo của đảng đối nghịch chính quyền Úc là ông Kim Beazley cũng ủng hộ chiến dịch này. Ông nói: “Việc đầu tư quan trọng nhất của một quốc gia là tương lai khoẻ mạnh của con em”.

Hơn nữa, từ năm 1974 Cơ quan Phát triển Quốc tế Úc châu đã cung cấp sự trợ giúp cho những quốc gia chậm tiến phần đông là trong vùng Châu Á Thái Bình Dương, cũng như là ở Phi Châu và Trung Ðông. Thí dụ như ở vùng Thái Bình Dương, Cơ quan cung cấp học bổng cho các lớp hậu trung học tại các học viện trong vùng, và qua chương trình sức khoẻ của Cơ quan, số đông học sinh đã được tiêm chủng ngừa bệnh. Thêm vào đó, công trình xây dựng của Cơ quan cung cấp nước cho gần 500 ngàn người ở Phi Châu.

Hy vọng rằng các nhà lãnh đạo Úc sẽ tiếp tục những hoạt động có tính chất khai ngộ, xây dựng và tương tự như vậy để càng đem nhiều lợi ích đến cho chính người dân trong nước cũng như của những quốc gia khác trên khắp thế giới trong nhiều thế hệ sắp đến.

Muốn biết thêm chi tiết, xin viếng:
http://www.Godsdirectcontact.org/gv/australia_1a.htm

Costa Rica

Phi quân sự ở Costa Rica

Laura Chen tường trình từ San Jose (nguyên văn tiếng Anh)

Vào ngày 1 tháng 12 của năm 1948, Tổng thống José Figueres Ferrer của Costa Rica đã bãi quân sau khi thắng trận trong cuộc nội chiến. Do đó, tài khoản trong ngân sách liên bang trước kia dành cho quân đội đã có thể được dùng vào việc bảo an, giáo dục và văn hóa. Rồi vào năm 1986, Tổng thống Oscar Arias Sánchez tuyên bố ngày 1 tháng 12 là ngày “Bãi Quân” của Costa Rica.

Tân Tây Lan

Quốc gia yêu chuộng hòa bình và sức khỏe
Do Terry Prince, Christchurch (nguyên văn tiếng Anh)

Luật về thực phẩm đổi chủng di truyền

Tân Tây Lan là quốc gia có sự kiểm soát khắt khe về việc sử dụng những sinh thể đổi chủng di truyền (Genetically Modified Organism — GMO), trong đó những sinh thể không hiện hữu tại Tân Tây Lan (kể cả GMO) sẽ được kiểm soát bởi đạo luật Những Chất và Sinh thể Mới Nguy hiểm của năm 1996. Ðạo luật này đòi hỏi tất cả những sinh thể mới phải được một cơ quan độc lập kiểm tra và chấp thuận theo từng trường hợp một, trước khi được cho phép sử dụng tại Tân Tây Lan.

Do đó, hiện tại, ở Tân Tây Lan không có thực phẩm tươi bị đổi chủng di truyền. Mặc dù một vài thực phẩm bào chế trong quốc gia có thể có những thành phần đổi chủng di truyền được nhập vào từ nước ngoài, những thành phần này phải được thử nghiệm để khảo sát sự an toàn của chúng, và trên nhãn hiệu của những sản phẩm này phải được ghi rõ, nếu có sự hiện diện của những thành phần GMO nhiều hơn 1%.

Ðể bổ sung cho tiến trình quyết định về vai trò của GMO trong xã hội Tân Tây Lan, chính quyền đã thành lập cơ quan Toi Te Taiao, Hội đồng Ðạo đức Y học, để khuyến khích sự đàm luận trong quần chúng, và để cố vấn chính quyền về phương diện tâm linh, văn hóa và đạo đức của sự đổi chủng di truyền.¹

Ðạo luật Bảo vệ hòa bình/Phi nguyên tử/Giải trừ quân bị và Kiểm soát vũ khí
Ngoài lập trường ý thức cao về sức khỏe quần chúng, Tân Tây Lan cũng nổi tiếng là một thành viên có tinh thần trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế trong những hoạt động tránh chiến tranh gây hấn, thúc đẩy hòa bình, đối thoại và kiến thiết, để giải quyết những xung đột quốc gia và quốc tế trên khắp thế giới.

Thí dụ như, quốc gia Tân Tây Lan là một trong những sáng lập viên của Liên Hiệp Quốc, đã vận động cho hòa bình thế giới qua những đạo luật như Vùng Phi Nguyên tử Tân Tây Lan, pháp luật Giải trừ Quân bị và Kiểm soát Vũ khí, qua việc ủng hộ và ký những hiệp ước và hiệp định quốc tế bao gồm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Hiệp ước quốc tế về Quyền Công dân và Chính trị, Hiệp ước chống phát triển hạt nhân.²

Ngoài ra, Tân Tây Lan cũng góp phần với Liên Hiệp Quốc trong những sứ mạng giữ hòa bình tại Yugoslavia, Cam-pu-chia, East Timor, Somalia cũng như là những quốc gia khác,3 và đã đóng vai trò lãnh đạo trong việc thúc đẩy hòa bình trong vùng Thái Bình Dương. Ðiển hình là một cuộc nổi loạn đòi ly khai trên quần đảo Bougainville làm mất mạng 20 ngàn người cuối cùng đã được chấm dứt, sau một cuộc hòa giải do những nhà ngoại giao Tân Tây Lan đứng ra điều động.4

Thêm vào đó, trong năm 2003, đáp lời yêu cầu xin cộng đồng quốc tế can thiệp, Tân Tây Lan đã đồng lãnh đạo một đạo quân quốc tế bao gồm cảnh sát và quân đội đến Quần đảo Solomon để giúp tái thiết hòa bình và trật tự, sau cuộc nổi loạn trong vùng.5

Tất cả những nỗ lực này này cho thấy quyết tâm của Tân Tây Lan trong việc bảo vệ sức khỏe và phúc lợi quần chúng trên bình diện quốc gia, cũng như là sự cải tiến tình huynh đệ giữa nhân loại trên bình diện chính trị quốc tế.

Tham khảo:

1. Ministry for the Environment, từ http://www.mfe.govt.nz/publications/organisms/gm-nz-approach-jun04/html/index.html (thuộc bản quyền Crown)
2. Ministry of Foreign Affairs and Trade, từ http://www.mfat.govt.nz/foreign/humanrights/overview/overview.html (thuộc bản quyền Crown)
New Zealand Nuclear Free Zone, Disarment and Arm Control Act 1987, từ http://www.legislation.govt.nz/browse_vw.asp?content-set=pal_statutes (thuộc bản quyền Crown)
3. http://www.un.org/Depts/dpko/dpko/index.asp
4. http://en.wikipedia.org/w/index.php?title=Bougainville&oldid=40505568
5. http://en.wikipedia.org/w/index.php?title=Solo-mon_Islands&oldid=42506221

Tổng Thống Slovenia chuyển sang chay trường và chủ động khuyến khích lối sống cao thượng

Do Damjan Kovacic, Ljubljana (nguyên văn tiếng Slovania)

Tổng thống của Slovania, Ông Janez Drnovsek là môt người cao quý, nhân từ, mà sau khi được chẩn đoán bị bệnh ung thư, đã thay đổi hoàn toàn cách sống và cách suy nghĩ của ông bằng cách trở thành người ăn chay thuần khiết. Và trong buổi phỏng vấn với tờ tạp chí Animal Liberation ông đã chủ động khuyến khích sự ăn chay.

Ngoài ra, xúc động bởi sự đau khổ của những người tỵ nạn ở Darfur, Tổng Thống Drnovsek đã bắt đầu một cuộc khởi động toàn cầu để cứu giúp tình trạng khốn khổ của họ bằng cách tìm đến Tổng Bí thư Liên Hiệp Quốc, Ông Kofi Annan, Tổng thống Pháp, ông Jacques Chirac, và những nhà lãnh đạo thế giới khác để “đánh thức họ” trở nên rộng lượng hơn trong việc giúp đỡ những người tỵ nạn.

Nhiều nhà chính trị, nhà báo, và những người khác đã tự hỏi một quốc gia Âu Châu nhỏ bé như Slovenia làm sao có thể làm được một cuộc từ thiện nào đáng kể trên bình diện quốc tế. Vì vậy để trả lời câu hỏi này, Ông Drnovsek đã phát biểu những lời trí huệ như sau:

“Chúng ta phải nâng cao ý thức của con người và nhất là những nhà lãnh đạo chính trị của thế giới để họ không chỉ nghĩ về vấn đề quyền lợi chính trị bờ cõi và quyền lợi kinh tế cá nhân của họ. Những nhà chính trị phải làm theo lương tâm của họ và hành động như một con người bình thường hơn, không phải chỉ thi hành những chính sách không rõ rệt để chỉ đem lại những quyền lợi ích kỷ cho một vài quốc gia mà thôi. Những người công dân bình thường có ý thức hơn những người lãnh đạo của họ gấp nhiều lần, quan tâm hơn đến những vấn đề của thế giới như sự nghèo đói, những tai biến của con người, và sự thay đổi về khí hậu”.

Muốn xem trọn cuộc phỏng vấn của Tổng thống Drnovsek với nhà báo Animal Liberation ngày 15 tháng 12 năm 2005, xin viếng mạng:

http://www.evana.org/index.php?id=8653&land=en

Hòa Lan

Không còn người vô gia cư trong vòng bảy năm!

Do Roy Mannar, Amsterdam (nguyên văn tiếng Hòa Lan)

Các nhà lãnh đạo của bốn thành phố lớn ở Hòa Lan đã thỏa hợp với chính phủ rằng trong vòng bảy năm, tất cả những người dân vô gia cư của họ sẽ không còn sống trên đường phố, và hy vọng rằng trong vòng bốn năm đầu của nỗ lực này, tám mươi phần trăm vấn đề vô gia cư có thể được giải quyết. Với thỏa ước này, họ đã hết lòng tận tình trong việc giúp đỡ người vô gia cư tìm nhà ở, việc làm, và săn sóc về y tế. Và thông qua dự án này, các thành phố cũng sẽ tìm cách ngăn ngừa nhiều người trở thành vô gia cư. Hơn nữa, chính quyền Hòa Lan cũng sẽ đầu tư 170 triệu đồng euro mỗi năm cho nỗ lực này với hy vọng là tới năm 2013 sẽ không còn người vô gia cư trên đường phố.


Thế giới đang thức tỉnh với một lối sống cao thượng [Top]

Do Ban Báo chí Florida (nguyên văn tiếng Anh)

Ðạo luật cấp tiến mới về
thú vật được ban hành tại Âu Châu

Vào ngày 23 tháng 1, 2006, nghị viện Liên hiệp Âu Châu đã ra đạo luật tu chỉnh toàn bộ về quyền lợi thú vật, phản ảnh ý thức nâng cao phúc lợi thú vật tại Âu Châu. Qua luật mới này, nhiều lối nuôi súc vật độc ác, như là nhốt nhiều con hàng dãy trong chuồng và trong thùng, sẽ được bãi bỏ trong vòng từ 5 đến 10 năm tới. Luật này cũng bao gồm chi tiết về những tiêu chuẩn nhốt thú vật, về kích thước, diện tích và ánh sáng.

Tính cao thượng của người Âu Châu

Thêm vào đó, vào đầu năm 2005, một hệ thống nhãn hiệu mới chứng nhận những sản phẩm động vật nhân đạo đã được bắt đầu từ cuộc thống kê lịch sử Eurobarometer Thăm dò Thái độ người Âu Châu mà đã được phát ra cho hơn 70 ngàn công dân Âu Châu. Cuộc thống kê cho thấy, đa số dân Âu Châu đòi hỏi một hệ thống nhãn hiệu tốt hơn đối với những sản phẩm thú vật, và gần 60ho biết họ sẵn sàng trả thêm tiền cho những thực phẩm thú vật nhân đạo. Nói về cuộc thống kê này, Ủy viên Liên hiệp Âu Châu Markos Kyprianou phát biểu: “Giới tiêu thụ Âu Châu rõ ràng đã quan tâm đến sự an sinh của thú vật và muốn đề ra sự hiểu biết để chọn lựa trước khi mua”. Kết quả thống kê kết luận: “Thái độ của quần chúng về thú vật đã thay đổi rõ rệt trong những thập niên qua, về cách đối xử với thú vật trong xã hội”.

Sau thống kê này, đa số công dân Âu Châu đã thúc đẩy chính quyền phải phát triển phúc lợi thú vật trên toàn thế giới. Kết quả là, lần đầu tiên trên hết, một nguyên tắc quốc tế đầy đủ chi tiết nói về quyền lợi thú vật tại những trại chăn nuôi đã được đề nghị lên Tổ chức Sức khỏe Thú vật Thế giới (World Organization for Animal Health — OIE) và đã được 167 quốc gia thành viên chấp thuận vào tháng 5, 2005.1

Ngoài ra, trong tháng 2, 2005, nghị viện Anh quốc ban hành Ðạo luật Quyền lợi Thú vật, đã tạo sự thay đổi căn bản về luật thú vật tại Anh quốc bằng cách đặt trách nhiệm pháp lý lên những chủ nuôi thú, bắt buộc họ phải tôn trọng quyền thừa hưởng được đối xử chính đáng của thú vật. Theo luật này, tiền phạt có thể lên đến 35.000 mỹ kim hoặc một năm tù ở cho những kẻ vi phạm.2

Sự thay đổi huy hoàng tại
Trung Quốc

Vào tháng 10, 2004, Bắc Kinh đã đề nghị một sắc lệnh bắt buộc dùng những cách thức đem đến sự đau đớn tối thiểu khi giết súc vật. Nói về pháp lệnh này, tiến sĩ Peter Li tại viện Ðại học Houston phát biểu: “Từ trước đến nay tại Trung Quốc, chưa bao giờ có những nghi vấn về sự đối xử với thú vật mà thu hút nhiều chú ý đến vậy. Từ cuối thập niên 1990, những học giả Trung Hoa đã khởi xướng và tham gia vào những cuộc bàn luận sôi nổi, và những trường hợp đối xử độc ác với thú vật gần đây đã giúp chuyển vấn đề thành một đề tài bàn luận trong quần chúng”. Vì quốc gia này có dân số cao nhất trên thế giới, sự cải tổ phúc lợi thú vật của Trung Quốc đã biểu hiện sự phát triển quan trọng trong việc cải thiện tình trạng của thú vật.

Tập tục cao quí của Ấn Ðộ

Từ xưa đến giờ, tục lệ kính trọng thú vật tại quốc gia Ấn Ðộ vẫn được thực hành cho đến ngày nay. Thí dụ như, một điều khoản trong hiến pháp Ấn Ðộ nói rằng người dân Ấn có bổn phận đạo đức phải ngăn cản sự đau đớn của thú vật.3 Vào ngày 11 tháng 3, 2004, Tối cao Pháp viện Ấn Ðộ đã duy trì một đạo luật nghiêm khắc không cho phép bán trứng gà trong tỉnh hành hương Rishikesh. Trả lời lập luận của những người bán thịt địa phương cho rằng luật này đi ngược lại nền dân chủ văn minh, Tối cao Pháp viện đơn giản phát biểu: “Tất cả mọi người đều biết rằng những công dân trong một số cộng đồng Ấn Ðộ đều là những người trường chay tinh khiết không dùng thịt cá và trứng”.

