Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư
163

~Thanh Hải Vô Thượng Sư~

This page uses UNICODE font. If you don't have VN fonts, you can download a copy of VN Fonts at
http://www.godsdirectcontact.org/download/

u Bạn Có Biết u Báo chí đó đây
u Chuyện có thật u Chuyện nhỏ tu hành
u Giới thiệu sách u Hành động tình thương
u Khoa học và tâm linh u Lời của Sư Phụ
u Cách liên lạc với chúng tôi u Một Lối Sống Mới
u Nâng cao tâm thức u Sư Phụ kể chuyện vui
u Sư Phụ Khai Thị u Săn sóc thú vật
u Thời đại ăn chay u Thế giới loài vật
u Thơ u Thần Kỳ Cảm Ứng
u Tin Tổng Quát u Thư tín thầy trò
u Vật và chủ


Xuất bản ngày 22 tháng 2, 2006
Thành lập ngày 1 tháng 4, 1990
Phát hành: Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư
Chủ nhiệm: Hsieh Hsin-lin

Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư được đăng trên hệ thống truyền thông internet bằng những ngôn ngữ sau đây: Âu Lạc, Trung Hoa (chữ viết truyền thống lẫn giản thể), Anh, Pháp, Ðức, Nam Dương, Nhật, Ðại Hàn, Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha, và Thái. Xin xem trang mạng lưới WWW Quán Âm của Bản Tin để biết những mạng lưới liên hệ.


Bạn Có Biết [Top]

Sự tiến bộ tâm linh nâng cao
chỉ số thông minh

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Budapest, thiền bế quan tại Hung Gia Lợi,
ngày 26 tháng 2, 2005 (nguyên văn tiếng Anh)

Một người đẳng cấp tâm linh càng cao thì chỉ số thông minh của họ càng cao. Cho nên trong chúng ta, có người có chỉ số thông minh của thiên tài. Bởi vì 150 hay 140 đã là điểm của thiên tài, và trong chúng ta có rất nhiều người như vậy! Nhưng bề ngoài nhiều khi khó đoán, có người trông ngu dốt nhưng không ngu dốt, trong khi có người trông có vẻ thông minh nhưng lại không thông minh.

Bởi vì tâm linh càng nâng cao, chỉ số thông minh của quý vị càng cao, hai cái đi đôi với nhau. Quý vị có bao giờ thắc mắc tại sao Einstein thông minh như vậy không? Ông là người ăn chay, nhưng tại sao? Ông phải có tu hành gì đó, bằng không, tại sao một người như vậy lại ăn chay? Vào thời đó, rất ít người thậm chí biết ăn chay là gì!

Cho nên, lý do duy nhất mà Einstein ăn chay phải là vì ông đã gặp đạo sĩ yô-ga nào đó và thực hành thiền định, nên chỉ số thông minh của ông tăng lên, bởi vì vào thời đó những chuyện này rất xa vời. Ít người biết yô-ga là gì; ít người biết thiền định và ít người ăn chay. Cho nên Einstein là một trong số những người hiếm có. Dĩ nhiên chỉ số thông minh của ông rất cao! Nếu tôi bỏ quý vị trở về thời đó, tất cả quý vị sẽ trở thành Einstein, bởi vì quý vị quá thông minh so với thời đại đó.

Tất cả quý vị đều là Einstein: Einstein lớn, Einstein nhỏ, Einstein tí hon! Bởi vì chỉ số thông minh của quý vị đã lên cao cùng với sự tu hành tâm linh của quý vị. Cho nên đẳng cấp tâm linh khai mở tất cả những ống dẫn, nó rửa sạch tất cả những chướng ngại từ bên trong các “động mạch” tâm linh của quý vị và ngay cả những động mạch của thân thể vật chất; nó khiến cho máu lưu thông tốt hơn, và tin tức chuyển đi nhanh hơn. Tất cả đều minh bạch hơn.

Càng lên cao, các ống dẫn càng trở nên thông suốt hơn. Cho nên quý vị càng nhận được nhiều thông tin, và thậm chí nhiều những chỉ thị chính xác hơn từ não bộ. Bằng không, cho dù não bộ có thông minh và bảo quý vị phải làm gì, bàn tay quý vị có thể vụng về. Bị chướng ngại tại đây (Sư Phụ chỉ vào phía trên cánh tay) rồi chỉ có một ít tin tức lọt qua được. Cho nên quý vị chỉ làm việc hữu hiệu được một nửa. Chướng ngại tâm linh vì vậy cũng ảnh hưởng đến sự rõ ràng của cơ thể.

Vì vậy, nếu không tu hành, người ta sẽ kém thông minh hơn. Cho dù họ có thông minh lúc còn trẻ, nhưng nếu khi trưởng thành họ tự hủy hoại bằng rượu thịt hay những thứ từ môi trường nguy hại này thì họ sẽ trở nên kém thông minh hơn. Vì vậy không phải chúng ta tu hành chỉ để lên thiên đàng. Chúng ta đã có thể sử dụng nó trong khi đang ở hành tinh này. Chúng ta có thể giúp đỡ người khác bởi vì chúng ta đã thông minh hơn, chúng ta trở thành người lãnh đạo. Rồi khi có ai không biết phải làm gì, quý vị đến nói: “Việc này rất dễ!” và trong vòng hai phút, quý vị đã cống hiến được một giải pháp. Rồi người kia sẽ nghĩ: “Quý vị trông trẻ như vậy mà sao thông minh quá!”

Nếu gặp hoàn cảnh thử thách, quý vị sẽ biết rằng mình thông minh. Bởi vì trong hầu hết thời gian, quý vị không biết. Quý vị tu hành và phát triển dần dần, và bởi vì trước kia quý vị ngu dốt, nên quý vị nghĩ mình có thể vẫn còn ngu. (Mọi người cười) Nhưng khi gặp hoàn cảnh thử thách, quý vị nhận ra rằng: “Ủa, mình đã thông minh được một chút!”

Nếu không gặp hoàn cảnh thử thách cũng không sao, nhưng càng gặp nhiều thử thách, quý vị càng nhận ra rằng mình giờ đây thật sự thông minh. Quý vị thật sự thông minh! Không phải là khôn ranh, mà là thật sự thông minh! Và rồi quý vị cảm thấy hãnh diện, biết rằng tu hành thật sự có kết quả. Ngay cả những người trong gia đình và bạn đồng nghiệp cũng sẽ thắc mắc. Họ có thể nói: “Chuyện gì xảy ra cho anh? Có gì khác, anh đã làm gì?”

Có thể quý vị không ở trong hoàn cảnh được thử thách, hay ở trong môi trường mà người khác có thể thấy hoặc cảm nhận được sự thay đổi bên trong quý vị, bởi vì họ đã ở chung với quý vị một thời gian và không nhận ra được sự thay đổi. Nếu quý vị làm việc một mình hay ở một mình, dĩ nhiên là sẽ không ai biết hay để ý đến, rồi quý vị cũng không nghĩ về việc này. Nhưng nếu có tiếp xúc với những người khác, quý vị sẽ biết rằng mình thật sự thay đổi. Bởi vì họ cũng biết rằng quý vị thay đổi! Họ không biết tại sao hay bằng cách nào, nhưng họ biết rằng quý vị có thay đổi, quý vị đã trưởng thành về mặt nào đó, và hiện tại quý vị có điều gì đó mà họ không hiểu và không có.

Cho nên dù là ở đây quý vị chỉ là củ khoai lang tầm thường (cười), tôi biết ở ngoài kia quý vị cũng quan trọng. Ðừng nghĩ rằng tôi không biết; tôi tôn trọng điều đó, và tôi tôn trọng những thành quả của quý vị. Nhưng tôi không muốn quý vị ngừng lại ở đó! Mỗi lần quý vị đến đây, tôi thúc quý vị, tôi đá quý vị, tôi kéo quý vị và chà xát quý vị để cho quý vị tốt đẹp hơn. Rồi sau này khi về nhà, quý vị sẽ khác hơn! Ðừng tự xem thường mình, dù rằng tôi có mắng quý vị. Ðó chỉ là một tiến trình mà quý vị phải trải qua. Dĩ nhiên là quý vị có quyền lầm lỗi. Quý vị là đệ tử! Bằng không quý vị đã thành Minh Sư rồi.


Báo chí đó đây [Top]

Thiền định phát triển
cấu trúc và chức năng của não bộ

Do Con Thượng Ðế, Budapest, Hung Gia Lợi
(nguyên văn tiếng Hung)

Thượng Ðế không phải là một khái niệm lỗi thời vô dụng mà là một đối tượng tốt nhất để quán tưởng!

Não bộ con người là một bí ẩn khoa học vĩ đại khó giải thích, và những nghiên cứu gia đã từ lâu tin rằng một người bình thường chỉ sử dụng 10 phần trăm năng lực của não bộ. Thêm vào đó, chức năng của một số những vùng não bộ vẫn chưa được biết đến. Do đó, các khoa học gia hy vọng họ có thể hiểu rõ hơn về cơ quan trọng yếu này để có thể cải thiện chức năng và sức khoẻ của con người. Do đó, không ngạc nhiên gì khi môn khảo cứu về não bộ là một trong những lãnh vực quan trọng và hứng khởi nhất trong y khoa và sinh học.

Sư Phụ thường nói rằng thiền Quán Âm là pháp “chữa mọi thứ”, không những cho chúng ta tiếp xúc với cảnh giới Thiên đàng mà còn cải thiện đời sống của chúng ta trên trái đất. Ngoài vô số lợi ích về tâm linh, thiền định thường xuyên sẽ cung cấp cho con người sức khỏe tốt hơn và trí thông minh siêu phàm. Những khảo cứu gần đây về não bộ đã bắt đầu ủng hộ những lời của Ngài.

Thí dụ như, những cuộc khảo cứu đã cho thấy thiền định thay đổi cấu trúc làn sóng điện não và tạo nên cảm giác hạnh phúc chân thật (i). Thêm vào đó, khảo cứu gần đây của những khoa học gia Úc Ðại Lợi cung cấp thêm kiến thức cho biết thiền định ảnh hưởng đến những chức năng của não bộ (ii). Cuộc khảo cứu từ Úc phát hiện rằng những nhà sư Phật giáo có khả năng tập trung nhiều hơn người bình thường. Năng lực tập trung cao độ này của những nhà sư đến từ khả năng kiểm soát hành vi não bộ, bằng cách gạt bỏ những tin tức đến từ bên ngoài mà từng được nghĩ là xảy ra một cách không khống chế.

Những khảo cứu khác cũng cho thấy, một người không cần phải là một nhà sư để gặt hái được những lợi ích của thiền định. Thí dụ như, một cuộc thí nghiệm đo lường thời gian phản ứng của những người không thiền trong nhiều sinh hoạt khác nhau đã cho thấy trong số tất cả những sinh hoạt chỉ có thiền định tạo nên sự cải tiến tức khắc về thành quả trong công việc (iii).

Một kết quả thí nghiệm khác càng đáng ngạc nhiên hơn đối với những người bình thường, chỉ thiền 40 phút mỗi ngày sẽ tăng trưởng kích thước của vỏ não bộ, còn được gọi là “chất xám”. Chất xám này có liên quan đến sự chú ý và giác quan cũng như là những vùng của não bộ thường bị mỏng đi khi về già, do đó các nhà thí nghiệm tiên đoán rằng kết quả này có thể giải thích tại sao thiền định có thể kéo dài tuổi thọ. Các khảo cứu gia cũng kết luận rằng những pháp môn thiền định có thể đưa đến những thay đổi khác nhau về cấu trúc và chức năng của não bộ.

Những pháp thiền cũng là mục tiêu của một cuộc khảo cứu, trong đó những tham dự viên được yêu cầu: (a) chỉ thư giãn, (b) thiền và niệm một câu tương tự như “Tôi hạnh phúc”, hoặc (c) thiền và niệm một câu tương tự như “Thượng Ðế là tình thương”. Kế tiếp, những khảo cứu gia thí nghiệm khả năng chịu đau của các tham dự viên, và thấy rằng những người thiền về Thượng Ðế có khả năng chịu đau cao nhất (iv). Trong khi kết quả này không phải là điều đáng ngạc nhiên đối với những người tu pháp Quán Âm, nó đã gửi đến những kẻ vô thần một thông điệp sâu xa, vì những người này chỉ tin vào hiện thực của thế giới vật chất.

Một trong những cuộc khảo cứu kể trên đã được điều hành tại những cơ quan học thuật và y khoa nổi tiếng như Viện Ðại học Wisconsin và Bệnh viện đa khoa tiểu bang Massachusetts. Trong khi hành tinh của chúng ta vẫn tiếp tục phát triển để đạt đến trình độ tâm linh vĩ đại hơn, chúng ta có thể tiên đoán rằng những cuộc khảo cứu tương tự như kể trên sẽ tiếp tục tiến hành, và sẽ đưa đến nhiều kết quả phi thường hơn nữa.

Ghi chú:
(i) Khảo cứu: Thiền định có thể thay đổi cấu trúc làn sóng não bộ, http://www.news.wisc.edu/10420.html
(ii) Kết quả về sự “huấn luyện não bộ” qua thiền định, http://news.bbc.co.uk/2/hi/health/4613759.stm
(iii) Thiền định làm phát triển não bộ, http://www.newscientist.com/article.ns?id=dn8317
(iv) Nếu thiền định là tốt, Thượng Ðế khiến nó tốt hơn, http://www.newscientist.com/article.ns?id=mg18725154.300

Gương điển hình
của một nhà tu hành trẻ tuổi

Do Sư tỷ đồng tu Lefki Pavlidis, Brisbane, Úc Ðại Lợi (nguyên văn tiếng Anh)

Ở quận Bara của Thành phố Nepal, một cậu bé mười lăm tuổi tên là Ram Bomjon đang lặng lẽ ngồi thiền dưới gốc cây bồ đề suốt sáu tháng qua mà không ăn uống gì hoặc đứng dậy cho khuây khỏa. Sự kỳ công của cậu ta đã thu hút hàng ngàn du khách và sự chú ý rộng lớn của giới truyền thông. Hơn nữa, công chúng đã xem cậu ta như là “Vị Phật con” vì cậu có nhiều điểm tương tự như Phật Thích Ca. Thí dụ, Phật Thích Ca nói rằng Ngài đã đạt được sự khai ngộ hoàn toàn trong khi đang tọa thiền dưới gốc cây bồ đề, và mẹ của Bomjon có cùng tên với mẹ của Phật Thích Ca.