Ấn Ðộ hiện được điều hành dưới quyền của Quốc Ðảng (Congress Party), trong đó cả hai vị thủ tướng và tổng thống đều ăn chay. Do đó, vào ngày 21 tháng 1, 2006, hội nghị Quốc Ðảng đã khai mạc bằng một bữa tiệc chay cho hơn 3000 thành viên.

Trong quá khứ, những tranh chấp về việc giết bò và heo đã đưa đến nhiều sự đổ máu giữa các cộng đồng Ấn Ðộ giáo và Hồi giáo. Tuy nhiên, trong năm 2004, Hội đồng lãnh đạo Hồi giáo tại Ðề Li đã đưa ra một đạo luật đem lại hòa bình. Luật này đòi hỏi những người Hồi giáo Ấn Ðộ không được giết bò trong một số những ngày lễ Ấn Ðộ giáo.4

Phong trào mới tại Hòa Lan

Một đảng chính trị hoàn toàn tranh đấu cho thú vật đã được thành lập tại Hòa Lan. “Ðảng tranh đấu cho thú vật” đã thu hút hàng triệu công dân Hòa Lan và suýt nữa đã thắng được một ghế trong nghị viện Liên hiệp Âu Châu năm 2004.5

Sự kiện lịch sử tại
Tây Ban Nha

Thủ đô Barcelona đã làm nên lịch sử trong năm 2004 bằng cách tuyên bố chống bộ môn thể thao cổ truyền đấu bò độc ác. Môn thể thao này đã bị cấm trong toàn vùng tự trị Catalonia trong năm 2005.

Ðạo luật sáng suốt từ La Mã

Vào tháng 10, 2005, thành phố La Mã (Rome), Ý Ðại Lợi, đã ra đạo luật toàn diện về thú vật nuôi chưa từng ban hành tại bất cứ quốc gia nào. Luật của thành phố đòi hỏi những người chủ phải dẫn chó đi bộ mỗi ngày một lần (hoặc là bị phạt 625 mỹ kim), đặt ngoài vòng pháp luật những cách đối xử bất nhân, và thậm chí còn cấm việc xây cất trong 800 vùng có những đàn mèo hoang sinh sống. Thêm vào đó, tất cả những nhà giữ thú vật tạm trú tại La Mã không được giết những thú vật này. Vị nghị viên thành phố La Mã ra luật này phát biểu: “Làm được bất cứ việc gì cho thú vật đều là việc tốt. Ðể đổi lại tình thương này, những thú vật sẽ bù đắp cho cuộc đời chúng ta bằng sự chú ý của chúng. Nền văn minh của một thành phố cũng có thể được đo lường qua việc này”.

Sự thức tỉnh của Hoa Kỳ

Mặc dù Hoa Kỳ xếp hạng thứ hai trong số những quốc gia tiêu thụ thịt, những thay đổi lớn lao đang xảy ra về sự liên hệ giữa người Mỹ và thú vật. Thí dụ như, trong tháng 11, 2002, những cư dân tiểu bang Florida đã tiến một bước chưa từng có trong quá khứ là thêm vào một tu chính án cho hiến pháp tiểu bang để cải thiện tình trạng của những con heo mang thai. Hành động có lương tâm đáng kinh ngạc này đã đưa đến sự ban hành nhiều đạo luật về phúc lợi thú vật khác bằng lá phiếu của người dân. Trong năm 2006 sẽ có những cuộc bỏ phiếu về việc điều hành những chuồng nuôi heo và bê tại tiểu bang Arizona, và cấm việc đua chó tại tiểu bang Massachusetts , tiếp theo tám tiểu bang khác.

Vào tháng 1, 2006, thành phố Bloomington của tiểu bang Indiana đã đổi từ ngữ “chủ” thành “giám hộ” trong luật thú vật thành phố. Bloomington là một trong 14 thành phố tại Mỹ đã có sự thay đổi này, cùng với toàn tiểu bang Rhode Island, phản ảnh một khuynh hướng quan trọng trong việc cho thú vật một số những quyền lợi căn bản mà trước đây chỉ có con người được hưởng. Những “Tín mục thú vật” (Pet trusts) cũng phát sinh như một sự thay đổi mới về luật pháp tại Mỹ. Cũng giống như tín mục dành cho con cái, những quỹ tín mục ủy thác này (trust funds) được dành riêng cho thú vật sau khi người chủ chúng qua đời. Ông Gerry Beyer, giáo sư luật chuyên về ngành này, phát biểu: “Sáng kiến [về tín mục thú vật] đã đi từ một ý tưởng khôi hài thành một điều rất hiện thực, hầu như là qua đêm”.

Tiến bộ thật sự trong khoa học

Quyền lợi thú vật trong những thí nghiệm khoa học đã trở thành một đề tài chính tại Âu Châu. Luật mới về thú vật tại Liên hiệp Âu Châu đòi hỏi các quốc gia phải có những biện pháp thay thế cho sự thí nghiệm thú vật, dựa trên nguyên tắc “3R” (replacement, reduction and refinement — thay thế, giảm thiểu và cải thiện — trong những cuộc thí nghiệm thú vật). Quốc hội Hoa Kỳ cũng vừa tài trợ quỹ nhằm khởi xướng một dự án tương tự, để phát triển những biện pháp thay thế. Trong năm 2005, nhà lập pháp tiểu bang New Jersey đã nhất trí bỏ phiếu cấm dùng thú vật để thí nghiệm, nếu có những biện pháp liên bang khác. Hiện tại, những mô hình trong điện toán và băng thâu hình có thể được dùng để thay thế việc mổ xẻ thú vật trong những lớp khoa học. Và trong năm 2005 ban giáo dục thành phố Toronto tuyên bố một chính sách “chọn cách mổ xẻ”, bắt buộc nhà trường phải cho tất cả các học sinh biết rằng chúng có quyền từ chối không mổ xẻ thú vật và sẽ được cung cấp những phương tiện khác.

Ðại học chuyển Xanh

Trong những năm gần đây, những bữa ăn chay đã được cung cấp trong các trường và đại học khắp nước Mỹ vì phụ huynh và học sinh yêu cầu trái cây, rau cải và những thứ thay thế cho thịt phải được cung cấp trong nhà ăn của trường.

Tại thành phố Miami thuộc tiểu bang Florida, bác sĩ Antonia Demas dạy 19 thiếu nhi phạm pháp nấu thức ăn chay, yêu cầu các em giữ trường chay tinh khiết và uống ít nhất là 8 ly nước mỗi ngày trong vòng ba tuần. Tất cả những trẻ em đều biểu lộ sự cải thiện về những phương diện như tính hiếu chiến, kết quả học lực, thể thao và sức mạnh, và giảm bớt 30 0.000000e+000à rủi ro bệnh tim trong tương lai. Sau khi phát hành những kết quả này, bác sĩ Demas đã được mời đến các trường học tại 5 tiểu bang khác để giới thiệu phương pháp của bà.6

Trong năm 2003, bác sĩ Robert Lawrence, phó khoa trưởng phân khoa Y tế Công cộng trường Bloomberg tại viện Ðại học Johns Hopkins, và cũng là người thắng giải Albert Schweitzer Prize cho chủ nghĩa nhân đạo năm 2002, đã bắt đầu một cuộc vận động mang tên “Ngày Thứ Hai không thịt” để khuyến khích việc ăn chay tại trường của ông, là ngôi trường được xếp hàng đầu trong những trường về y tế và sức khỏe tại Mỹ. Hơn 30 năm qua, số lượng các bài báo trong những tạp chí khoa học nói về ăn chay hầu như đã tăng gấp 8 lần, và trong năm 1997, Hội Dinh dưỡng Mỹ đã xuất bản một ấn phẩm ủng hộ việc ăn chay.7

Thực phẩm của tương lai

Vào tháng 7, 2005, một cuộc khảo cứu tại viện Ðại học tiểu bang Maryland đã trình bày một phương pháp tiết kiệm để trồng những thớ sợi chất đạm để làm thực phẩm trong một phòng thí nghiệm. Gần đây, một kỹ sư về mô sinh vật tại Ðại học Y khoa tiểu bang South Carolina đã đệ trình một gia dụng bằng điện tương tự như máy làm bánh mì, để sản xuất “thịt chay” qua đêm trong nhà bếp. Do đó, ngành công nghệ mô sinh vật đang phát triển nhanh chóng, và chẳng bao lâu thịt chay sẽ được chế tạo cho người tiêu thụ.

NASA cũng đã thành công trong việc chế tạo thức ăn chay tinh khiết dùng trên không gian. Một dự án trong năm 2000 đã chọn 100 công thức món chay sử dụng hoa mầu thu hoạch từ một hệ thống tái tạo sự sống, trong đó những thực vật và vi sinh vật sẽ tái tạo không khí, nước và thực phẩm cho phi hành đoàn. NASA thí nghiệm những công thức thực phẩm chay trong 30 ngày và kết luận rằng những người sống trong không gian sẽ hoàn toàn hạnh phúc khi ăn thực phẩm chay.

Từ khi dịch bò điên và những quan tâm về y tế toàn cầu gần đây xuất hiện, giới tiêu thụ đã biểu lộ rằng họ sẵn sàng trả tiền thêm cho những thành phần được ghi trên nhãn hiệu là thực phẩm chay hoặc đến từ một nguồn thực vật. Một phân tích thực phẩm trong tháng 1/2006 cho biết 30-50hững thành phần có chất động vật sẽ được thay thế bằng đồ chay trong vòng 5 đến 10 năm.

Ðể xem chú thích 1 ~ 8, xin viếng:
htttp://www.Godsdirectcontact.org/gv/eu_1a.htm
Bầu không khí trên tinh cầu
sẽ tươi mát hơn bao giờ hết
Do Ban Báo Chí Florida, USA (nguyên văn tiếng Anh)

Hiện tại, thuốc lá là căn nguyên giết người lớn hàng thứ hai trên thế giới, và một nửa những người dùng thuốc lá cuối cùng sẽ bị nó giết chết. Trong hơn 50 năm, các bác sĩ đã hiểu rõ hậu quả của việc dùng thuốc lá, nhưng sức hấp dẫn đưa đến nghiện ngập của nó đối với con người mạnh đến nỗi chính quyền các quốc gia không thể kiểm soát thuốc lá bằng pháp luật. Tuy nhiên trong mấy năm gần đây, tình thế đã thay đổi khi nhân loại trên khắp thế giới bắt đầu đứng lên chống lại những hãng chế tạo thuốc lá, và một số các đạo luật cấm hút thuốc đã được ban hành.

Ðiển hình là vào ngày 27 tháng 2, 2005, hiệp định Quy ước Căn bản Kiểm soát Thuốc lá (Framework Convention on Tobacco Control — FCTC) của tổ chức Y tế Thế giới (WHO), là hiệp định quốc tế đầu tiên chống lại các nhà bào chế thuốc lá đã bắt đầu có hiệu quả. Hiện tại, hiệp định đã được 124 quốc gia phê chuẩn, khiến nó trở thành một trong những hiệp định được chấp nhận nhanh nhất trong lịch sử. Trong vòng 5 năm, những quốc gia ký kết phải cấm quảng cáo thuốc lá và phải ban hành luật cấm hút thuốc.

Nỗ lực cấm hút thuốc tại Á Châu

Hiệp định FCTC được đưa đến từ quá trình bộc phát của phong trào cấm hút thuốc trên toàn cầu, kể cả trong Vương quốc Bhutan của Hy Mã Lạp Sơn, mà vào năm 2004 đã trở thành quốc gia đầu tiên cấm buôn bán thuốc lá. Phía bên kia biên giới tại quốc gia Ấn Ðộ, lệnh cấm quảng cáo thuốc lá toàn diện đã được ban hành. Về phía bắc, Trung Quốc đã ban hành lệnh cấm hút thuốc nơi công cộng từ năm 1996. Tuy nhiên, lệnh cấm này không được nghiêm chỉnh chấp hành, vì vậy trong thập niên vừa qua tỷ lệ người Trung Hoa hút thuốc đã gia tăng. Trung quốc là nơi có nhiều người tiêu thụ thuốc lá nhất, vì vậy việc Trung Quốc ký hiệp định FCTC vào năm 2005 là một sự kiện lịch sử. Khác với lệnh cấm hút thuốc năm 1996, chính quyền Trung quốc đang có dự định ban hành những biện pháp trừng phạt về việc dùng thuốc lá.

Tại Tân Gia Ba, nơi lệnh cấm hút thuốc được thi hành với số tiền phạt cao, quốc gia này đã quyết định theo gương Bhutan để trở thành một quốc gia không hút thuốc. Tại đây, hút thuốc nơi công cộng bị phạt 600 mỹ kim và bán thuốc lá cho trẻ vị thành niên sẽ bị phạt 6000 mỹ kim.

Một số những thay đổi lịch sử về hạn chế hút thuốc đang diễn ra tại Trung Ðông, nơi mà việc hút thuốc đã ăn sâu vào trong văn hóa Hồi giáo. Gần đây, Iran và Syria đã ban hành lệnh cấm hút thuốc toàn diện. Ðiều quan trọng hơn cả luật pháp là những fatwas — hay quan điểm luật pháp của những giáo sĩ Hồi giáo — là những mệnh lệnh dễ được chấp hành hơn. Vấn đề chính yếu là hút thuốc phải chăng chỉ là một điều xấu hay nó là haram — điều cấm của Hồi giáo. Số gia tăng những học giả trong thế giới Hồi giáo tuyên bố thuốc lá là haram đã đưa đến đề nghị chính quyền ban hành luật mới. Vì vậy, tất cả các quốc gia Hồi giáo hiện đang đề xuất những lệnh cấm hút thuốc. Trong tháng 3, 2006, thủ đô Jakarta của Indonesia, nơi có tỷ lệ hút thuốc cao nhất thế giới, đã thông qua một sắc lệnh có giới hạn cấm hút thuốc.

Cấm hút thuốc tại Âu Châu

Phần lớn nỗ lực đàng sau những vận động cấm hút thuốc của Liên Hiệp Quốc xảy ra từ Âu Châu. Vào tháng 7, 2005, Liên hiệp Âu Châu đã thông qua chỉ thị đòi hỏi tất cả các quốc gia thuộc Liên hiệp Âu Châu phải cấm quảng cáo thuốc lá trong tất cả sách báo, trên đài truyền thanh và mạng truyền thông Internet. Một vài quốc gia trong Liên hiệp Âu Châu đã tiến một bước xa hơn và ban hành lệnh cấm hút thuốc toàn diện. Ái Nhĩ Lan, đất của những quán rượu, là quốc gia đầu tiên trên thế giới có luật cấm hút thuốc tại tất cả những nơi có phạm vi không thoáng khí, kể cả các quán rượu. Những ai hút thuốc phải trả tiền phạt 3600 mỹ kim, và số tiền phạt này đã đưa đến sự chấp hành nghiêm chỉnh lệnh cấm gần như hoàn toàn.