Gần đây, sau khi bị rắn cắn, Ram Bomjon đã ngắn ngủi hé môi đánh tan tư tưởng của công chúng cho rằng cậu là Phật, nói rằng, “Bảo mọi người đừng gọi tôi là Phật. Tôi không có lực lượng của Phật. Ðẳng cấp của tôi chỉ là rinpoche (tiếng Tây Tạng chỉ người ít khai ngộ hơn Phật). Tôi bị rắn cắn nhưng tôi không cần sự điều trị. Tôi cần sáu năm tham thiền”.

Bằng cách từ bỏ đời sống toàn vật chất để tập trung vào chỉ một mình Thượng Ðế và tu tập con đường khai ngộ của mình, vị thánh trẻ đang ảnh hưởng các đồng bạn nhân loại của mình và phát huy một ý thức về tâm linh. Hy vọng rằng cậu ta cũng cảm hóa được thêm nhiều người từ bỏ đòi hỏi vật chất và quay sự chú tâm về Thượng Ðế.

Như Ram Bomjon biểu hiện, một cuộc thiền bế quan lâu dài là một phương pháp để tìm kiếm khai ngộ. Tuy nhiên, trong pháp môn Quán Âm, Sư Phụ yêu quý của chúng ta dạy chúng ta tu theo trung đạo và làm gương cho những người khác bằng cách dung hòa thiền định với đời sống, sinh hoạt trong thế giới và phụng sự xã hội. Vì vậy, nhờ sự gia trì của Thượng Ðế, chúng ta có thể tu hành khai ngộ và cùng lúc làm việc để tự sinh sống.

Có nhiều con đường để phát triển Thượng Ðế tánh của chúng ta, và tùy vào mỗi chúng ta quyết định lựa chọn như thế nào. Riêng những cá nhân như là Ram Bomjon đang khiến cho con người ý thức hơn về tâm linh, và hy vọng càng ngày càng có nhiều người chọn cuộc sống tâm linh qua gương của nhà tu hành trẻ tuổi.

Ðể xem bài tường trình nguyên thủy về Ram Bomjon, xin mời viếng thăm:

http://www.telegrap.co.uk/news/main.jhtml?xml=/news/2005/11/21/wbuddha21.xml &sSheet=/portal/2005/11/21/ixportal.html

Quan điểm đời sống của
người khai ngộ

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Hạ Uy Di, Hoa Kỳ,
ngày 27 tháng 3, 1993 (nguyên văn tiếng Anh)
Băng thâu hình số 341

Thiền định là câu trả lời. Thiền định là ngủ trong lúc đang đi, ngủ mà không ngủ. Rồi chúng ta sẽ tìm được tất cả những câu trả lời cần thiết về sinh tử, về cách đối phó với cuộc sống hằng ngày, với liên hệ trong gia đình và công việc tài chánh, thương mại. Chúng ta không sợ tận thế, không sợ khủng hoảng kinh tế và không sợ thất nghiệp. Bởi vì lúc đó chúng ta sẽ biết đối phó tùy theo hoàn cảnh, mà không đứng đó dậm chân hay chờ đợi điều gì không phải là phần của mình. Chúng ta sẽ hạnh phúc, và có thể tìm giải đáp cho tất cả mọi vấn đề đối diện hằng ngày. Chúng ta sẽ hạnh phúc trong tất cả mọi hoàn cảnh; và nhiều thứ bệnh tật và phiền não sẽ bỏ chúng ta đi. Và tất cả những ước muốn phàm tục của chúng ta sẽ từ từ chào ra đi. Ðây là giải pháp duy nhất cho tất cả mọi vấn đề.

Mạng lưới Quán Âm toàn cầu
Câu thông trực tiếp với Thượng Ðế — Hệä thống mạng lưới truyền thông toàn cầu
của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư:

http://www.Godsdirectcontact.org.tw/eng/links/links.htm

Trang mạng này cung cấp thư mục để nối kết với các trang mạng Quán Âm bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, cũng như để vào chương trình truyền hình Hành trình qua Thiên giới suốt 24 tiếng. Bạn cũng có thể tải Sách Biếu Bí quyết tức khắc khai ngộ bằng nhiều thứ tiếng, và tải hay đặt Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư đã xuất bản trong eBook hay hình thức có thể in được hoặc lượt tìm mục lục của các trang mạng trên hệ thống mạng lưới.
Liên Hiệp Báo của Formosa
(Nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12, 2005

Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư
tặng quần áo cho người vô gia cư

[Yang Zheng-min tường trình từ Ðài Bắc] Khi người vô gia cư đi kiếm việc làm, họ hay thiếu y phục chỉnh tề để đi phỏng vấn. Thế nên hôm qua, các hội viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã tặng 200 bộ đồ cho những người bạn sống trên đường phố mà được Trung tâm Phục vụ Tìm Việc Làm của chính quyền thị xã Ðài Bắc cố vấn, hầu giúp họ có thể đi phỏng vấn trong những bộ y phục lịch sự để được sự tin tưởng của người chủ hơn.

Trung tâm khởi sự dịch vụ cố vấn người vô gia cư qua một cơ sở phục vụ từ hồi tháng 8 năm 1990. Ðến nay đã có 1.544 người trên đường phố nhận được sự giúp đỡ này, với 65 phần trăm hay 1.007 người đã tìm được việc làm.

Ông Liu Jia-hong, Thư Ký Trung tâm Phục vụ Tìm Việc Làm, cho hay: “Những người bạn ngoài đường của chúng ta phải ăn mặc chỉnh tề mới đi phỏng vấn tìm việc được, nhưng y phục mà chúng tôi chuẩn bị trước kia đã phát hết rồi”. Các hội viên Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư cố gắng giúp những người đường phố, và khi được biết tình trạng, họ đã tặng 200 bộ áo khoác và quần.

Hình ảnh về các hoạt động từ thiện và cứu trợ tại Formosa từ tháng 10 đến tháng 12, 2005

Thư cảm tạ những hoạt động từ thiện do Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư thực hiện tại Formosa từ tháng 10 đến tháng 12, 2005.

Thành viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư tham gia vào nỗ lực làm sạch bãi biển ở Cơ Long.

Các đồng tu từ Miaoli, Formosa bày tỏ mối quan tâm đối với những người cao niên bị bại liệt và bệnh tâm thần qua hành đọäng cụ thể.