Từ khi Ái Nhĩ Lan ra hành động, một làn sóng cấm hút thuốc đã lan tràn khắp Âu Châu. Các quốc gia Na Uy, Thụy Ðiển, Ý, Tây Ban Nha, Anh và Nga đã ban hành luật cấm hút thuốc nơi công cộng, với những khoản tiền phạt cao. Sau một năm, luật cấm hút thuốc tại Ý đã giảm thiểu tối đa việc mua thuốc lá, và nửa triệu người đã bỏ hút thuốc. Dù rằng việc dùng thuốc lá đã ăn sâu vào lối sống của người Tây Ban Nha, điều đáng ngạc nhiên là 70 0ân số đã ủng hộ lệnh cấm hút thuốc. Lệnh cấm mới nhất được bàn cãi sôi nổi trong quốc hội, đưa đến kết quả thật ngạc nhiên khi các nghị viên bầu cho biện pháp nghiêm khắc nhất, đã xảy ra tại Anh quốc trong năm 2006. Khi lệnh cấm bắt đầu có hiệu lực vào năm tới, những ai cho phép hút thuốc tại những nơi công cộng, kể cả quán rượu và câu lạc bộ, sẽ bị phạt 4000 mỹ kim.

Ðức Quốc cũng ban hành một cuộc chiến dịch thường niên đầy sáng kiến, trong đó những người hút thuốc được trả đến 12 ngàn mỹ kim để bỏ hút thuốc trong 4 tuần. Một số những người đăng ký bỏ hút thuốc và chấp nhận được kiểm tra sẽ được chọn theo cách xổ số để lãnh tiền thưởng. Hơn 90 ngàn người hút thuốc đã đăng ký trong năm 2004, và một phần ba đã bỏ hút thuốc.

Trừ hẳn việc hút thuốc ở Châu Mỹ

Ngay tại quốc gia Cuba, là nơi sản xuất thuốc xì-gà cho hầu như cả thế giới, đã ban hành lệnh cấm hút thuốc vào tháng 2, 2005. Nhà lãnh đạo Fidel Castro của Cuba, từng là người hút thuốc rất nặng, đã bỏ thuốc do tình trạng sức khỏe. Tương tự, tại khắp các quốc gia trong thế giới Châu Mỹ La-tinh, chính quyền đã sẵn sàng ban hành lệnh chống hút thuốc. Vào ngày 1 tháng 3, 2006, Uruguay là quốc gia đầu tiên tại Nam Mỹ đã ký hiệp định FCTC.

Trận chiến thuốc lá ác liệt nhất xảy ra tại Hoa Kỳ, là căn cứ của công nghệ thuốc lá quốc tế. Hàng ngàn đơn kiện đã được đăng ký từ những người mắc bệnh vì hút thuốc, những nhân viên làm việc trong các tòa nhà đầy khói thuốc, và từ những hãng bảo hiểm sức khỏe, để chống lại những nhà sản xuất thuốc lá khổng lồ. Trong năm 1998, những nhà sản xuất thuốc lá tại Mỹ đã thua vụ kiện lớn nhất trong lịch sử, bao gồm số tiền phạt 200 tỷ mỹ kim. Chính quyền các tiểu bang đã đưa đơn kiện này, và chính quyền liên bang thậm chí cũng làm những vụ kiện lớn hơn nữa. Những vụ kiện thuốc lá đã dần dần đưa ra ánh sáng những kỹ thuật quảng cáo thâm hiểm mà được các hãng thuốc lá sử dụng để gây nghiện ngập và mang cái chết dần dần đến cho phần lớn dân số thế giới.

Dù Hoa Kỳ chưa ban hành luật cấm hút thuốc trên toàn quốc, 12 tiểu bang và hàng trăm thành phố đã có luật cấm hút thuốc tại những nơi công cộng. Thành phố San Luis Obispo của tiểu bang California, là thành phố đầu tiên ban hành luật cấm trong năm 1990. Từ đó, 12 tiểu bang đã noi gương, và lãnh thổ Puerto Rico tiếp theo trong tháng 3, 2006. Tại tiểu bang Florida, dân chúng đã vận động đưa luật cấm hút thuốc vào cuộc bầu cử toàn tiểu bang vào năm 2002, và kết quả là luật cấm đã trực tiếp đi vào hiến pháp tiểu bang. Dù luật cấm không bao gồm các câu lạc bộ về đêm, cuộc vận động của Florida đã có kết quả tốt đẹp, 500ïc sinh trung học cấp 2 và 350ïc sinh trung học cấp 3 đã bỏ hút thuốc.

Luật cấm hút thuốc có ảnh hưởng mạnh nhất xảy ra trong năm 2003 tại thành phố Nữu Ước, thủ đô tài chánh của thế giới và cũng là địa điểm tọa lạc của tổng hành dinh Liên Hiệp Quốc. Dù lệnh cấm được sự ủng hộ vô cùng rộng lớn, các nhà lập pháp vẫn bàn cãi sôi nổi về ảnh hưởng tài chánh của lệnh này. Người ta có ngưng đến nhà hàng chăng? Sự thất thu về thuế thuốc lá có ảnh hưởng đến những chương trình của tiểu bang không? Nhưng sau một năm, những cuộc khảo cứu cho thấy lệnh cấm đã có những ảnh hưởng rất tốt đẹp về thương mại. Nhà hàng tăng số nhân viên, thuế từ các nhà hàng tăng 8,7% và thật ngạc nhiên, luật cấm được chấp hành 100% và hầu hết công chúng đều ủng hộ hoàn toàn. Những cuộc khảo cứu tương tự về những lệnh cấm hút thuốc gần đây tại Âu Châu cũng cho thấy sự lợi ích về nhiều phương diện. Ðây là những cuộc khảo cứu độc lập không liên hệ đến những khảo cứu về sự tiết kiệm tài chánh cho những chương trình y tế toàn quốc, mà đã tích lũy tại Hoa Kỳ và những quốc gia khác từ hàng chục thập niên. Với những dữ kiện kinh tế rõ rệt này, chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi nhân loại sẽ được hoàn toàn giải thoát từ tai họa của thuốc lá.


Vấn đáp chọn lọc [Top]

Tu hành là cách tối hậu để
chăm sóc cho tinh cầu

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Nữu Ước, Hoa Kỳ,
ngày 4 tháng 8, 1999 (nguyên văn tiếng Anh) Băng thâu hình số 664

V: Tôi chỉ thắc mắc là ngoài thiền định ra, có còn điều gì có thể làm được để biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn. Dù sao chúng ta cũng sống ở đây và đều quan tâm cho tinh cầu.

SP: Ðúng vậy. Tôi rất cảm động khi thấy quý vị quan tâm. Những thành viên của Liên Hiệp Quốc nên quan tâm như vậy. Tôi không biết có phải tất cả đều quan tâm không, nhưng quý vị có ý như vậy là điều rất tốt.

Vậy chúng ta có thể làm gì? Tôi đã làm hết sức mình, nhưng tôi ngày càng già (mọi người cười) và giọng nói tôi yếu ớt; không bao nhiêu người nghe. Không sao; chúng ta cứ làm từng việc một. Quý vị có thể đi thuyết giảng thêm và nâng cao trình độ ý thức của nhân loại trên hành tinh này. Quý vị chỉ có thể làm bấy nhiêu thôi. Cũng có ích trong một thời gian, nhưng rồi sự hăng hái, sự chú ý và lo sợ thiên tai của mọi người giảm lần, rồi mọi chuyện lại bắt đầu trở lại, và rồi chúng ta phải làm việc trở lại và trở lại.

Vấn đề là các nhà lãnh đạo thế giới cần phải tham gia. Họ cũng nên ủng hộ việc tu hành tâm linh, nhưng hầu hết các trường học và hệ thống chính quyền trên hành tinh này đều toàn là về kiểm soát sự thoải mái và phân phối về vật chất. Mà họ thậm chí cũng không làm giỏi về những công việc này nữa. Nhiều quốc gia quá nghèo khổ, và nhiều quốc gia quá giàu; nhiều quốc gia có quá ít, trong khi nhiều quốc gia có quá nhiều, v.v... Cho nên ngay cả những của cải vật chất cũng không được phân phối tốt đẹp.

Nhưng nếu người ta tu hành thì có thể giúp nhiều hơn. Rồi mọi người sẽ ý thức được từ bên trong, và sẽ làm việc một cách tự nhiên hơn, để cho chúng ta cũng không cần bảo ai phải làm gì. Nhưng hầu hết những hệ thống chính trị chỉ nhấn mạnh việc thi hành pháp luật, nhu cầu vật chất, hoặc tính toán đủ thứ, và những việc này hầu hết là về phương diện vật chất. Cho nên khi nhóm nhỏ của chúng ta hay những người khác như là tôi hay quý vị, hay bất cứ cá nhân nào trong chúng ta cố gắng làm điều gì, chúng ta cảm thấy như là một thiểu số trên hành tinh này vậy. Nhưng nếu chính phủ của tất cả các quốc gia biết được lợi ích của lực lượng tâm linh, thì tất cả chúng ta sẽ làm tốt hơn. Trị quốc thường có nghĩa là vậy; cho nên điều này cũng phải được chú trọng.

V: Khi họ nhìn vào những vấn đề của thế giới, thì phần tâm linh cũng nên được kết hợp vào.

SP: Phải, bởi vì phần tâm linh là gốc rễ của hầu hết mọi vấn đề. Các chính phủ cũng có cố gắng. Họ làm hết sức mình, nhưng họ chỉ tưới cây trên lá. Ðiều này cũng giúp một ít, nhưng tưới tận gốc là điều quan trọng và hữu hiệu nhất khi làm việc. Cho nên quý vị có thể đi nói với tất cả các vị tổng thống: “Này! Hãy đứng lên! Làm điều gì đó: Hãy thiền!”

Từ thời xưa, chúng ta đã bị kẹt trong tình trạng này. Nhưng tối thiểu là những cá nhân như quý vị và tôi và một số những người khác đang cố gắng, chúng ta đang làm điều gì đó. Và điều này có kết quả; bằng không tình trạng có thể tệ hại hơn. Nếu chúng ta không tu hành tinh tấn, thế giới chúng ta sẽ không có được sự gia trì như hiện tại. Có thể hành tinh của chúng ta đã biến mất vài năm trước. Hoặc là chiến tranh có thể tiếp tục trên một bình diện rộng lớn hơn và trở thành một thế chiến, điều này có thể xảy ra.


Hành động tình thương [Top]

Tin Hung Gia Lợi

Sự cứu trợ từ ái của Sư Phụ đến với một ngôi làng tuyệt vọng

Ban Báo chí Hung gia Lợi ghi chép (Nguyên văn tiếng Hung)

Vào ngày 14 tháng 1 năm 2006, các đồng tu Hung Gia Lợi nghe thấy tin tức trên đài truyền hình Budapest mô tả hoàn cảnh tuyệt vọng của một ngôi làng tên là Alsoszentmarton, nằm ở gần biên giới quốc gia họ và Croatia, đang cần sự giúp đỡ. Bản tin nói rằng đời sống của các dân cư tại đó đột nhiên phải đứng lại, vì mùa đông buốt giá đã ập tới, nhiệt độ có khi xuống tới 20o dưới 0oC. Họ không có thức ăn và không có đồ để sưởi ấm. Quan tâm đến điều kiện sinh sống của dân làng này, ngày hôm sau các đồng tu đã thảo luận với Cha Lanko Jozsef, là quản lý của cơ quan từ thiện Công giáo địa phương, và đồng ý rằng cách giúp đỡ tốt nhất là trực tiếp cung cấp thực phẩm đến 250 gia đình thiếu thốn tại Alsoszentmarton.

Do đó các sư huynh và sư tỷ đồng tu đã dùng 342 ngàn đồng forint tiền Hung (khoảng 1650 mỹ kim) để mua 250 phần bột mì, gạo, đường, mì Ý, bơ thực vật, dầu hướng dương, các loại đậu, nho khô cùng những thứ khác, tổng cộng gần hai tấn thực phẩm, và còn mua cả những khối đậu hũ cho ban nhà bếp của hội từ thiện để nấu cho những dân làng này ăn.

Rồi đến ngày Thứ Bảy, 21 tháng 1, các đồng tu chở đầy hai xe thùng nhỏ đi đến làng này, gặp cha Lanko tại nhà thờ Công giáo địa phương, và chất thực phẩm vào phòng kho của nhà thờ. Chẳng bao lâu, nhiều cậu trai làng tươi cười vui vẻ gia nhập giúp tải hàng xuống. Sau đó các đồng tu phải đi mua thêm thực phẩm, trong lúc đó các cậu này loan tin về phẩm vật cứu trợ cho những dân làng khác, rồi với sự tiếp tay của họ, cha Lanko phân phối tất cả số thực phẩm.

Kế đến các đồng tu mua muối, bánh bích quy, mì farfel, và khoảng nửa tấn khoai tây tại thị trấn Siklos kế cận. Khi trở lại làng Alsoszentmarton, các đồng tu thấy một hàng dài người đứng trước cửa nhà thờ, nhiều người đang vui vẻ mang những túi thực phẩm ra khỏi sân nhà thờ. Rồi khi những người địa phương này nhìn thấy chiếc xe thùng nhỏ đậu ở trước tòa nhà, họ liền chạy đến bao quanh chiếc xe, các đồng tu vội vàng phân phát tất cả những gì có ở trên xe, cho được bao nhiêu người hay bấy nhiêu, chỉ trong vòng đôi ba phút là hết sạch.

Những dân làng thiếu thốn này thực sự sung sướng, khiêm nhường, và biết ơn khi nhận được sự trợ giúp đầy tình thương của Sư Phụ, và các đồng tu cũng cảm nhận được niềm vui dâng cao khi trao tặng với tất cả tấm lòng đến những đồng bào của họ. Khi việc phân phối thực phẩm đã kết thúc, họ từ giã cha Lanko và dân làng đang tươi cười, rồi vui sướng trở về Budapest. Xin cám ơn Su Phụ đã cho chúng con thể nghiệm thăng hoa và tuyệt vời này!

Tường trình từ Hoa Kỳ

Michigan
Thực phẩm thiên đàng gia trì
nhà tạm trú phụ nữ và trẻ em tại Detroit

Helen Guo và Sherrie Wang từ Michigan ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Dưới sự hướng dẫn thiêng liêng của Sư Phụ, ngày 7 và 12 tháng Giêng năm 2006 các đồng tu Trung tâm Michigan đã đi thăm những nơi tạm trú dành cho phụ nữ và trẻ em vô gia cư, gọi là Nhà Sáng Thế Ký 2 và 3 tại Detroit, để cung cấp những bữa ăn chay bổ dưỡng và chuyển đạt tình thương của Sư Phụ đến những người trú ngụ tại đây.

Những món ngon tuyệt hảo gồm có chả giò chay, xà lách, cơm chiên, bánh ngọt không trứng và nhiều trái cây tươi, đã được những người cư trú tại hai cơ sở này rất ưa thích, và nhiều người đã trở lại bàn phục vụ để lấy thêm thức ăn. Trên thực tế có một phụ nữ nói với đồng tu: “Tôi ăn đã no đến cổ”. Nghe vậy, các anh chị em đồng tu rất mừng vì quan niệm ăn chay đã được những người tham dự sẵn sàng chấp nhận, và cũng rất vui khi viên giám đốc của một nhà tạm trú cho phép trưng bày pháp tướng và chiếu băng thuyết pháp của Sư Phụ trong lúc những người ở đây ăn cơm tối. Trong sinh hoạt này, phòng ăn bỗng nhiên im bặt thấy rõ khi băng Sư Phụ vừa được chiếu lên, rồi sau đó nhiều người xin học pháp Phương Tiện, vì vậy đồng tu cho họ số điện thoại để liên lạc với Trung tâm Michigan. Họ thông báo cho đồng tu biết là nhà tạm trú này cũng có một phòng thiền/cầu nguyện dành cho những người trú ngụ tại đây thuộc mọi tôn giáo có thể dễ dàng tu hành.