Chuyện có thật [Top]

Một tấm gương bất khuất
được tiếp nhận hồng ân Sư Phụ

Do sư tỷõ đồng tu Yueh Jung, Costa Rica (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Vào tháng Giêng năm 2002, tôi có mướn một nhà thầu để xây bốn căn hộ cho thương nghiệp bất động sản của gia đình ở thành phố San Jose, Costa Rica. Tuy nhiên, nhà thầu dùng hết số tiền dành riêng cho công việc xây cất và bỏ chạy trước khi hoàn thành dự án. Vì lúc đó chồng tôi ở lại Formosa làm việc, còn tôi một mình gánh nuôi hai đứa con trên đất lạ quê người, không biết lái xe, tôi chỉ còn có cách là cầu Sư Phụ giúp đỡ. Rồi tôi ra ngoài đường, gặp một người thợ hàn có thể giúp việc, nhưng tôi lại thấy người phụ tá của ông có lẽ tín nhiệm hơn, cho nên tôi nhờ anh này ở lại hoàn tất công việc cho tôi. Trong thời gian người này làm thử, tôi khám phá ra anh không phải chỉ có biết hàn mà còn làm được nhiều việc xây cất khác như ống nước, nối đường dây điện, và thợ mộc, thêm vào đó anh còn biết làm cửa sắt. Do đó nhờ sự giúp đỡ của anh mà tôi đã hoàn thành công việc, không cần phải mướn kỹ sư hay nhà thầu nào nữa.

Trong lúc công việc tiến hành, tôi hay mở băng Sư Phụ tán Phật ở chỗ xây cất, anh thợ mới của tôi rất thích giọng hát êm ái của Sư Phụ và muốn biết về giáo lý của Ngài. Khi bàn về Sư Phụ, anh nói rất hồn nhiên như trẻ thơ với một giọng nhỏ nhẹ hơn cả đàn bà. Tình thương bao la của Sư Phụ đã khiến anh vô cùng cảm động, nhất là sau khi anh đọc bức thư gửi cho Ngài đăng trên Bản Tin 36 của một người tỵ nạn Âu Lạc đang ở trong tù. Trong lúc đọc thư, người thợ ứa nước mắt, đọc đi đọc lại mấy lần. Sau đó anh học thiền Phương Tiện, có thể nhập định rất mau và được ban cho nhiều thể nghiệm bên trong. Ngoài ra, qua tình thương vô bờ bến của Sư Phụ và lòng thành khẩn của anh, anh đã bỏ ngay được tật hút thuốc và uống rượu hai mươi năm. Ngạc nhiên trước những thể nghiệm của anh, tôi xin anh kể lại chuyện đời của anh. Sau khi nói vài câu, anh nghẹn lời dừng lại vì ký ức quá đau đớn.

Sư huynh này sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở Nicaragua, sống trong những căn nhà cổ sơ trên cây lúc còn nhỏ. Cha anh là một nông dân, chỉ đủ tiền mướn những con ngựa hoang chưa thuần, những con ngựa mà không ai dạy nổi, để làm việc đồng áng. Sau khi mất biết bao công sức để huấn luyện được một con ngựa thì cha anh phải trả về cho chủ để đổi lấy một con ngựa khác chưa thuần. Sau nhiều năm cực khổ, cha anh đã có thể giải quyết được phần nào vấn đề tài chánh trong nhà và đi làm việc khác. Rồi một hôm khi sư huynh này đi học về, anh thấy em gái chết vì thiếu dinh dưỡng, cả gia đình đổ lỗi cho anh, nói em anh chết là vì anh hay giành đồ ăn của em. Anh cảm thấy vô cùng hối hận, khóc thảm thiết.

Sư huynh này cũng khổ vì những chuyện khác như thất tình, vấn đề kinh tế và những áp lực khác nhau; nhiều lần anh toan tự tử. Mới mười mấy tuổi anh đã cưới vợ. Dù có gia đình, con cái, anh vẫn cảm thấy trống trải, lạc lõng. Có một lần trong thời gian này anh hãnh diện đã được một nhóm người ngoại quốc thích tài nghệ của anh và cho anh vào cai quản một hãng làm gỗ lớn. Khi anh mười tám tuổi, nước Nicaragua có nội chiến, nên người anh của sư huynh này bị bắt đi lính và sau đó bị giết. Thi hài của anh ấy sau đó được trả về, thân xác biến dạng vì những sự đánh đập hành hạ, mẹ anh quá đau đớn ngất đi. Sau đó tới phiên anh vào quân đội, và anh cũng bị hành hạ tàn nhẫn chẳng hạn như bị bỏ vào nước rồi cho điện giựt. Có lần anh bị đứng trước một hàng súng tử hình. May thay, mỗi lần bị bắt như vậy anh đều thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Một trong những kỳ tẩu thoát, anh đã nhảy xuống biển từ trên một điểm cao khoảng 15 mét, khi tỉnh dậy, thấy mình một mình nằm trên bãi.

Khi sư huynh này đang ở ngoài chiến trận, hiểm nguy bủa quanh, đạn bay tứ phía, và một viên đã bắn trúng chân anh. Sau khi anh được khiêng ra khỏi mặt trận, một bác sĩ người Nga cho biết anh sẽ chết ngay nếu lấy viên đạn đó ra, cho nên tốt hơn là để nó nguyên chỗ đó, và phó mặc cho Trời để anh sống được bao lâu thì sống. Mười tám năm trôi qua, vết thương của anh đã viêm sưng và đổi sang màu bạc, nhưng anh vẫn can đảm làm việc xây cất nặng nhọc để sinh nhai.

Một lần khác, trong lúc nhảy dù vào nửa đêm, anh được báo cáo là mất tích, nhưng thật ra anh đã lạc sâu trong rừng núi hoang dã. Anh kể rằng trong thời gian này anh thường hay đi bộ đường dài suốt một ngày chỉ để thấy mình trở lại điểm bắt đầu. Ba năm sau khi tai nạn xảy ra, cuối cùng anh đã tìm được đường về quê hương, hình dáng trông như một bộ xương. Khi anh xuất hiện, dân làng sợ quá chạy trốn tưởng anh là ma hiện hồn trở về. Trong khi anh còn đang mất tích thì chỉ có cha anh là tin anh còn sống, vì một đêm kia cha anh nằm mộng thấy con mình nói rằng sẽ trở về một ngày nào đó. Sau khi trở về, nhiều ký giả Nicaragua tới phỏng vấn anh, nhưng anh từ chối không muốn kể lại chuyện đời sống trên núi.

Lúc còn trong núi rừng hoang dã, có lần anh đã khóc thiếp đi, đến khi tỉnh dậy thì thấy một con thú hoang trông giống như là sư tử đang đứng nhìn mà không tấn công anh. Có một hôm, một nhóm người mọi da đỏ bắt được anh. Vì mặt anh phủ đầy tóc, mắt to lớn, họ tưởng anh là đười ươi. Nhưng sau khi cạo râu, cắt tóc, họ thấy anh là một người không phải mọi và đẹp trai. Hy vọng sinh sản được những đứa con có mặt mũi tương tự như vậy, viên tù trưởng bắt anh phải cưới mấy đứa con gái của ông, nếu sư huynh này từ chối, các công chúa mọi kia sẽ dùng dao hăm dọa. Một đêm, sau bốn tháng bị bắt làm tù nhân và nhiều lần toan tẩu thoát, cuối cùng anh đã thành công.