Ðể kết luận, các anh chị em đồng tu Michigan vô cùng biết ơn Sư Phụ về sự gia trì thiêng liêng của Ngài, đã cho phép họ được làm công cụ bác ái của Ngài, và mong đợi được tiếp tục công việc của Sư Phụ phục vụ ăn uống những người vô gia cư trong tương lai.

California

Phục vụ ăn uống cho người kém may mắn trong tinh thần “Một lối sống mới”

Ban Báo chí Los Angeles ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Khích lệ bởi những nỗ lực thành công của họ trong việc phục vụ ăn uống cho những người vô gia cư trong mùa Giáng Sinh năm 2005 (xin xem Bản Tin 163, mục “Hành động tình thương”), các đồng tu của Trung tâm Los Angeles hiện nay đang phục vụ định kỳ những bữa ăn chay cho những người vô gia cư trong nhiều nhà tạm trú ở miền nam California.

Hoạt động đầu tiên trong những hoạt động này được thực hiện vào buổi tối rét buốt ngày 20 tháng Giêng năm 2005 ở nhà tạm trú mùa lạnh National Guard Armory ở Santa Ana, California, một cộng đồng lớn nói tiếng Tây Ban Nha nằm ở quận Orange vùng nam Los Angeles. Khi các đồng tu đến nhà tạm trú họ thấy một số đông những người vô gia cư tụ tập bên trong, với nhiều phụ nữ và trẻ em đang nằm trên những tấm mền trải ở dưới sàn nhà gần những chiếc bàn dùng để phân phát thức ăn và nước uống. Lúc mới nhìn họ trông rất mệt mỏi và buồn chán, nhưng khi thấy các đồng tu, gương mặt của họ tươi sáng lên vì họ cảm thấy rất xúc động khi biết các sư huynh và sư tỷ đem cho họ món quà tình thương từ Thượng Ðế.

Rồi một vài thiện nguyện viên của nhà tạm trú đã giúp các đồng tu sắp xếp thức ăn và nước uống trên bàn, và khoảng 170 vị khách sắp hàng ngay ngắn để nhận bữa ăn của họ, bao gồm cơm chiên, chả giò chay, xà lách khoai tây, một trái táo và chai nước uống cùng với những pháp tướng của Sư Phụ và tờ thông tin “Một lối sống mới”. Vì họ thường chỉ được ăn bánh mì và nước sốt mỗi ngày vào buổi ăn tối, nên các vị khách của nhà tạm trú vô cùng cảm kích các món chay ngon miệng trong khi bầu không khí nồng ấm lan rộng khắp nhà tạm trú và mọi người cảm thấy như một đại gia đình tràn ngập với tình thương của Sư Phụ

Hoạt động phân phát thức ăn lần thứ nhì của các đồng tu Los Angeles được thực hiện vào ngày 17 tháng 2, khi họ phục vụ bữa trưa với thức ăn chay tuyệt hảo bao gồm cơm chiên, gà chay xào chua ngọt và xà lách bắp cải, và nước uống chai cho khoảng 70 vị khách ở nhà tạm trú nam Rescue Mission ở quận Orange, là một trong những cơ sở tôn giáo xưa nhất trong vùng, cũng nằm ở Santa Ana. Viên quản lý của nhà tạm trú, ông Jeff Hollett, là người thân thiện và dễ tiếp nhận đối với các sư huynh và sư tỷ, nói rằng mỗi đêm nhà tạm trú chứa 36 người đàn ông vô gia cư đang cố gắng thích nghi trở lại với xã hội và tìm việc làm, ở đây tổ chức lớp huấn luyện tín đồ Thiên Chúa giáo cùng những sinh hoạt khác, và phục vụ bữa ăn sáng, trưa và tối cho những người vô gia cư. Như ghi trên trang mạng, viễn ảnh của Nhà tạm trú là “nói lên những sự cần thiết khác nhau của con người và truyền đạt những lời của Thượng Ðế để cho họ biết rằng Thượng Ðế thương yêu họ”.

Tinh thần này được thấy rõ trong các nhân viên làm việc. Họ nhiệt tình, hăng hái và lịch sự, và cũng như trong những thường trú nhân của nhà tạm trú và khách thăm viếng, những người này thưởng thức bữa ăn một cách ngon lành. Ví dụ, anh Joseph, đầu bếp của nhà tạm trú và đã từng là người vô gia cư đã kể về sự chuyển biến tâm linh của riêng anh: “Món quà mà tôi nhận được tôi muốn chia sẻ với những người khác”. Ngoài ra, nói về những món ăn do đồng tu phục vụ, bà khách Maricela cho biết: “Tôi bị bệnh gan, và chất đậu nành trong thức ăn đã giúp lọc máu, giúp cho sức khỏe và việc ăn kiêng của tôi”. Và những người khác thì khen tặng: “Tôi không thể đoán được đây là thức ăn chay” và “Tôi không phải là người ăn đậu hủ (ăn chay) nhưng thức ăn này rất ngon. Tôi không tìm được sự khác biệt giữa những thức ăn này và thịt gà thật”.

Sau khi bữa ăn được phucï vụ, các đồng tu đem thức ăn trưa còn dư lại đựng vào hộp và phân phát cho những vị khách, họ rất biết ơn đón nhận, và một vị sư huynh đã đưa một xấp tờ “Một lối sống mới” của Sư Phụ cho một nhân viên của Nhà tạm trú, người này nói: “Cám ơn rất nhiều, tôi chắc chắn những tờ thông điệp này sẽ được phân phát cho người của chúng tôi”. Ngoài ra khi ra về, cũng cùng một sư huynh đã gặp một phụ nữ vô gia cư ở ngoài đường mà đã lỡ bữa ăn trưa ở nhà tạm trú nhưng nhận được một hộp thức ăn chay đem đi, và bà đã nói, “Mặc dù tôi bị lỡ bữa ăn, Thượng Ðế luôn luôn cung cấp cho tôi bằng cách này. Thức ăn rất là ngon”.

Qua kinh nghiệm ở nhà tạm trú mùa lạnh National Guard Armory và nhà tạm trú nam Rescue Mission ở quận Orange, các đồng tu tham gia công tác đã được học hỏi những bài học quý báu trong việc chia sẻ tình thương và sự quan tâm của Sư Phụ trong tinh thần của Chúa, và sau khi nhận được lời mời từ những viên chức của nhà tạm trú Rescue Mission, họ dự định sẽ phục vụ bữa ăn trưa chay định kỳ ở đây trong tương lai.

Tường trình từ Hàn Quốc

Sưởi ấm lòng người vô gia cư với thức ăn nóng

Ban báo chí Daegu tường trình (nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

Trong mùa đông của năm 2004-2005, các đồng tu của trung tâm Daegu đã trở nên quen thuộc với các nhân viên của nhà tạm trú Chok Bang (có nghĩa là ‘gác nhỏ’) khi họ quyên tặng quần áo mùa đông đã dùng qua cho những người vô gia cư của nhà tạm trú. Vì vậy cho nên vào tháng 2 năm 2006, các đồng tu đã bắt đầu cung cấp những bữa ăn miễn phí hàng tháng cho những người sống ngoài đường phố vào tối Thứ Sáu trong những hoạt động phục vụ buổi ăn tối thường lệ của nhà tạm trú ở khu nhà ga miền đông Daegu.

Vào ngày 3 tháng 2 với nhiệt độ xuống đến -14oC và không khí lạnh như băng, các đồng tu đã phục vụ bữa ăn lần đầu. Mặc dù là ngày lạnh nhất và gió nhất trong mùa đông, đã có khoảng 150 người vô gia cư đến sớm một tiếng đồng hồ đứng sắp hàng đợi thức ăn của họ, bao gồm cơm, thịt heo chay và củ cải trắng luộc, kimchi chay (cải muối dưa cay), rau cải, và súp cay nóng với rất nhiều rau cải và chất đạm đậu nành.

Trong lúc phục vụ bữa ăn, các đồng tu đã rất thương tâm khi nhìn thấy các anh chị em kém may mắn của họ run rẩy vì cơn lạnh trong thời tiết khắc nghiệt trong lúc đang đứng ngoài đường ăn cơm, nên họ cầu nguyện xin thức ăn có thể mang tình thương và sự gia trì của Thượng Ðế vào trong lòng những người vô gia cư để họ cảm thấy được ấm áp đôi chút. Trong lúc thưởng thức thức ăn, có người đã hỏi “thịt heo” được nấu thế nào mà ăn rất ngon và vừa miệng, và họ đã rất ngạc nhiên khi được biết rằng thật ra bữa ăn được nấu bằng thức ăn chay chứ không phải thịt heo thật. Ngoài ra, các vị khách hình như rất đói bụng nên đến lần thứ hai xin thêm. Vì vậy cho nên các đồng tu gần như không đủ thức ăn để phục vụ mặc dù họ đã chuẩn bị phần ăn đủ cho hai trăm người. Nhưng cuối cùng, trước khi thức ăn hoàn toàn hết sạch, Trung tâm Daegu đã mang thêm đến, vì vậy mới có đủ cho tất cả mọi người. Trong suốt buổi hoạt động, những gương mặt vui sướng và lời bày tỏ sự biết ơn của những người nhận đã mang lại cho các đồng tu sự vui mừng và mãn nguyện vô cùng.

Ðồng thời, những nhân viên của nhà tạm trú Chok Bang đã thành tâm cám ơn đội làm việc đã tự tay nấu thức ăn thay vì đặt từ một nhà hàng như những hội đoàn khác thường hay làm. Trong cùng ngày, những thiện nguyện viên của một hội đoàn y sĩ làm việc từ thiện chuyên chăm sóc sức khỏe miễn phí cho những người vô gia cư, cảm thấy\ rất tiếc là họ đã lỡ mất cơ hội được thưởng thức thức ăn chay rất được ưa thích và họ hy vọng là họ có thể cùng tham gia trong kỳ hoạt động tới của các đồng tu.

Sau khi thực hiện buổi phục vụ thức ăn lần đầu tiên ở khu nhà ga miền đông Daegu một cách thành công, các đồng tu cầu xin Sư Phụ ban rải ân điển của Ngài xuống cho những người bạn kém may mắn của họ đang sống ngoài đường phố để linh hồn của những người này sớm ngày chào đón hơi ấm của tâm linh giác ngộ.

Tường trình từ Pakistan

Vì bài tường thuật của CNN, Sư Phụ gởi thêm cứu trợ đến vùng động đất Kashmir
Tình thương vượt ngoài biên giới
cho những nạn nhân thiên tai

Ban Báo chí Hoa Kỳ, Tân Gia Ba, Formosa tổng hợp (nguyên văn tiếng Anh và tiếng Trung Hoa)

Sau khi những toán cứu trợ đầu tiên phân phát tiếp liệu cứu trợ và chăm sóc y tế miễn phí cho những nơi bị thiên tai ở Pakistan từ ngày 29/1 đến ngày 2/2 năm 2006 (xin xem chi tiết trong Bản Tin 163), các hội viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư từ Hoa Kỳ, Formosa, Trung Quốc, Thái Lan, Ðức Quốc và Tân Gia Ba đã thành lập một toán khác tiếp tục nỗ lực cứu trợ và phục vụ y tế.

Vào ngày 4 tháng 2, đội y tế đã đến Mansehra, nằm khoảng ba tiếng về phía bắc của Islamabad, thủ đô của Pakistan, và thành lập trụ sở liên lạc tại một khách sạn địa phương. Hai Sư huynh đồng tu từ nhóm trước đã ở lại để tiếp tục phối hợp công việc phục vụ y tế, trong khi những đồng tu từ Tân Gia Ba gói những quần áo ấm mới mua cho nạn nhân thiên tai, và sau đó một sư huynh Ðức cũng đến tham gia.*

Vào ngày 5 tháng 2, các đồng tu được một hướng dẫn viên du lịch dẫn đến một ngôi làng nhỏ nằm phía bên kia ngọn núi đối diện với Kashmir, nơi đó họ dựng lên một trạm y tế tạm thời tại một đài truyền tin. Hơn một trăm người đã đến khám bệnh, một số người phải lê lết cả tiếng đồng hồ để đến trạm y tế. Với nhiệt độ ban đêm xuống rất thấp và nguồn nước sạch hầu như không có, hầu hết những bệnh nhân đều mắc bệnh cúm và rối loạn tiêu hóa. Khoảng giữa trưa, một sư huynh đồng tu để ý thấy có một nhóm phụ nữ che mặt ngồi yên lặng ở một bên trạm y tế để đợi được khám bệnh nhưng không đứng sắp vào hàng. Sư huynh được cho biết là họ đã đến vào lúc sáng sớm, nhưng có đám đông bệnh nhân nam đứng trước lối vào trạm y tế đã khiến họ phải chờ đợi vì theo phong tục Hồi giáo của họ thì nam nữ không được đứng chung với nhau. Vì vậy đội y tế đã đã nói với người trưởng làng thông báo là phụ nữ, trẻ em, và người già cả được ưu tiên khám bệnh vào buổi chiều. Hầu hết những bệnh nhân bị những triệu chứng giống nhau, ngoại trừ một vài người bị bệnh cao máu và tiểu đường. Từ khi các đồng tu lập đội y tế đầu tiên đến những vùng hẻo lánh này sau trận động đất, họ thấy rằng những chứng bệnh nhẹ như cúm và rối loạn tiêu hóa đã một thời gian dài không được chữa trị và một số các trẻ em được khám bụng bị chướng nước và phải được chữa trị khẩn cấp.

Vào ngày 6 tháng 2 đội cứu trợ đã đến một trại ở một thung lũng sông gần Gandhean vùng biên giới tây bắc của Pakistan, nơi các nạn nhân thuộc nhóm dân tộc thiểu số vừa mới đến một tuần từ những vùng bị ảnh hưởng ở phía tây bắc gần biên giới của Afghan. Vì họ nói nhiều thổ ngữ khác nhau, vấn đề câu thông phải qua sự thông dịch bằng bốn thứ tiếng đã khiến cho công việc y tế gặp nhiều thử thách. Họ đúng là những nạn nhân và hoàn toàn không có một xu dính túi. Một nữ thông dịch viên cho các đồng tu và cũng là hướng dẫn viên đã đi đến từng lều một để thông báo cho các phụ nữ về cuộc khám bệnh miễn phí. Hai sư huynh bác sĩ đồng tu trong đội y tế thấy căn lều do các nạn nhân dựng lên không đủ tiêu chuẩn nên đã dời sang một căn lều lớn hơn lại trùng hợp nằm gần ngay bên khu nữ, khiến việc khám bệnh tiện lợi hơn cho những bệnh nhân nữ. Không màng trở ngại về ngôn ngữ, dịch vụ y tế đã được cung cấp một cách chu đáo, với tổng cộng 116 bệnh nhân được khám bệnh, cho thuốc và được nhận một tờ thông điệp “Một lối sống mới” với lời cầu chúc họ được sớm lành bệnh. Ngoài ra, những pháp tướng của Sư Phụ cỡ nhỏ được bày ra trên bàn mà nhiều nạn nhân đã tranh nhau lấy.

Những thành viên trong toán công tác đã để ý thấy sự thiếu thốn những phẩm vật cứu trợ trong những vùng bị ảnh hưởng, và qua thông dịch viên, họ được biết rằng bình thủy, lò nấu ăn, thảm, đèn để trong lều, và thực phẩm là những thứ cần gấp nhất. Các nạn nhân thường đi nhặt củi để nhóm lửa nấu ăn cho nên thường xuyên hay xảy ra những trận hỏa hoạn không kiểm soát được ở trong trại và những người đã sống sót khỏi động đất này lại bị tai ương hỏa hoạn. Theo lời thông dịch, ngoài sự nguy hiểm của việc hỏa hoạn, mùa mưa đang sắp đến sẽ làm cho củi khô không còn nữa và người ta sẽ bị dồn vào vực đói vì không có thức ăn và nhiên liệu đốt. Cho nên sau khi thảo luận, các đồng tu quyết định tiếp tục cung cấp phục vụ y tế cho những vùng khác trong lúc thực hiện một cuộc giám định kỹ lưỡng về những thứ mà nạn nhân cần nhất. Rồi các sư huynh và sư tỷ đã sắp xếp đi mua bình thủy đựng nước, lò nấu ăn, thảm, đèn để trong lều và thực phẩm để phân phát cho mỗi vùng.

Rồi vào ngày 7 tháng 2, đội cứu trợ đi đến Mangal Mantchy ở Attershesh, nơi có khoảng 50 căn lều đã được dựng lên và 90 người được khám bệnh. Một bệnh nhân là một cậu bé bị bụng chướng nước và không ăn uống được. Em đã rên khóc mấy tháng trời và người mẹ rất lo lắng. Theo lời thông dịch, người mẹ Pakistan thường chăm sóc cho con cái và nếu con nhỏ bị bệnh và không chữa trị được sau một thời gian bị bệnh, họ sẽ vô cùng lo âu. Cho nên đội y tế đã cho bà một số thuốc dư để dành phòng khi trong tương lai không có sự chăm sóc về y tế.

Vào ngày 8 tháng 2, các sư huynh và sư tỷ đồng tu là bác sĩ từ Hoa Kỳ đã gia nhập đội y tế ở Batang của tỉnh Attershesh. Và đội y tế rất cám ơn Sư Phụ đã an bài cho một nữ bác sĩ người Âu Lạc đến phục vụ để cho những bệnh nhân nữ có thể an tâm đến khám bệnh.

Vào ngày 9 tháng 2, đội y tế đã đi đến Itchrean, nơi sự rung chuyển thường xảy ra từ sau trận động đất lớn vào ngày 8 tháng 10 năm 2005 và một trận rung chuyển mạnh khác kéo dài 10 giây đã xảy ra. Trận động đất hồi tháng 10 đã tước đi mạng sống của những đàn ông trong 10 gia đình, để lại những người vợ can đảm chăm sóc cho những đứa con của họ. Ngày hôm đó có khoảng 160 bệnh nhân được khám bệnh và cho thuốc kèm theo giấy dán có hình Sư Phụ mà những đứa trẻ vui sướng dán lên người của mình. Có 60 căn lều ở trại Tandain Bajnya, nơi đội y tế đã đến vào ngày 10 tháng 2, ba tháng sau khi đội y tế lần vừa rồi rời khỏi, cho nên các nạn nhân rất vui mừng khi thấy họ. Tổng cộng có 117 bệnh nhân, hầu hết bị bệnh ghẻ ngứa, một chứng bệnh về da, họ được khám bệnh theo phong tục địa phương, mà đã bắt buộc rằng đàn ông và đàn bà được phục vụ ở hai bàn khác nhau do một bác sĩ người nam và một bác sĩ người nữ. Sự ưu tiên dành cho phái nữ, vì vậy đã cho phép nhiều bệnh nhân nữ được chẩn bệnh kỹ càng và chữa trị một cách đúng đắn. Bác sĩ khám bệnh những nạn nhân thấy rằng triệu chứng thông thường của hầu hết những bệnh nhân là tai trong bị nhiễm trùng, cúm, mũi bị nhiễm trùng, sổ mũi và đau cổ họng, ghẻ ngứa, chí rận, nhiễm trùng đường tiêu hóa và đường tiểu, đau nhức khớp xương và bắp thịt, và những vết thương ngoài da do trận động đất gây ra.

Rồi vào ngày 11 tháng 2, các đồng tu bắt đầu công việc phân phát các phẩm vật cứu trợ sau lần đầu trở về Itchrean và Attershesh. Ðược biết qua thông dịch viên rằng người dân địa phương thích mền hơn túi ngủ, các đồng tu đã mua những chiếc mền ấm cùng với 220 phần gồm những phẩm vật khác như gạo, bột mì, đèn để trong lều. Ngày hôm sau, đội cứu trợ đi đến vùng miền núi Ughi, nơi đây họ được những nhà báo của tờ Mansehra và đài truyền hình phỏng vấn, và sau đó tin tức được trình bày trên đài truyền hình và báo chí địa phương. Ở đây 115 phần gạo, bột mì, lò dầu, và thảm đã được phân phát.

Vào ngày 13 tháng 2, các đồng tu phân phát 130 phần phẩm vật cứu trợ ở những miền quê của tỉnh Mansehra, và vào lúc trưa đã quyên tặng những tiếp liệu y tế còn lại cho nhà thương ở trại Kawi Inchage. Rồi vào buổi chiều, họ phân phối 234 túi gạo và bột mì cũng như 117 thùng đựng nước và lò nấu ăn cho hai trại Lober Kot và Manguldura. Sau đó, khi biết rằng hai trại này rất ít được quan tâm tới, mỗi nạn nhân được nhận thêm một túi gạo và bột mì.

Ðội lên đường vào ngày 14 tháng 2, vừa lúc bắt đầu mùa mưa và các đồng tu rất mừng rằng những lò nấu ăn bằng dầu sẽ phục vụ mục đích của nó đúng lúc. Ngày hôm đó, người nữ thông dịch viên của đồng tu sốt sắng xin một cuốn Sách Biếu của Sư Phụ và hỏi khi nào Sư Phụ sẽ viếng thăm Pakistan. Cô nói rằng cô thấy nhóm Quán Âm không giống như những nhóm khác vì trước khi cung cấp phẩm vật họ đã tìm hiểu những thứ mà nạn nhân thật sự cần thiêát và không màng đến giá cả hay sự khó khăn để mua những phẩm vật, còn nhã nhặn từ chối những lời mời ăn tối nữa. Mặc dù họ thỉnh thoảng nhận một chút thức ăn từ những cộng đồng địa phương vì tôn trọng phong tục và tập quán của người địa phương, các sư huynh và sư tỷ đã đáp trả lại với những thứ giá trị hơn là những thức ăn mà họ được phục vụ. Người thông dịch viên rất cám ơn các đồng tu đã đến từ những quốc gia rất xa để giúp đỡ đồng bào của cô và nói rằng giáo dục là điều cần nhất cho những nạn nhân trận động đất, nhiều người mù chữ và một số bỏ học sau trận thiên tai. Hơn nữa, những vùng bị ảnh hưởng bị thiếu trường lớp học một cách trầm trọng, cũng như thiếu các bàn ghế và sách vở học đường. Cô cũng nói rằng “Tôi đã đi rất nhiều nơi để gây quỹ và xây lên được bốn trường học ở những vùng bị thiên tai”. Một thiện nguyện viên như cô làm thông dịch viên và điều hợp bốn trường học địa phương như vậy rất hiếm có ở Pakistan, cũng nhờ sự giúp đỡ của cô mà công cuộc cứu trợ đã thành công trong việc đáp ứng được những nhu cầu cấp bách nhất của nạn nhân động đất và cung cấp sự trợ giúp cho những người thật sự cần thiết trong những vùng thiên tai bị bỏ quên. Qua sự hướng dẫn của cô, bảng trắng, bàn ghế, dụng cụ dạy học, sách vở và bút viết được mua cho hai trường học của cô. Mong rằng nỗ lực cải thiêän môi trường học này sẽ khuyến khích các học sinh trở lại trường lớp.

Trong công cuộc cứu trợ trận động đất ở Pakistan, các đồng tu thấy được rằng những người Pakistan rất thân thiện và nhiệt thành. Ví dụ, vào buổi tối ngày 11 tháng 2, trời bất thình lình bắt đầu đổ mưa giữa lúc đang phân phân phát các phẩm vật, những người địa phương đã lấy đèn trong lều của họ ra cung cấp ánh sáng, và dùng mền và ngay cả cởi miếng vải quấn trên đầu của họ để che cho các đồng tu trong khi chính họ chịu ướt mưa. Rồi có những hãng sản xuất hàng hóa nhiệt tình đi hỏi mọi nơi để giúp bảo đảm phẩm vật và đã tìm được 741 bình thủy đựng nước giúp giải quyết vấn đề mọi người phải uống nước nóng bỏng hâm nóng bởi ánh mặt trời mùa hè gay gắt. Ðội y tế cũng được sự giúp đỡ âm thầm của người anh của một vị tài xế tình nguyện giúp tán thuốc, tóm tắt cách dùng thuốc với những chỉ dẫn ngắn gọn cho các bệnh nhân, giữ trật tự và khiêng vật liệu. Ông rất yêu quý các tấm hình của Sư Phụ, và luôn luôn nhặt lên những tấm hình dán bị rớt xuống đất. Mỗi lần trước khi đội cứu trợ lên đường đi đến một địa điểm mới, ông luôn cột tấm biểu ngữ màu vàng của Sư Phụ trên chiếc xe chuyên chở và lấy xuống vào lúc cuối ngày. Ông cũng luôn chăm sóc cẩn thận pháp tướng của Sư Phụ trong suốt cuộc hành trình. Ðiều này thuyết phục các đồng tu rằng linh hồn của ông đã nhận biết Sư Phụ.

Một trong những thông dịch viên trong chuyến đi này là một người đàn ông 60 tuổi, mà trước mỗi ca khám bệnh đều hoàn tất mọi sự chuẩn bị một cách hữu hiệu bằng cách hỏi tuổi của bệnh nhân, các triệu chứng và lúc nào bắt đầu biết mình có bệnh. Và khi tạm biệt đội cứu trợ, ông đã ôm chặt các đồng tu ba lần với đôi mắt ngấn lệ. Tình thương, sự kiên nhẫn đối với đồng bào và thái độ làm việc nghiêm túc của ông thật đáng kính phục.

Phần lớn những tiếp liệu y tế mà đội y tế dùng trong chuyến đi đến Pakistan của họ được cung cấp bởi các bác sĩ đồng tu với giá sỉ. Ngoài ra, một số đồng tu là người chuyên mua bán dược phẩm đã cung cấp thuốc men miễn phí cũng như thuốc với giá thành. Một số các y sĩ đồng tu từ Formosa, Hồng Kông cũng nới rộng sự ủng hộ của họ bằng cách cung cấp thuốc men miễn phí vì họ không đích thân đến được những nơi bị thiên tai. Vì vậy công cuộc cứu trợ này là một nỗ lực tình thương từ nhiều người để giúp đỡ những nạn nhân thiên tai.

Vì vậy, qua sự gia trì của Sư Phụ, công tác cứu trợ với phẩm vật và sự săn sóc y tế cho những nạn nhân động đất Pakistan được hoàn tất trong một thời gian có thể nói là ngắn nhất, và các đồng tu rất vui mừng có được cơ hội phát triển lòng bác ái bằng cách tham gia vào công tác này. Từ hoạt động này, họ nhận thức được rằng đời sống của họ phước báu và đầy đủ tới mức nào, và thể nghiệm được sự huyền diệu trong việc chia sẻ tình thương của Sư Phụ qua công tác.


Thư Cảm tạ [Top]

(nguyên văn tiếng Anh)
Lá thư từ Sư Phụ gởi cho
Giám đốc và các phóng viên của CNN

Khi Sư Phụ xem tin tức trên CNN gần đây, đài có tường trình lại tình trạng thê lương còn đang tiếp diễn ở Pakistan. Do đó Ngài đã chỉ thị các đồng tu thực hiện thêm những cuộc cứu trợ, đồng thời cũng viết một lá thư đến cho đài CNN cám ơn họ đã làm bài phóng sự.

Ngày 12 tháng 3, 2006
Kính gởi: Giám đốc và các phóng viên của CNN
Kính gởi quý ông/bà,

Xin cảm ơn quý vị về bài phóng sự vào tháng Giêng năm 2006 nói về sự đau khổ của người dân Pakistan và Ấn Ðộ sau cơn động đất, đã gây chú ý cho tôi về sự khẩn cầu thảm thiết của những nạn nhân kém may mắn này, mà lúc đầu tôi tưởng là sự chăm sóc rộng lớn của quốc tế/quốc gia đã đáp ứng. Bởi thế toán cứu trợ của tôi đã rời khu vực sau khi nỗ lực cứu trợ đầu tiên đã hoàn tất.

Cũng nhờ những bài phóng sự trình chiếu lại và nghề báo chí tận tâm của quý vị mà thế giới biết thêm được về những gì đã xảy ra. Do đó tôi đã gởi một đội y tế quốc tế với bác sĩ và y tá đến những vùng cần đến sự chữa bệnh khẩn cấp.

Ðúng thật như quý vị đã loan tin; hàng trăm nạn nhân đủ mọi lứa tuổi đều quả thật hết sức cần sự săn sóc về sức khoẻ. Ðội đã không quản ngại khổ cực du hành đến nhiều vùng và những nơi xa xôi để chữa trị cho người dân “của quý vị” với thuốc men và giúp đỡ cho nhiều nhu cầu khác nhau bao gồm tăng thêm phẩm vật cứu trợ để sinh tồn.

Tôi viết lá thư này để cho quý vị và các đồng nghiệp của quý vị biết rằng quý vị đã làm công việc của mình rất tốt. Thay mặt cho Kashmir, xin cảm ơn quý vị.

Cầu xin ân phước gia trì những nỗ lực không mệt mỏi của quý vị trong việc nối nhịp cầu các quốc gia lại với nhau thành một đại gia đình thế giới.

Với lời chúc tốt đẹp nhất,

Thanh Hải Vô Thượng Sư


Lá thư từ Sư Phụ gửi đến Ngài Paul McCartney
và Heather Mills McCartney

Sau khi Sư Phụ xem tin Paul McCartney và phu nhân trên truyền hình và qua những phương tiện truyền thông khác đang cố gắng cứu mạng những con hải cẩu sơ sinh, cũng như vận động chính quyền Gia Nã Ðại đổi luật để cấm việc giết hải cẩu lấy lông (http://news.bbc.co.uk/1/hi/entertainment/4769628.stm), Ngài rất cảm động trước nỗ lực của hai vị, nên đã lập tức viết thư bày tỏ lòng cảm kích. Muốn biết thêm chi tiết về những việc từ thiện và các cuộc vận động cho quyền lợi thú vật của bà McCartney, xin viếng: http://www.heathermillsmccartney.com/

Ngày 4 tháng 3, 2006
Kính gửi Ngài Paul McCartney và Heather Mills McCartney,

Tôi rất cảm động trước những nỗ lực chuyên cần và tích cực của quý vị, đã đi vào một góc lạnh lẽo của thế giới để tìm cách ngăn chặn sự giết hại bất nhân những con hải cẩu vô tội.