Anh đi lang thang thất thiểu qua những vùng đồi núi, buồn bã vô cùng cho tới một ngày kia đến biển và gặp một người đàn ông, anh hỏi: “Làm sao tôi qua được bờ bên kia?” Người nọ đáp: “Dễ lắm, cứ đi ngang qua biển.” Nghĩ người này chỉ chế nhạo, anh tiếp tục đi nữa, nhưng sau một chập nhìn lại thì thấy vị ấy đã sang tới bờ bên kia. Cho nên anh tin ông lão đó là tiên. Sư huynh cũng gặp những ẩn sĩ sống trên núi, rất ít nói, nhưng đã chữa khỏi căn bệnh mà anh mắc phải, không tính tiền. Một trong những ẩn sĩ này dặn anh luôn luôn khiêm nhường, một vị khác khuyên anh hãy tránh xa bạn bè, bớt nói chuyện và tập trung vào mắt huệ. Nhưng chẳng may, những lời vàng ngọc này bị bỏ ngoài tai, anh đã không nghe lời họ.

Không bao lâu sau khi sư huynh này thọ pháp Quán Âm, các đồng tu Costa Rica được sự đóng góp tài chánh của Sư Phụ để giúp đỡ dân nghèo tại Tibás, giúp họ xây cầu, sửa chữa đường xá. Vùng này nổi tiếng là vực sâu tội lỗi, do đó được đặt cái tên “tam giác tử thần”. Một số người địa phương cho rằng giúp họ là sẽ bị họa lây. Tuy nhiên, dù mới thọ pháp, sư huynh này đã xung phong vào việc xây cất. Mới ngày đầu làm việc, anh gặp một tên nghiện ma túy chỉa dao hăm dọa, nhưng anh niệm Hồng Danh và tên nghiện ma túy kia bị bắt đem đi.

Rồi Giáng Sinh năm 2004, khi anh đang làm việc ở Tibás thì vô tình bị thương, thêm một vết đau nữa ở chân. Vì máu huyết lưu thông không tốt nên vết thương không lành, mủ vàng rỉ ra từ cái chân sưng đen đủi, vậy mà anh vẫn tiếp tục làm việc. Hơn nữa, các đồng tu tại đây đang nhờ vào anh để hoàn tất nhiều công trình xây cất, rất ít ai biết tới những đau khổ mà anh đang chịu đựng và biết tới những hy sinh đầy tình thương của anh.

Vì chân đau nên công việc của anh chậm lại, xảy ra nhiều sự chỉ trích hiểu lầm. Nhưng anh không bao giờ biện bác hay cải chính, thay vào đó anh âm thầm chấp nhận tất cả, nói rằng: “Nợ thì phải trả!” Một bác sĩ gần đây cho hay chân anh cần phải cưa. Mặc dầu mới ngoài ba mươi tuổi, anh không lo lắng gì cả, vẫn vững lòng tin rằng Sư Phụ luôn luôn bên cạnh. Nhiều người trong những trường hợp như vầy có lẽ rất đau lòng. Và nếu không nhờ tình thương bao la của Sư Phụ nâng đỡ thì anh làm sao có thể kiên trì?

Giờ đây là một đồng tu, anh vô cùng trân quý pháp môn Quán Âm, nói “Sư Phụ là Thượng Ðế”. Cho dù làm việc mệt nhọc tới đâu, mỗi ngày anh đều thức dậy 3 giờ sáng để ngồi thiền. Có lần khi đang làm việc trời lạnh trên một ngọn đồi, anh phải ở chung chòi với nhiều người thợ khác, cho nên anh vào phòng vệ sinh của tòa nhà mà mọi người đang xây để thiền. Một hôm đang tọa thiền như vậy, mấy người gác gian bắt gặp lấy làm hoảng sợ, ai cũng tưởng anh đang bị chuyện gì. Nhưng anh vẫn không chùn bước, nói rằng: “Thiền đã trở thành thói quen ăn sâu trong đời tôi, không thể thay đổi.” Hơn nữa, từ khi bắt đầu tu hành chăm chỉ, tình trạng đời sống của anh chuyển biến nhanh chóng, nhưng anh vẫn âm thầm chịu đựng nhiều sự bất công, nói rằng: “Nợ thì phải trả!”

Số tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt anh không dùng vào việc chữa chân mà lại đem đi mua gạch và sắt xây cất, hy vọng một ngày nào đó được xây một trung tâm ở Nicaragua để ánh sáng và tình thương của Sư Phụ đến với đất nước tang thương vì chiến tranh. Lòng từ bi và hồng ân vĩ đại của Sư Phụ đã làm mềm đi trái tim một người “sắt đá”, từng lang thang khắp nơi xa gần và từng chịu rất nhiều đau khổ!


Chuyện nhỏ tu hành [Top]

Im lặng nhưng mẫn cảm, đáng được thương yêu

Do nam đồng tu Fu Yong-gang,
Nam Ðầu, Formosa
(nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Một ngày nọ, khi Sư Phụ đang khai thị tại Trung tâm Tây Hồ, bỗng nhiên Ngài đổi đề tài, nghiêm giọng nói: “Coi chừng mấy đứa nhỏ, đừng để chúng nó treo võng lên những cành cây gầy gò ốm yếu”. Nói xong Ngài lại tiếp tục đề tài hồi nãy cho tới hết, sau đó đám đông giải tán và tôi bắt đầu ngẫm lại câu nói của Sư Phụ. Sau đó tôi đi ngang qua một cây xoài ở phía trước phòng kinh sách của đạo tràng, thấy vài người hộ pháp đang ráng sửa những cành cây bị gẫy vì treo võng. Tôi nghĩ : “Ồ! Có cây bị thương. Khi cây cối bị đau, Sư Phụ chúng ta đồng một thể với tất cả những sáng tạo trong trời đất, lập tức cảm nhận ngay”.

Tuy nhiên, không như Sư Phụ, đa số người không nhận thức rằng bông hoa, cây cỏ, là những chúng sinh có tâm thức và cảm giác. Họ lại càng không hiểu sự thật “vạn vật đồng nhất thể”. Nên mỗi khi trông thấy trẻ con dùng gậy đập bậy bạ vào cây, tôi rất đau lòng, nhất là khi tôi không cản chúng được. Khoa học gia đã chứng minh rằng cây có cảm giác và biết phản ứng cũng giống như người trong tình trạng nào đó, và những kinh nghiệm mà tôi trải qua trong quá khứ cũng cho tôi thấy rằng cây biết phản ứng khi được người thương yêu săn sóc.