Tất cả những việc làm tốt này sẽ lần lượt tạo một ảnh hưởng khẳng định rộng khắp thế giới trong sự đối xử với những thú vật khác trong tương lai theo một đường hướng tốt.

Với những lời chúc tốt đẹp nhất,

Thanh Hải Vô Thượng Sư


Chi phí của Thanh Hải Vô Thượng Sư và Hội của Ngài
cho việc cứu trợ nạn nhân động đất ở Pakistan
Chi tiết Số tiền
(đồng Rupee của Pakistan) Biên lai
Thực phẩm (sữa bột, yến mạch vò, gạo, bột) 1,395.200 A1~A9
Chăn mền 1,346.160 B1~B3
Quần áo mùa đông (áo khoác trẻ em, giày, vớ) 348.845 C1~C7
Dụng cụ cắm trại (lò, thùng đựng nước, đèn, dầu, tim đèn, thảm, giường) 626.008 D1~D8
Vật dụng y tế 105.424 E1~E24
Phí chuyên chở và liên lạc 281.202 F1~F17
Dụng cụ dạy học và đồ dùng học sinh cho hai trường (quạt, ghế văn phòng, giấy viết, bảng thông báo, bảng trắng và tập vở) 46.080 G1~G4
Linh tinh (phiên dịch, kho hàng, thị thực, biểu ngữ) 178.167 H1~H50
Tổng cộng: Rupees 4,327.086
(Mỹ kim $72.578)
Nhật Báo Muhasib của Pakistan (nguyên văn tiếng Urdu) Ngày 15 tháng 2, 2006
Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư ra công cứu trợ nạn nhân động đất


[Phóng viên nhà báo] Các thành viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư gần đây đã phân phát tiếp liệu trị giá hàng tỷ đồng Rupee cho các nạn nhân của trận thiên tai động đất ở Pakistan dưới chỉ thị đặc biệt của vị Minh Sư, Người mà không ngừng giúp đỡ những vùng bị thiên tai trên khắp thế giới qua nhiều năm. Ngài là một phụ nữ thông minh với những giáo lý tu hành cao thượng, dẫn dắt một nhóm người đặc biệt được biết đến với hoạt động dấn thân vào việc giúp đỡ người khác bằng cách noi theo gương sáng của vị Sư Phụ của họ.

Gulnaz Shah (thành viên Hội đồng địa hạt Mansehra) nói: “Các hội viên đi đến những khu làng dựng bằng lều trong vùng thiên tai mang theo bác sĩ và nhân viên y tế để chữa trị cho phụ nữ và trẻ em bị ảnh hưởng bởi động đất. Họ du hành qua những làng mạc nằm trên núi cao để phân phát phẩm vật cứu trợ, gồm có bốn thùng chứa nước, lò dầu, giường cắm trại, gạo, và những nhu yếu phẩm khác”.

Tường trình từ Phi Luật Tân

Bất chấp hiểm nguy để cứu giúp
nạn nhân đất lở

Ban Báo chí Ðào Viên từ Formosa ghi chép (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Vào ngày 17 tháng 2 năm 2006, những trận mưa lũ tuôn đổ xuống miền trung của Phi Luật Tân, kéo dài trong nhiều ngày đã gây ra nạn đất lở rất lớn tại tỉnh miền nam Leyte, và chỉ trong vài phút, nhiều làng đã bị bùn che lấp vì những tảng đá cuộn xuống đè lên. Một vài nơi bùn đã ngập sâu đến ba mươi bộ Anh. Trận thiên tai khủng khiếp này đã tàn phá làng St. Bernard và những vùng phụ cận, làm thiệt mạng ba ngàn người. Cho đến nay, chỉ có dưới sáu chục dân làng được cứu thoát và số còn lại vẫn còn mất tích.

Khi hay tin thiên tai này, Sư Phụ rất quan tâm nên đã chỉ thị tiến hành một chiến dịch cứu trợ ngay lập tức. Vì vậy, khi nhận được thông điệp của Sư Phụ ngày 20 tháng 2, các đồng tu Formosa đã nhanh chóng tổ chức và gửi một toán cứu trợ đến Phi Luật Tân vào buổi sáng ngày hôm sau.

Khi vừa đặt chân đến Trung tâm Manila, các đồng tu liên lạc ngay với hai người quen biết cũ ở quốc gia này là ông Manuel L. Morato, một cựu nghị sĩ, và ông Joe Lad Santos, một ký giả địa phương. Buổi tối hôm đó ông Santos đã đến trung tâm để thảo luận tình hình và hiển nhiên là ông đã nhớ Sư Phụ rất nhiều. Cùng buổi tối hôm đó, toán cứu trợ đến gặp ông Morato. Khi được biết lý do tại sao toán cứu trợ đến, ông liền điện thoại cho văn phòng Chi nhánh Tacloban của hội PCSO (Hội Từ thiện Rút thăm Phi Luật Tân), và đích thân viết thư giới thiệu (xem đính kèm) đến bà Zenny Delantar, giám đốc của hội. Lá thư cho biết ông Morato, hiện là tổng giám sát Hội PCSO, nhiệt tình ủng hộ công cuộc cứu trợ này. Rồi đêm hôm đó toán cứu trợ quyết định tiến hành công tác cứu trợ ở hai địa điểm cùng một lúc. Một nhóm đồng tu sẽ đến tỉnh South Keyte ở miền trung Phi Luật Tân, toán kia sẽ đến thành phố Zamboanga ở miền nam.

South Leyte

Vào ngày 22 tháng 2, bà Delantar hướng dẫn toán cứu trợ đến những vùng bị thiệt hại, tháp tùng bởi vị bí thư chính quyền tỉnh, các nhân viên toán cứu trợ lượng định tình hình và ghi nhận số nạn nhân tại mỗi nơi tạm trú và những nhu cầu của họ. Bởi vì nhà cửa của họ đã hoàn toàn bị hư hại trong đống bùn lầy, họ cần tất cả những vật dụng cần thiết hàng ngày. Cho nên ngày hôm sau, những thiện nguyện viên của Hội PCSO đã cộng tác với đồng tu để mua những vật dụng cứu trợ và đã cảm động nhiều người với lòng nhiệt tâm của họ. Từ sự tìm hiểu đến việc thương lượng giá cả, họ đã dồn hết nỗ lực lớn nhất của họ vào, chăm lo mọi chi tiết và chắc chắn rằng mỗi một xu của Sư Phụ đóng góp phải được dùng với hiệu quả tối đa. Sau khi mua xong các vật dụng, các đồng tu liền gói lại và chất lên hai xe vận tải lớn để sáng sớm hôm sau đem đến các nơi tạm trú.

Những phẩm vật được phân phát tại trường Trung học Cơ Ðốc ở St. Bernard, trường Trung ương St. Bernard, nhà thờ United Christian và trường Thân Thiện của trẻ em, là nơi tạm trú tạm thời cho các em đã bị mất cha mẹ vì thiên tai. Ông Thị trưởng San Juan cùng đi với toán phân phối và họ đã gặp cô Rachel R. Cuevar, hiệu trưởng trường Trung học Quốc gia San Juan ở St. Bernard, mà đã bị chôn vùi bởi trận đất lở. Quá xúc động bởi nỗ lực cứu trợ, cô đã nói với đôi mắt đẫm lệ: “Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của Thanh Hải Vô Thượng Sư dành cho các trẻ em này”. Rồi toán cứu trợ đi thăm và phân phát đồ cứu trợ cho mười sáu nạn nhân bị thương tại bệnh viện.

Sau khi công việc cứu trợ hoàn tất, nhân viên toán cứu trợ trở về Manila ngày hôm sau, 25 tháng 2, và liền đến tư gia của ông Morato để cám ơn. Phía ông Morato thì rất ngưỡng mộ hành động từ thiện của Sư Phụ, ông nói: “Tôi nhớ Ngài rất nhiều và hy vọng Sư Phụ sẽ thăm viếng Phi Luật Tân một lần nữa”.

Zamboanga

Zamboanga nằm ở mũi phía nam của Phi Luật Tân, đã bị thiệt hại nặng nhất bởi trận đất lở trong vùng núi non Bayog, là nơi mà dân chúng phần lớn là thợ mỏ và sống trong sự nghèo khó. Trận đất lở gây ra bởi mưa lũ ngày 19 tháng 2 đã phá hủy nhiều nhà cửa, và các nạn nhân rất khẩn thiết cần sự giúp đỡ từ bên ngoài.

Toán cứu trợ đã đến Zamboanga ngày 22 tháng 2, và may mắn thay, với sự tận tình giúp đỡ của cô Loraida, trưởng phòng tin tức của đài ABS-CBN, một đài truyền hình địa phương lớn nhất, họ đã liên lạc với ông Martias, cố vấn của văn phòng xã Bayog. Trong cuộc điện đàm, ông Martias cho biết vùng bị ảnh hưởng hiện rất cần lều và thuốc men, và đề nghị nên mua mười lăm loại thuốc và bốn cuộn 50-mét vải loại bố nhựa và có độ dãn cao để làm lều. Cô Loraida là người rất tử tế, đã tình nguyện đại diện cho toán cứu trợ liên lạc với những hãng sản xuất lều và những công ty dược phẩm, vì toán mới đến xứ này còn lạ. Thậm chí còn cảm động hơn nữa là các thương gia địa phương mà cô quen biết đều tự động giảm giá khi biết rằng toán cứu trợ đã từ xa đến đây chỉ để giúp đỡ những anh chị em của họ.

Sáng sớm hôm sau, trước khi toán lên đường đến những vùng bị ảnh hưởng, thì được cho biết tin rằng tình trạng đường xá rất xấu mà cho đến xe jeep của họ không thể đi tới đó được. Nên họ không còn cách nào ngoài cách chất vật liệu lên những xe gắn máy loại leo núi và làm một hành trình đầy gian nguy. Thực tế, tại vài chỗ đường đi hẹp đến nỗi một người phải bò nghiêng một bên để đi tới. Vì biết trong số đồ cứu trợ có cả thuốc men, nên chính phủ Phi Luật Tân gửi nhân viên y tế đi theo toán cứu trợ để chăm sóc về y tế. Sau khi vượt qua nhiều khó khăn trắc trở, và đến được địa điểm, những nhân viên y tế của toán cứu trợ nhanh chóng thành lập một trạm y tế tạm thời, và thấy rằng hầu hết các nạn nhân đều bị chứng rối loạn tiêu hóa và cảm cúm. Các dân chúng địa phương đã vừa ngạc nhiên vừa thích thú hoan nghênh phái đoàn của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đến vùng của họ, họ cho biết rằng đây là nơi mà thiên tai thường xảy ra dồn dập, nhưng Hội là nhóm ngoại quốc đầu tiên đã đến và cho họ thấy một tấm lòng yêu thương nhân ái thực sự.

Trong khi làm công việc cứu trợ tại Phi Luật Tân, các đồng tu cũng phân phát các tờ “Một lối sống mới” cho những người có duyên tại phi trường và những người họ gặp trong chuyến đi. Sự đáp ứng nói chung đều khẳng định. Mặc dù môi trường không quen thuộc và có thể gặp những hiểm nguy tại những vùng bị ảnh hưởng, toán cứu trợ đã cố gắng hoàn tất công tác trong vòng năm ngày. Tất cả đều là nhờ vào tình thương và sự gia trì của Sư Phụ. Các đồng tu cũng thừa hiểu rằng trong lúc họ phục vụ các chúng sanh, thì Sư Phụ cũng âm thầm ở bên họ làm cùng một việc.

Thư giới thiệu (nguyên văn tiếng Anh)
Bà Zeny Delantar
PDO Tacloban City
Fatima Village, Barangay 77
Maras Baras, Tacloban City, the Philippines
Kính gởi Zeny,

Xin tiếp đãi và giúp đỡ ông Lo và ông Yu. Vị lãnh tụ của họ, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư, là một người bạn rất thân thiết với tôi, người nổi tiếng khắp thế giới trong việc giúp đỡ những người đang cần thiết. Công việc từ thiện của Ngài cả thế giới đều biết.

Xin cảm ơn và gởi lời thân ái,
Chi phí cho các nỗ lực cứu trợ nạn nhân đất lở tại Phi Luật Tân do
Thanh Hải Vô Thượng Sư và Hội của Ngài
Chi tiết Số tiền bằng đồng Peso của Phi Biên lai
Vải bạt 33.582,77 A1
Thực phẩm (sữa bột, bánh quy, kẹo, đường) 174.265,00 B1~B2
Nhu yếu phẩm hàng ngày (lò, thùng nước, tách sành, túi đồ vệ sinh, muỗng nĩa, quần áo lót, dép) 903.463,50 B2,B3
Vật dụng y tếâ 34.620,90 C1~C2
Phí chuyên chở và xăng dầu 72.900,00 D1~D5
Tổng cộng Pesos 1,218.832,17
(Mỹ kim $23.620,78)


Cách liên lạc với chúng tôi [Top]

Băng thâu hình chương trình truyền hình
Hành trình qua Thiên giới
Ðiện thư (e-mail): TV@Godsdirectcontact.org
Fax: 1-413-751-0848 (Hoa Kỳ)

Nhà xuất bản Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư,
Ðài Bắc, Formosa
Ðiện thư (e-mail): smchbooks@Godsdirectcontact.org
Ð.T.: 886-2-8787-3935/ Fax: 886-2-8787-0873

Ban Báo chí: 
Ðiện thư (e-mail): lovenews@Godsdirectcontact.org
Fax: 1-801-740-9196 hoặc 886-946-728-475 

Ban Kinh sách: 
Ðiện thư (e-mail): divine@Godsdirectcontact.org
Fax: 1-240-352-5613 hoặc 886-949-883-778
(Hoan nghênh bạn cùng chúng tôi dịch sách của Sư Phụ sang ngôn ngữ khác)

Bàn giải đáp câu hỏi tâm linh: 
Ðiện thư (e-mail): lovewish@Godsdirectcontact.org
Fax: 886-946-730-699

Công ty Thiên Y S.M.
E-mail: smcj888@hotmail.com
Ð.T.: 886-2-8791-0860/ Fax: 886-2-8791-1216
http://www.sm-cj.com/


Sư Phụ kể chuyện vui [Top]

Cách trả không ngờ trước

Thanh Hải Vô Thượng Sư kể, Florida, Hoa Kỳ,
ngày 4 tháng 2, 2003 (nguyên văn tiếng Anh) DVD số 754

Một cô gái xinh xắn tới bàn bán vải của một cửa hàng hỏi: “Tôi muốn mua vải này để may áo mới. Vậy giá là bao nhiêu?” Ông bán hàng rất tinh nghịch đáp: “Mỗi thước hôn một cái mà thôi”. Rồi ông ta mỉm cười. Cô gái nói: “Cũng được, tôi lấy mười thước”.

Kế đến, ông bán hàng gương mặt đầy hy vọng, chạy đi đo vải và gói lại rồi mau mắn đưa cho cô gái với tính cách trêu ghẹo. Giật gói hàng vào tay, cô gái chỉ vào ông lão nhỏ nhắn đứng bên cạnh bảo: “Ông ngoại tới ‘trả’ hóa đơn đi”.

Một bài thuyết hay!