Thí dụ như, có lần một người bạn cho tôi một chậu cây bonsai nhỏ làm quà. Nhưng đi làm bận quá, tôi hay quên tưới nước cho nó, và cảm thấy rất là tội nghiệp. Cho nên, tôi quyết định mang nó vào văn phòng làm việc. Hôm ấy vừa về đến nhà, tôi chạy đến chậu cây, vui mừng, hồn nhiên nói với nó rằng: “Ngày mai ta sẽ đem mi vào văn phòng làm bạn với ta!” Nói xong, tôi đưa tay ra định sờ vào cây, chưa đụng tới nó thì tôi vội rút tay lại, kinh ngạc với hiện tượng xảy ra trước mắt. Những đốm sáng óng ánh xuất hiện xung quanh các lá cây! Mới đầu, tôi tưởng mình hoa mắt, đưa tay lần nữa xem thử thể nghiệm đó thật hay giả, và cũng y như vậy một lần nữa. Những đốm sáng nhỏ lấp lánh bao quanh cây tuyệt đẹp trông như những ngọn đèn Nô-en nhỏ xíu giăng trên cây Giáng Sinh. Một cảnh tượng diệu kỳ! Sau đó tôi lập lại hành động đó nhiều lần, và kết quả đều như nhau. Hình như cây đang sung sướng đáp lại khi nó cảm nhận một niềm vui, sự quan tâm của tôi đối với nó. Tôi gọi con gái tôi ra và con tôi cũng trông thấy cảnh tượng tuyệt mỹ đó, và trong im lặng, ba chúng tôi cùng chia sẻ nỗi mừng vui khôn tả.

Giờ đây, mỗi khi mắt mỏi vì nhìn vào màn ảnh máy điện toán quá lâu là tôi quay sang chậu cây, một cảm giác vui sướng nhẹ nhàng nhắc nhở tôi đừng chúi đầu vào công việc quá lâu. Và mỗi ngày khi ra về, tôi đem chậu cây nhỏ bé ra ngoài trời để hưởng thụ sương đêm, hay ánh nắng mặt trời nếu là những ngày lễ lạc. Tôi rất vui vì cả người lẫn cây đều được lợi ích.

Thể nghiệm của tôi với cây bonsai lóng lánh nhạy cảm kia đã minh xác quan điểm của Sư Phụ cho rằng mọi chúng sinh đều có tâm thức, cảm giác và khả năng nhận thức, và mọi chúng sinh đều bình đẳng. Nếu vậy thì sao chúng ta có thể vô ý làm hại hay hủy hoại các huynh đệ của chúng ta trong thế giới cây cỏ và thú vật được?


Giới thiệu sách [Top]

'Tri giác cơ bản'
chứng Minh Sự câu thông của muôn loài

Do sư tỷ đồng tu Velma E. King,
Indianapolis, Indiana, Hoa Kỳ (nguyên văn tiếng Anh)

“Một khoa học gia được cho là một quan sát viên sắc bén với tính hiếu kỳ không bao giờ thỏa mãn và lòng mong muốn giải thích những hiện tượng mà thường không thể giải thích được. Tôi tin rằng sự nghiên cứu của tôi phản ảnh nguyên tắc này”. Cleve Backster

Quyển sách Tri giác cơ bản: câu thông với cây cỏ, thực phẩm sống và tế bào con người (Primary Perception: Bio-communication with Plants, living foods and human cells) của Cleve Backster tóm tắt những kinh nghiệm, nghiên cứu và những khám phá của tác giả, người đã nổi tiếng hơn bốn mươi năm trong việc chuyên môn dùng chiếc máy ghi nhịp (polygraph), một chiếc máy bằng điện có thể ghi nhận những dữ kiện vật chất thông thường như nhịp tim và sự đổ mồ hôi, và thường được dùng làm “máy dò nói dối”.

Ông Backster đã nới rộng kỹ thuật thông thường của chiếc máy ghi nhịp, dẫn đến sự hình thành ngôi trường Backster School of lie Detection và Backster Zone Comparision Technique, là kỹ thuật nhận ra những thay đổi vi tế trong ý thức hệ hay tâm linh của một con người đang được kiểm soát bởi chiếc máy ghi nhịp. Ông ta cũng đã phát triển hệ thống đầu tiên định giá những đồ biểu của máy ghi nhịp bằng số, và hệ thống này đã trở thành tiêu chuẩn trong lãnh vực khoa học của máy ghi nhịp. Trong những năm đầu của sự nghiệp, ông Backster hăng say trong nghề thôi miên, thậm chí trong ngành kiến nghị hậu thôi miên, có nghĩa là một ý kiến được đưa ra cho một người lúc bị thôi miên mà có thể dùng được lúc không bị thôi miên. Thật sự ông ta quá lỗi lạc trong nghề thôi miên đến nỗi tài năng của ông ta đã được sử dụng trong Ðội Tình báo Quân đội và Bộ Tình báo Trung ương của Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, vào năm 1966, ông Backster đã thay đổi quan điểm trong sự nghiệp của ông khi ông tình cờ nảy ra ý kiến về tri giác của thực vật; đó là thực vật có khả năng đáp ứng lại sự kích thích và sự hiện diện của những sinh vật khác. Ðể kiểm chứng quan niệm này, trước tiên ông quyết định đo lường tỷ lệ nước dâng lên trong các loài thực vật từ rễ cho đến lá bằng cách đặt một chiếc lá của cây long huyết giữa hai điện cực nhạy cảm và cột chiếc lá nằm giữa với một sợi dây thun đồng thời nối hai điện cực nhạy cảm với dụng cụ ghi nhịp. Kết quả là một phản ứng tương tự như con người được đo lường khi bị sợ hãi. Khám phá này quá ngạc nhiên đến nỗi ông ta đã bắt đầu thử nghiệm nhiều loại thực vật nữa dưới sự kiểm soát gắt gao để xem có thể nào thu thập thêm những phản ứng tương tự như ở con người.

Trong cuộc thí nghiệm kế tiếp, ông Baxter cầm môt que diêm và làm ra bộ như ông đang đe dọa sự an toàn của cây. Ghi nhận của máy ghi nhịp ông thu thập được tượng tự với phản ứng của loài người khi đang mệt mỏi hay buồn chán. Kế đến ông quyết định nghiên cứu phản ứng của thực vật khi ông hình dung trong trí một ý định rõ rệt là đốt một trong những chiếc lá của nó. Không nói một lời, không bật một que diêm nào và không đụng vào cây, nhưng dường như cây “có thể đọc tư tưởng của ông”, máy ghi nhịp đã ghi lại một phản ứng rõ ràng, kim nhảy vọt lên chót đồ biểu! Ðối với cây, ý định của người nghiên cứu thì rất rõ và thật, cho thấy rằng sinh vật này phân biệt được những ý định “chưa chắc” của ông (không phản ứng) với những ý định rõ rệt của ông (phản ứng mạnh trước đe dọa cho sự an toàn của nó). Thêm vào đó, những cây cỏ khác mà vẫn còn bị cột vào máy đo cũng phản ứng lại.

Trong bài xuất bản đầu tiên của ông, Backster đã làm một thí nghiệm để xem nếu cây cỏ được giám sát cùng một lúc trong ba địa điểm khác nhau (phòng kế cận), sẽ phản ứng với cái chết của một sinh vật khác (con tôm biển). Những cây được giám sát được kẹp điện cực vào một trong những chiếc lá của chúng, và cũng có một máy ghi nhịp điều khiển để đo lường những ghi nhận từ ba điện cực được kẹp vào mấy cây. Chiếc máy ghi nhịp thì ở trong một phòng riêng, và chiếc máy điều chỉnh thời gian thủ tiêu con tôm thì ở trong phòng thứ ba. Một khía cạnh của cuộc thí nghiệm là sắp xếp để cho các cây không bắt được ý tưởng của người nghiên cứu vì thế ông ta rời ngôi nhà. Sau đó Backster khám phá ra rằng mấy cây có gắn vào điện cực phản ứng mạnh cùng lúc con tôm bị tiêu diệt.

Ngoài ra, một hôm Backster để ý thấy rằng những vết lấy từ trứng gà không thụ tinh được kẹp vào điện cực và chiếc máy phản xạ về da cho thấy có những nhịp đập tương đương như của con người trên đồ biểu của máy ghi nhịp, duy có điều chúng đập nhanh hơn nhiều. Tuy nhiên, tốc độ được quan sát ước chừng 157 nhịp mỗi phút, là tốc độ tìm thấy trong những nghiên cứu trước kia với gà còn trong trứng khoảng ba ngày trong máy ấp, và sự nghiên cứu này tiếp tục cho ra một bằng cớ chắc chắn rằng trứng có sự câu thông với môi trường bên ngoài.

Trong một thí nghiệm khác, Backster đặt những điện cực lên một quả trứng để đọc nhịp tim và đặt mười quả trứng khác sẽ bị “đẩy” vào trong nước sôi. Khi trở lại phòng thí nghiệm, người nghiên cứu đã ngạc nhiên thấy rằng chỉ có duy nhất một phản ứng trên đồ biểu từ quả trứng có nối điện cực khi quả trứng đầu tiên trong mười quả trứng bị đẩy xuống. Ðiều này cho thấy rằng hoặc là quả trứng đầu tiên rơi vào trong nước sôi hay có thể là quả trứng có kẹp điện cực đã “báo động” cho chín quả trứng kia về mối nguy cơ sắp đến, làm cho chúng rơi vào trạng thái tự vệ tương đương như lúc ngất xỉu. Ông đã làm thêm nhiều thí nghiệm khác và cũng lại tìm thấy phản ứng “ngất xỉu”, vì vậy ông ngưng lại cuộc thí nghiệm. Tuy nhiên, ông đã biết được rằng mấy quả trứng dường như câu thông với nhau bằng một cách nào đó.

Những kết quả tìm thấy này chứng minh cho giáo lý của Sư Phụ nói về trứng như sau: “Khi chúng ta ăn trứng chúng ta cũng giết hại chúng sinh. Một vài người nói rằng trứng bán ngoài thị trường không có thụ tinh, vì vậy ăn chúng thì không có sát hại chúng sinh. Ðiều này cũng có vẻ đúng. Một quả trứng không được thụ tinh chỉ vì những hoàn cảnh cần thiết cho sự thụ tinh đã bị ngăn chận, vì thế quả trứng không thể không thể hoàn thành mục đích tự nhiên của nó là phát triển thành một con gà. Cho dù sự phát triển này không xảy ra, nó vẫn chứa đựng cái quyền năng bẩm sinh cần thiết cho việc này. Chúng ta biết rằng trứng có quyền năng bẩm sinh để tạo một đời sống, nếu không thì tại sao trứng là những loại tế bào duy nhất có thể thụ tinh” (trích trong bài “Tại sao chúng ta phải ăn chay” của Sách Biếu Bí quyết tức khắc khai ngộ).

Cleve Backster đã duy trì phòng thí nghiệm “câu thông sinh vật” suốt bốn mươi năm và tiếp tục thực hiện những cuộc thí nghiệm như thế, nhiều cuộc thí nghiệm đã được bàn luận trong quyển sách của ông. Công việc này đã chứng minh quan điểm cho rằng tri giác (tiến trình sử dụng các giác quan để thu nhận tin tức về môi trường chung quanh hay hoàn cảnh đang xảy ra) và hiệp điều (trở nên nhạy cảm hay phản ứng từ một vật gì khác) là những phẩm chất mà những dạng sống phi loài người sở hữu. Những kết quả nghiên cứu của ông Backster đã đến tai công chúng ở Hoa Kỳ qua nhiều cuộc phỏng vấn của những chủ tọa chương trình “talk show” ở Hoa Kỳ như là Johnny Carson, Art Linkletter, Merv Griffin và David Frost. Với cái gọi là “Hiệu ứng Backster” của ông ta dần dần đã thu hút sự chú ý của cả thế giới. những phương pháp nguyên thủy của Backster giờ đây đang được những khoa học gia khác áp dụng trong việc nghiên cứu tri giác cơ bản trong tế bào thực vật, vi khuẩn và tế bào của con người, họ đã quan sát thấy tế bào của con người và DNA đáp ứng lại với tư tưởng và lời nói.

Ðể kết luận, Tri giác cơ bản: câu thông với cây cối, thực phẩm sống, và tế bào con người là một quyển sách hấp dẫn bàn về những nghiên cứu khoa học qua nhiều năm mà chứng minh những gì các nhà tu hành và các sinh viên ngành siêu hình học đã biết từ lâu — rằng con người, cây cỏ và những sinh vật khác đều có sự liên kết với nhau và rất nhạy cảm. Vì thế chúng ta nên sống một cuộc đời tràn đầy tình thương vô điều kiện và từ đó tạo dựng một thế giới đẹp đẽ hơn cho con cháu của chúng ta.

Ðể biết thêm về giáo lý của Sư Phụ về những đề tài tương tự, xin tham khảo Bản Tin 120: http://www.tructiepcauthongthuongde.org/n120/unicode.default.aspx (“Ðề tài sốt dẻo —Trồng trọt và nấu với tình thương: Tốt hơn đổi giống rau quả” và “Bạn có biết — Bí mật của chấn động lực”)


Hành động tình thương [Top]

Tường trình từ Thái Lan

Phục vụ người khác là phục vụ chính mình

Ðội cứu trợ Vọng Các ghi chép (nguyên văn tiếng Thái)

Vào cuối năm 2005, một trận mưa lớn kéo dài hai tuần lễ đã gây ra nạn lũ lụt, đất lở, và tử vong ở nhiều nơi tại Thái Lan, nhiều vùng bị chôn vùi dưới nước hay đất sình, các viên chức Thái Lan đã chính thức công bố chín vùng bị thiên tai ở miền Nam.

Khi biết được nạn tai này, từ ngày 19 đến 30 tháng 12, các thành viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư từ một vài quốc gia đã tổ chức cuộc cứu trợ nhân đạo ở các vùng Nakhon Si Thammarat, Songkhla, Pattani, Narathiwat, Yaka va Phatthalung, phân phát hơn 5.000 phần phẩm vật cứu trợ cùng với những tài liệu về tâm linh.

Ðể bắt đầu việc cứu trợ, vào ngày 19 tháng 12 với $300.000 Baht Thái do Sư Phụ cấp, các đồng tu đã mua gạo, nước uống, sữa, các loại đậu, bột sữa, bánh khô, thuốc men, và đồ dùng vệ sinh, rồi chất những phẩm vật lên xe hai chiếc xe vận tải. Sau đó, qua nửa đêm, mười một thiện nguyện viên đã lên đường với hành trình dài 10 tiếng từ trung tâm Vọng Các đến vùng Nakhon Si Thammarat. Và khi đến nhà đồng tu pháp Phương Tiện, đội đã gom những phẩm vật gói thành từng túi quà cho đợt cứu trợ thứ nhất.