Thanh Hải Vô Thượng Sư kể, Florida, Hoa Kỳ,
ngày 4 tháng 2, 2003 (nguyên văn tiếng Anh) DVD số 754

Một vị mục sư chỉ thuyết giảng có mười phút, khoảng phân nửa thời gian bình thường. Ông ta cáo lỗi: “Tôi xin lỗi phải nói cho quý vị biết rằng con chó của tôi rất thích ăn giấy, đã gặm mất một nửa kia. Bởi vậy cho nên tôi không thể thuyết hết cả bài vào sáng hôm nay. Tôi vô cùng xin lỗi!”

Sau buổi giảng, một vị khách từ giáo phận khác đến bắt tay với vị mục sư và nói: “Thưa mục sư, nếu con chó của ông có chó con, tôi muốn xin một con để tặng cho vị mục sư ở giáo phận của tôi được không?”


Nâng cao tâm thức [Top]

Tuyển tập thơ mới nhất của Thanh Hải Vô Thượng Sư

Một Thời Xa Xưa (Ấn bản tiếng Âu Lạc)

Là một thi sĩ tài hoa, Thanh Hải Vô Thượng Sư đã được giới văn nghệ sĩ thuộc các dân tộc khác nhau trên thế giới hết lòng khen tặng. Các sáng tác của Ngài từ những thi tập như Giấc Mơ Của Bướm và Kỷ Niệm Vào Quên đã được các nhạc sĩ Hoa Kỳ từng đoạt giải thưởng âm nhạc cũng như các nhạc sĩ Âu Lạc lừng danh phổ thành những ca khúc tuyệt vời.

Trong tập thơ mới nhất, Một Thời Xa Xưa, Thanh Hải Vô Thượng Sư đã rộng mở tâm hồn, chia sẻ các sáng tác của Ngài cùng những người yêu mến thơ văn và cuộc đời. Những vần thơ của Ngài vang vọng tự thâm tâm, lưu lại trong lòng người đọc một mối cảm thông trước những nỗi đau đớn muộn phiền mà nhân loại thường gặp phải trong kiếp sống trần gian.

Tuyển tập thơ Một Thời Xa Xưa nói lên những gian nan trong đời sống thường ngày và phản ứng chân thật của linh hồn khi con người đối diện với đau khổ. Qua những dòng thơ sâu sắc và những nét minh họa đầy linh động, Thanh Hải Vô Thượng Sư một lần nữa thắp lên ánh sáng bên trong chúng ta và khơi nguồn cảm hứng tìm về một cuộc sống viên mãn, đầy tin yêu trên đường tìm về Chân lý.

Minh Sư và Ta
Vì một mai bóng xế chiều tà
Ngài sẽ đến đưa ngươi về Thiên Quốc
Sự thật hiển bày khi con người nhắm mắt
Bao thị phi cả vũ trụ đều hay!
Ngươi nghĩ sao khi sẽ đối diện Ngài
Giờ lâm tử?
Chúa Giê-su đâu chết trên thập tự
Ngài sống đời vĩnh cửu anh linh.
Nhục thể Ngài dù thống khổ cực hình,
Nhưng Linh Thần ngự cao thiên cửu.
Ngài là Hoàng Thiên, là vũ trụ!

Trích từ Một Thời Xa Xưa

Muốn thỉnh các ấn phẩm của Sư Phụ, xin liên lạc:
The Supreme Master Ching Hai International Association Publishing Co., Ltd., Taipei, Formosa
ÐT: (886) 2-87873935 / Fax: (886) 2-87870873
E-mail: smchbooks@Godsdirectcontact.org
ROC Postal Remittance Account No.: 19259438 (đặt hàng ở Formosa mà thôi)
Postal Account: The Supreme Master Ching Hai Publishing Co., Ltd.


Sư Phụ khai thị [Top]

Chính phủ nên giáo dục người dân
về sự nguy hại của thịt, rượu, và thuốc la

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị tại Surrey, Anh Quốc,
ngày 8 tháng 1, 2006 (nguyên văn tiếng Anh)

SP: Trong tương lai tôi nghĩ chính phủ của các quốc gia sẽ làm điều gì đó với thực phẩm tương tự như là hiện giờ họ đang làm với thuốc lá, ngoài bao thuốc có in hàng chữ cảnh báo như là “Thuốc lá có thể giết người” hay là “Thuốc lá gây ung thư phổi và chết sớm”. Nếu họ làm vậy thì nhiều người sẽ ngưng ăn thịt và tất cả mọi người sẽ ăn chay trong một tương lai gần.

Cho nên tôi đề nghị những người lãnh đạo, các cơ quan tổ chức hay chính phủ nên báo hiệu cho người ta biết hoặc ít nhất cũng làm cho con người cảm thấy gượng khi để một món gì như là một con bò chết ở trong tiệm. Hay là chạy một cuốn phim chiếu toàn bộ hình ảnh quá trình làm thịt; như vậy thì còn hay hơn nữa, cho người ta biết họ đang mua cái gì, và thật sự đang trả tiền cho cái gì. Nếu không, tôi cảm thấy nếu chỉ có bán cho người ta một miếng thịt không còn hình dáng gì nữa thì cũng giống như là lừa dối. Thí dụ như, gà có khi bán nguyên con, nhưng đa số là họ chỉ bán có nửa con hay cắt ra từng miếng trông không giống gì cả. Quý vị không thấy được cách họ chặt đầu gà lúc nó còn sống. Quý vị không thấy cách họ treo bò lên bằng một chân, để máu nhỏ xuống sàn từng giọt từng giọt. Quý vị không thấy cách họ cắt cổ heo trong lúc nó còn dẫy dụa, và nhiều khi bị hụt, phải cắt lại. Người ta không thấy những điêàu này. Có nhớ tôi có chương trình tên là “Những anh hùng chân chính” không? (DVD số 760)

ÐT: Thưa có, đó cũng chính là về đề tài này. Chính phủ Anh hiện giờ cũng đang cố gắng cấm hút thuốc nơi công cộng.

SP: Phải, ngạc nhiên là Ái Nhĩ Lan lại làm trước. Quý vị có tin không? Nước này có nhiều quán rượu, nhiều người uống rượu, nhưng họ cũng còn đủ ý thức phán đoán và làm điều này. Những nước khác cũng đang từ từ tiến tới chuyện đó, nhiều nước cũng đã theo rồi. Hoan hô Ái Nhĩ Lan! Tốt cho nước đó. Thấy như vậy tôi rất là hãnh diện vì hút thuốc đâu có tốt cho ai; họ biết vậy từ lâu rồi. Ðề cảnh cáo ở ngoài hộp thì cũng được, nhưng người ta vẫn cứ mua. Cho nên cấm hút thuốc nơi công cộng tối thiểu cũng bảo vệ được những người không hút.

Nhưng nhiều khi cũng vẫn còn tệ lắm. Thí dụ như trong khách sạn tôi ở tầng cấm hút thuốc, vậy mà vẫn ngửi thấy mùi khói trong phòng tắm. Tại sao khách bên cạnh lại lén vào hút? Họ không biết phép lịch sự, vì ngày nào cũng vậy. Có lẽ người ta nghĩ rằng vào phòng tắm hút cũng được, nhưng khói thuốc vẫn bay vào phòng tắm của tôi vì họ mở quạt máy và phòng này thông qua phòng kia. Còn có khi người ta lại thích vô phòng cấm hút thuốc để hút. Họ cố tình chống đối hay sao đó.

Cho nên không phải chỉ có cấm thôi mà còn phải phạt. Thí dụ như nếu hút thuốc trong phòng rửa tay trên máy bay thì phải phạt 2.000 đô la. Ở đâu cũng có thể làm vậy được, ngay cả khách sạn. Nếu bị bắt gặp thì phải trả tiền phạt. Củng cố luật lệ như vậy mới được, chứ nói không chưa đủ. Người ngoài không mấy giữ gìn kỷ luật hoặc không thành thật về đạo đức.

Còn nữa, họ cũng nên đề ngoài chai rượu như vầy: “Rượu có thể làm hư não và gây các chứng bệnh đáng kể” hay ít nhất cũng là “rượu giết người”. Có giết người thật! Uống rượu và lái xe làm chết hàng trăm ngàn người mỗi năm trên thế giới. Ai cũng biết.

Dù vậy, bị giết còn chưa nặng lắm. Có người thà chết còn hơn là tàn tật suốt đời, làm nặng gánh cho gia đình, xã hội và gây buồn khổ cho chính người đó và những người quan hệ. Cái đó còn tệ hơn là chết. Ðương nhiên chúng ta không muốn người nào phải chết như vậy, nhưng có phải mất chân, mất tay hay mất trí còn tệ hơn, cứ nằm đó, chết không được mà sống cũng không xong? Làm gánh nặng cho xã hội và tiền thuế của người dân, gây rất nhiều khổ hạnh. Nếu quý vị phải săn sóc cho một người như vậy, ngày này qua ngày khác, có thể nào tưởng tượng người trong gia đình sẽ bị căng thẳng thần kinh tới mức nào? Phải chăng như vậy còn tệ hơn là chết?

Rồi, con cái có cha mẹ bị như vậy thì cũng giống như là không cha mẹ, hay còn tệ hơn là không cha mẹ. Chúng nó đi tới trường, người nào cũng hỏi, rồi chúng nó xấu hổ, buồn bã. Thành thử còn những tai hại về tâm lý cho đứa con có cha nằm bất động nhà thương hay ở nhà. Con nít đâu có biết giải thích làm sao, rồi bị mấy đứa khác cười chê nó, hay chế giễu cha nó. Quý vị có tưởng tượng được những chuyện này không? Cho nên đâu phải chỉ có chuyện chết thôi.

Chúng ta không ủng hộ cái chết trong tai nạn xe cộ khi uống rượu, nhưng có nhiều trường hợp chết còn hơn là mấy cái khác, bởi vì hậu quả cực kỳ rộng lớn, chứ không phải chỉ có xảy ra cho nạn nhân mà thôi; nó cũng gây khổ sở cho gia đình, bạn bè. Nói ra cũng đủ thấy buồn rồi, huống chi là mình hay thân nhân mình bị.

Cho nên tôi nghĩ rằng chính phủ chưa làm hết sức của họ. Họ có thể viết ngoài nhãn hiệu tất cả những thứ gì nguy hại, ít nhất cũng cho con nít đọc. Bây giờ họ cấm trẻ em uống rượu nói “đừng uống rượu” nhưng đứa nhỏ đâu có hiểu tại sao. Nếu nó cầm lên mà chai rượu nào cũng đề: “hại óc” hay “giảm trí thông minh” hay “làm suy yếu sự nhận xét trong mọi việc”, ít ra con nít cũng đọc thấy và biết rằng: “À, lý do là vậy”. Nếu chỉ có nói trên truyền hình hay in trên báo, nó sẽ không đọc. Ðâu phải ngày nào truyền hình cũng chiếu mấy lời quảng cáo như vậy cho con nít thấy rượu là xấu. Họ chỉ nói với con cái mình rằng “đừng uống rượu”. Quý vị biết trẻ con rồi, chúng cứng đầu, chống đối. Khi quý vị bảo đừng thì chúng làm lén, làm cách khác, như là tự làm lấy một mình hay đi ăn cắp hay đứa này thách đứa kia. Hoặc phá lệ vào quán rượu lấy rượu uống. Không tốt. Sao họ không đề bên ngoài hay ít ra cũng một câu cảnh cáo trên nhãn hiệu? Cho chúng biết tại sao, cũng giống như họ làm cho thuốc lá. Ít ra cũng có người ý thức được, hoặc trẻ con cũng biết được ngay từ đầu là cái này rất tai hại.

ÐT: Thưa Sư Phụ, con nghĩ chính phủ không thật sự cố gắng 100%; họ lo vấn đề kinh tế vì thuế thuốc lá là một nguồn lợi tức rất lớn.

SP: Nhưng họ có làm; có đề cảnh cáo ngoài bao thuốc lá. Tại sao họ không làm như vậy với rượu? Có phải vì kinh tế không? Chính phủ vẫn có thể lấy thuế bằng nhiều cách khác. Nếu ngưng chiến tranh, không sản xuất vũ khí nữa, những thứ này tốn rất nhiều tiền, thì quý vị có thể nuôi cả thế giới miễn phí.

Cho nên, chính phủ nên viết cảnh cáo trên bất cứ những gì giết người, dù đó là rượu hay bất cứ gì. Họ nên làm việc đó vì họ là lãnh thủ quốc gia. Họ bắt buộc phải bảo vệ người dân thay vì đợi tới khi người ta đau ốm hoặc chết rồi mới lấy thật nhiều tiền thuế cố gắng chữa bệnh cho người ta, mà nhiều khi vẫn không làm được vì trễ quá rồi. Cho dù có chữa được đi nữa, bệnh nhân cũng phải chịu rất nhiều khổ sở, và thân quyến phải trải qua muôn vàn khó khăn, vất vả, đau đớn về phương diện tình cảm và tâm lý.

Cho nên tôi không hiểu tất cả những nhà lãnh đạo trên thế giới đang làm gì, bận rộn cái gì. Họ nên chăm lo ngọn nguồn của vấn đề: Cấm hút thuốc và cũng phải phạt người nào phá luật, giống như là vi phạm luật pháp vậy. Nếu có ai đâm vào lưng ai thì họ bỏ tù người đó tối thiểu một thời gian. Do đó, nếu có người thổi khói thuốc vào mũi quý vị, làm quý vị từ từ bị ung thư hay bị bệnh, người đó cũng phải vô tù, hay tối thiểu cũng phải chịu phạt để họ đừng làm nữa. Ðó là một hình thức giết người, một sự quấy nhiễu khác làm hại một cách khác. Nhưng cũng rất bạo lực. Cũng giống như đâm người nào đó nhưng chỉ khác vì cái đau chầm chậm, không thấy được. Ai cũng biết ngửi khói thuốc rất có hại, giết rất nhiều người, gây ra rất nhiều thống khổ, làm nhiều người bệnh hoạn và tiêu hao hệ thống an ninh xã hội trên toàn quốc. Ai cũng biết nhưng không ai làm gì cả.

Sợ kinh tế thiếu hụt nếu viết cảnh cáo bảo người ta đừng mua thuốc lá, hay sợ người ta mua ít nếu mình viết cảnh cáo, như vậy lợi ích gì nếu mình rốt cuộc cũng đem lợi tức thâu hoạch được từ thuế thuốc lá trả trở lại cho người bệnh?

ÐT: Nghiên cứu nói rằng nó tốn kém hơn.

SP: Phải, tốn kém hơn, điểm thứ nhất. Thứ hai, nó gây ra rất nhiều đau khổ, chứ không phải chỉ có tiền bạc mà thôi! Gây ra rất nhiều đau đớn về thể xác cũng như đau đớn tinh thần, thiệt hại trí thông minh của quốc gia. Ngoài kia có rất nhiều trí óc bị hại chỉ vì hút thuốc, uống rượu, trong khi chúng ta có thể dùng vào việc kiến thiết quốc gia, xây đắp một thế giới hòa bình hơn, thông minh hơn và hợp lý hơn.

Trước kia, khoảng trăm năm về trước, rượu bị bác, bị cấm không được uống. Tôi không biết sao bây giờ lại không cấm nữa. Ai cũng biết đó là thuốc độc mà họ vẫn cho mua công khai. Họ nói chỉ người lớn được mua, nhưng làm sao cấm được con nít không uống ở nhà khi mình có một chai rượu đế rồi cứ lang bang ở đó uống suốt ngày. Hay là một ngày nào đó quý vị ngồi chơi với bạn, nhìn thật là thoải mái, rót rượu có nước đá này nọ, truyện trò vui vẻ với nhau, rồi uống. Hình ảnh đó làm trẻ em trông thấy tưởng rằng “À, rượu đế làm mình vui”.

Hoặc những giờ phút lãng mạn, quý vị ngồi bên nhau, uống rượu đế hay uống rượu gì đó, trẻ em nói rằng: “Nếu muốn lãng mạn thì ta phải làm giống như bố mẹ”. Và khi quý vị mời bạn gái đến chơi, nói dụ cô ấy uống rượu với nhau để cho giống hình ảnh thơ mộng quý vị từng thấy trong phim hay trong nhà quý vị.

Nếu xã hội dạy những rác rến này, mà lại muốn thế giới trật tự, an bình, trẻ nhỏ ngoan ngoãn, tử tế, thông minh, học ra trường, làm công dân tốt, thì con nít làm sao có thể lớn lên trong thế giới này và trở thành những người công dân tốt, nếu chúng nó nhìn thấy những gương xấu của người lớn chúng ta như vậy?

Cho nên chúng ta phải lên tiếng. Lời nói của chúng ta rất có ảnh hưởng. Quý vị chỉ cần nói lên. Người khác nghe hay không nghe cũng được, nhưng ít nhất quý vị cũng nói lên. Phải như vậy mới được. Nếu không viết trên nhãn hiệu thì tối thiểu trong nhà hàng cũng nên nói: “Rượu giết người”. Sao chỉ thuốc lá thôi? Thuốc lá giết còn ít hơn là rượu. Rượu thậm chí còn có hậu quả ngay lập tức nữa. Người nào say rượu, đi ra ngoài, nếu có ai khiêu khích là họ đánh lộn, rồi giết nhau hoặc bị đâm chém, bị thương, làm thiệt hại thân thể của nhau. Hậu quả đến còn mau hơn nữa. Vậy sao không đề cảnh cáo trên chai rượu? Tôi không hiểu cái này.

Ngoài ra, nó cũng làm hại óc; ai cũng biết. Óc không mọc lại được. Nếu quý vị uống một chút rượu thôi, và lâu rồi không uống thì chỗ não bị hư đó còn có thời gian mọc lại, nhưng nó đâu mọc lại hoài được. Nếu quý vị tiếp tục giết nó, nó sẽ không mọc lại được nữa. Và nếu quý vị uống rượu rất mạnh thì não sẽ hư luôn. Bất cứ phần nào rượu đi vào cũng thành hoại, dây thần kinh sẽ không mọc lại. Nhiều người biết vậy. Ngày nay, nếu quý vị có coi truyền hình hay đọc báo, quý vị không thể nói rằng mình không biết. Thì tại sao không để cảnh cáo ngoài chai rượu.

Rồi sau này quý vị cũng phải đề nhãn trong tiệm thịt, lên trên mọi thứ giết người. Mỗi miếng thịt nên có hàng chữ: “Bạn đang sống trên xác chết” hoặc viết “Có chúng sanh phải bị giết tàn nhẫn để bạn được bữa ăn hôm nay”. Ít nhất người mua cũng biết và họ có sự chọn lựa. Họ cũng nên để hình những con bò chết hoặc bị giết tàn nhẫn trên khắp tường trong tiệm thịt. Ít nhất khách hàng cũng biết họ đang trả tiền cho cái gì. Bán đồ mà che mắt người mua thì không phải là một việc làm thành thật. Giống như lường gạt, không phải là thành thật.

ÐT: Nhiều khi một miếng thịt trông không giống thịt; họ làm giống như ham hay xúc-xích, trẻ em cứ ăn xúc-xích mà không biết cái đó từ đâu ra.

SP: Phải, chúng nó không biết. Tôi biết một người, người này có đứa cháu mới bốn tuổi không thích ăn thịt. Nó chỉ thích ăn những gì không có thịt, nhưng cha mẹ cứ ép nó ăn. Có khi sinh bệnh nữa, nên tôi bảo người bạn đó rằng: “Anh phải thuyết phục cha mẹ nó, để cho nó chọn”. Từ đó tôi không biết chuyện đã ra sao rồi, nhưng tôi đã cố gắng hết mình.

Nâng cao ý thức của đại chúng sẽ kiến tạo một thiên đàng tại thế
Quý vị không nói được với tất cả mọi người trên thế giới, nhưng nói được với người nào được thì nói. Cố gắng hết mình. Nếu tất cả chúng ta đều cùng nhau cố gắng thế nào cũng có kết quả. Chiếu lên truyền hình, đài phát thanh, in giấy truyền tay, khắp mọi nơi: “Hãy ăn chay. Ít nhất hôm nay, cứu được một sinh mạng vô tội”. Rồi in hình con bò bị treo một cẳng lên trần nhà. In hình đó, cho họ thấy bò bị giết như thế nào.

ÐT: Thưa Sư Phụ, Hội Ăn chay ở Anh đã làm rất nhiều việc đó. Họ có những chương trình đặc biệt cho trường học và in áo thun có một cái mặt.

SP: Có, tôi biết. Thành ra cứ in hình con bò treo trên trần và đồ tể với con dao; hình đó đáng giá hơn một ngàn chữ. Thế nào cũng đánh trúng tim người nào đó, tôi hy vọng vậy, sẽ làm được việc. Nếu quý vị không cứu họ được về tâm linh vì con người ta không nghe, thì ít ra cũng cứu được một số súc vật đáng thương.

Chúng ta nên làm gì nữa để dọn dẹp tinh cầu? Ðể bảng cảnh cáo ở trường học luôn. Ðể bảng hiệu khắp mọi nơi nói những câu như là “Ma túy giết người”, “Ma túy làm giảm trí thông minh của bạn”, “Ma túy khiến bạn nghiện ngập và lệ thuộc vào nó”, “Ma túy làm bạn sạt nghiệp, suy nhược tình dục”. Có chớ! Cho nên tại sao chúng ta không nói hết những thứ này? Nó thật là như vậy. Ma túy làm quý vị yếu đuối, phải sống dựa vào nó, mặt mày xanh xao, xấu xí, hôi hám, già nua, bệnh tật. Sao họ không viết ra tất cả những cái này trong trường học? Ðừng chỉ nói “Cấm ma túy” thôi, mà chúng ta cũng phải giải thích hết ra, vì không phải đứa trẻ nào cũng đọc về tất cả những điều này; chúng quá bận rộn việc học hành trong trường. Nếu thầy cô không nói gì hoặc chỉ nói một hai lần thì không đủ.

Quý vị phải để khẩu hiệu và những thứ giống vậy ở khắp mọi nơi về ma túy, về rượu, về thịt, nói rằng: “Một chúng sanh đã bị giết cho bạn ăn ngày hôm nay”. Ðể câu đó trên miếng thịt bò hay thịt heo, coi bao nhiêu người vẫn còn muốn mua. Cho họ suy nghĩ. Bởi vì giết một người là tội sát, giết thú vật cũng là tội sát. Nếu con vật chỉ chạy tới chạy lui không làm gì hại mà quý vị tới giết nó, đó là cố sát. Chứ là gì nữa? Cho nên chúng ta phải nói “Có kẻ bị sát vì miếng thịt trong bữa ăn của bạn”. Coi họ nghĩ sao về chuyện đó.

Trong tương lai, thế giới sẽ sạch sẽ hơn nếu chính phủ thật tình làm việc, nếu họ đạo đức hơn, mạnh mẽ hơn thay vì chỉ lo cho kinh tế. Vì tính như vậy là sai, nếu quý vị thâu thuế má nhưng lại phải trả tiền cho bệnh nhân. Còn gây ra đau khổ, chứ không phải chỉ có đau đớn trong thời gian bình phục bởi vì nhiều người không bình phục. Dù cho họ nhiều thuốc thang, chữa cho họ bằng dụng cụ tốt nhất, vẫn không khỏi bệnh. Cho nên thay vì làm vậy thì đừng có bán thuốc lá hoặc phải đề gì đó trên thuốc lá và rượu để ít người mắc bệnh hơn. Như vậy chúng ta sẽ không phải trả tiền chữa bệnh cho họ, mà thậm chí còn đắt hơn là thuế má thâu vô. Như vậy là lỗ vốn, có phải không? Cho nên chính phủ nào thông minh thì nên tính lại rồi sẽ biết làm ăn kiểu nào là hợp lý nhất. Ngoài ra, báo động cho mọi người biết và bảo vệ cho họ mới đúng thật là công việc của chính phủ. Bổn phận của họ là phải săn sóc sức khỏe và sự an toàn của người dân.

Có rất nhiều thứ tốt cho quý vị noi theo: tấm gương của tôi, bước chân của tôi, giáo lý của tôi. Tôi cũng đâu cấm cản quý vị điêàu gì. Quý vị có thể đeo nữ trang đẹp, mà tôi thậm chí vẽ kiểu cho quý vị. Quý vị có thể mặc đồ đẹp khi chúng ta có tiệc liên hoan. Chúng ta không phải lúc nào cũng cần mấy thứ này, nhưng vẫn có thể làm nếu muốn. Nếu không phải làm thì khỏi cần làm. Mình sao thì cũng thoải mái rồi. Chúng ta đẹp từ bên trong. Cho nên cũng chẳng cần phải mặc đồ nào mới là đẹp, nhưng nếu quý vị muốn thì tôi không cấm gì cả. Tôi không bắt quý vị tu khổ hạnh, chỉ là ăn chay vì lòng từ bi thôi. Bên trong quý vị càng đẹp thì bên ngoài quý vị sao cũng đẹp. Thị hiếu về quần áo và mọi thứ đều mỗi ngày một tốt hơn.

Thời xưa thật xưa, thí dụ bên Trung Hoa, vua là Minh Sư, như vua Nghiêu vua Thuấn đều là Minh Sư, và các vị vua săn sóc cho dân giống như săn sóc cho con cái của chính mình. Thời bấy giờ, thậm chí người ta không cần khóa cửa, không phải trả thuế cho vua. Họ không cần làm chi cho vua cả, như vậy mới đúng.

Do đó, chính phủ nên ban thưởng cho chúng ta: “Các bạn làm việc tốt. Các bạn đang giúp chúng tôi.” Chúng ta còn làm miễn phí nữa, họ chẳng phải trả tiền! Vì chính phủ phải trả tiền cho cảnh sát hay quân đội để ngăn chặn tội phạm, bảo vệ cho dân. Chúng ta cũng làm y như vậy mà không lãnh lương, không đụng độ với cảnh sát, không làm hại người nào, không có võ trang gì để hại ai. Cho nên làm sao chúng ta xấu được? Làm sao một chính phủ nào không nhận ra điều này? Những chuyện của thế gian này vẫn còn ngược đời, nhưng dĩ nhiên Thượng Ðế không giận hờn ai; Ngài vẫn giúp mọi người đi lên, lên, lên.

Tưởng tượng nếu người nào cũng làm giống như chúng ta, cho dù họ không ăn chay, có thể chỉ bắt đầu bằng bỏ rượu, bỏ ma túy, bỏ thuốc lá thôi, thì cũng đã trong sạch hơn, khỏe mạnh hơn, đỡ tốn rất nhiều tiền. Rồi người nào cũng hạnh phúc hơn; họ có thể có nhà tốt, xe tốt, sức khỏe tốt, gia đình tốt, và sẽ làm một tấm gương tốt cho trẻ em trong trường. Nếu chúng ta lấy đi rượu, thịt và thuốc lá, gia đình sẽ tốt hơn rất nhiều và trường học sẽ là nơi tốt hơn.

Cho nên hiệu quả của một đời sống trong sạch rất là to lớn, nó ảnh hưởng tất cả mọi thứ, chứ không phải chỉ một người hay một gia đình; ảnh hưởng cả xã hội. Bởi vậy tôi nghĩ thế giới nên làm việc này. Nếu người khác theo gương chúng ta, thậm chí họ cũng không cần phải theo tôi học thiền hay tất cả trở thành thánh nhân. Tôi chẳng cần phải dạy họ, và họ cũng chẳng cần tới gặp tôi. Họ chỉ cần sống một cuộc đời trong sạch. Họ có thể cầu nguyện Thượng Ðế hay cầu bất cứ người nào họ muốn, nhưng đạo đức của họ, đời sống tốt của họ sẽ ảnh hưởng tới toàn thế giới, và toàn thế giới sẽ trở thành thiên đàng mà không cần phải có tôi.

Tại sao thế giới không thấy được điều này? Sao nhiều lãnh tụ quốc gia không nhấn mạnh lối sống trong sạch này, thiên đàng hòa bình, hạnh phúc này cho tất cả mọi người? Nếu họ thật sự muốn săn sóc cho gia đình họ, thì theo cách đó. Ít ra cũng phải ủng hộ, làm một tấm gương, bởi vì có quyền hành là để như vậy: Quý vị có thể biến đổi thế giới, hoặc nếu là người lãnh đạo của một quốc gia thì ít ra cũng thay đổi được đất nước mình.

Chỉ cần làm từng bước là nó sẽ dễ. Trong khi đó, chúng ta có thể hy vọng, mơ ước một xã hội trong sạch và những việc mà các chính phủ trên thế giới nên làm và có lẽ sẽ làm. Ðó đã là bước đầu rồi.

Vì tôi vẫn nghĩ nguồn gốc của vấn đề là uống rượu, hút thuốc và ma túy. Từ đó, mọi sự thành xấu. Khi mất trí rồi là cái gì cũng làm. Có một câu truyện vào thời Ðức Phật, có người nói với người kia: “Anh phải giữ năm giới: Không sát sanh. Không trộm cướp. Không tà dâm. Không nói dối. Và không uống rượu.” Người kia nói: “Tôi giữ được bốn giới đầu, còn giới ‘Không uống rượu’, tôi không làm được.” Rồi anh ta uống rượu, rồi giết người, rồi nói dối, đủ thứ chuyện xảy ra vì anh ta say sưa. Khi say rượu, có người nào chặn ngang là anh ta giết. Nếu họ tìm cách chặn anh lại, anh cũng giết luôn vì đã mất tự chủ rồi, không còn biết mình đang làm gì nữa.

Thành ra, tôi hy vọng trong tương lai tất cả chính phủ sẽ làm như vậy. Trước hết, viết cảnh cáo về rượu, treo trong tất cả những tiệm rượu. Kế đó là viết cảnh cáo về thịt hay cá, nói rằng: “Có chúng sinh đã bị sát vì bạn”, ít ra cũng nói cho họ biết sự thật, nói để họ có sự chọn lựa, vì có thể người ta không biết. Họ biết họ ăn thịt, nhưng từ trước tới giờ ngày nào cũng ăn, nên họ chẳng nghĩ gì cả. Ða số người không được ai dạy dỗ, nên họ chỉ biết người ta quảng cáo thịt “ngon”, rượu mạnh, v.v... Tất cả đều là lường gạt. Cho nên, nếu quý vị khiến cho họ hiểu rằng đây là cái mà họ chọn, thì họ có thể sẽ suy nghĩ. Quý vị không cần nói mạnh: “Anh phải ăn chay”. Chỉ cho người ta biết tại sao nên ăn chay — “Có cách khác. Bạn không cần phải giết để sống”. Rồi họ có thể chọn vì họ biết đó là sự chọn lựa khôn ngoan, nhưng họ phải có sự hiểu biết để chọn điều đó.