Rồi các đồng tu đi đến một số địa điểm để phân phát những phẩm vật cứu trợ, và những viên chức chánh quyền như thị trưởng và làng trưởng sẵn sàng nhận những phẩm vật và thậm chí giúp đỡ đội cứu trợ trong quá trình phân phát. Trong vài vùng, đội cứu trợ bắt buộc phải đi bằng thuyền vì mực mức quá cao khiến nhiều cộng đồng hoàn toàn chìm trong biển nước. Ví dụ, ở vùng Phatthalung lũ lụt nặng nề đã biến khu vực thành như một hòn đảo nhỏ, làm cho những nạn nhân bị kẹt ở đó và không liên lạc được với thế giới bên ngoài.

Không màng tình trạng trống trải lạnh lẽo, nhiều nạn nhân đã vô cùng mừng rỡ khi nhìn thấy các đồng tu, và họ kiên nhẫn đứng sắp hàng chờ nhận phẩm vật của mình. Trong khi mưa vẫn tiếp tục như thác đổ, các nhân viên đội cứu trợ đã có thể cảm nhận được lòng biết ơn của dân làng khi họ hân hoan đứng chụp hình với đội. Và ngạc nhiên thay, nhiều nạn nhân đã đến lấy Sách Biếu của Sư Phụ trước khi tiếp nhận phẩm vật cứu trợ. Một số người còn cho biết rằng sau khi đọc xong Sách Biếu, họ dự định sẽ chia sẻ với láng giềng của mình.

Trong vùng Phatthalung, một người đàn ông 60 tuổi từ một làng mạc hẻo lánh đã đi thẳng đến pháp tướng của Sư Phụ và đứng yên như nhập định lúc nhìn vào bức hình trong một khoảng thời gian rất lâu. Sau đó ông đã đến hỏi thêm tin tức về Sư Phụ, và khi rời khỏi, ông đã ôm vào trong lòng quyển Sách Biếu của Sư Phụ. Một người đàn ông khác cảm động bởi những món quà của Sư Phụ đến nổi ông đã đến gặp đội cứu trợ để xin địa chỉ liên lạc của Trung tâm Vọng Các.

Rồi vào ngày Giáng Sinh, một toán đồng tu đã đi đến sáu làng mạc của tỉnh Narathiwat nơi chưa có đội cứu trợ nào đến thăm, và tình trạng chính trị không được ổn định cho nên những người địa phương vẫn còn trong sự khó khăn và chờ đợi sự trợ giúp. Dưới sự bảo vệ của Sư Phụ, đội cứu trợ đã đi đến những nơi cần sự trợ giúp bằng xe quân đội hộ tống bởi nhiều quân nhân. Ðội cứu trợ thứ hai cũng phân phát những phẩm vật đến những nạn nhân lũ lụt ở ba làng trong tỉnh Songkhla, và từ ngày 26 đến 30 tháng 12, các đồng tu vẫn tiếp tục công tác phân phát trong nhiều vùng của tỉnh Yala, Phatthalung and Songkhla. Và càng ngạc nhiên là trong vài vùng, các cư dân rất tha thiết thích đọc Sách Biếu của Sư Phụ. Một người trong làng đã phát biểu: Tôi rất thích pháp tướng của Sư Phụ và tôi sẽ quý trọïng Sách Biếu như là mộät vật lưu niệm rất quý giá”.

Thế là qua tình thương vô biên của Sư Phụ, những khát vọng về vật chất cũng như về tâm linh của hàng ngàn nạn nhân lũ lụt đã được đáp ứng qua công cuộc cứu trợ nạn lụt Thái Lan năm 2005, khi các đồng tu từ Mã Lai Á, Gia Nã Ðại, Hung Gia Lợi, và Tân Gia Ba đã đến tiếp tay với những đồng tu địa phương. Những người tình nguyện tham gia cuộc cứu trợ đã có thể thi hành công tác một cách hữu hiệu và với một tình thương yêu sâu đậm và vô điều kiện đối với những đồng loại của họ, vì vậy họ xin cám ơn Sư Phụ đáng kính của chúng ta đã gia trì cho họ một cơ hội được phục vụ người khác và được tiến bộ về tâm linh.

Tường trình từ Nam Dương

Thác lũ không ngăn được tình
huynh đệ tương thân tương ái

Ban Báo chí Nam Dương ghi chép (nguyên văn tiếng Nam Dương)

Vào đầu tháng Giêng năm 2006, những cơn mưa lớn trút xuống đảo Java gây nên nạn lũ lụt và đất lở ở nhiều vùng của các tỉnh miền trung và miền đông. Trong địa hạt Jember của tỉnh miền đông đảo Java, những cơn mưa như nước trút đã tràn ngập sông ngòi, gây ra nước lũ cuốn trôi đi hàng trăm căn nhà ở, phá hủy đường xá trong vùng và những cơ sở cộng cộng khác, khiến nhiều người bị thiệt mạng.

Khi biết được tin về trận lũ lụt, các đồng tu ở Surabaya và Malang lập tức thành lập một toán cứu trợ và sẵn sàng để cung cấp những phẩm vật bao gồm thực phẩm, nước uống, khăn, mền, thuốc men, đồ vệ sinh và nhu yếu phẩm hàng ngày v.v... Rồi ngày hôm sau đội cứu trợ đi vào những vùng bị thiên tai. Trước khi thực hiện công cuộc cứu trợ, các đồng tu đã liên lạc với Hội Hồng Thập Tự Nam Dương để quyết định địa điểm và làm thế nào để phân phát những phẩm vật đến các nạn nhân. Một nhân viên của Hội Hồng Thập Tự đã nhận ra Sư Phụ và Hội của chúng ta vì ông đã có làm việc với các đồng tu của Trung tâm Bali trong đợt cứu trợ trước đây ở tỉnh miền đông Nusa Tenggara, Vì vậy, các đồng tu lập tức được phép phân phát những phẩm vật cho các trại tỵ nạn của Hội Hồng Thập Tự.

Trong khi đó, vào sáng sớm ngày 4 tháng Giêng năm 2006, một trận đất lở nghiêm trọng gây ra bởi cơn mưa lũ dai dẳng trút xuống địa hạt Banjarnegara của tỉnh miền trung đảo Java, ảnh hưởng hơn một trăm cư dân địa phương. Vì tai nạn xảy ra vào thời điểm mà mọi người còn đang ngủ trong nhà của họ, nên đã khiến cho nhiều người bị thiệt mạng bởi vì không kịp chạy thoát.

Sau khi nhận được điện thoại gọi từ Trung tâm Jakarta báo tin về trận thiên tai, các đồng tu từ những vùng gần địa hạt Purbalingga ngay lập tức thâu góp những phẩm vật cứu trợ như sữa và bánh quy. Và sau khi hoàn tất những chuẩn bị cần thiết, các đồng tu đã lên ba chiếc xe lái 61 kí lô mét đường dài đến những vùng bị thiên tai.

Trên đường đi, các sư huynh và sư tỷ đã trải qua rất nhiều sự cản trở như kẹt xe, đường xá nhỏ hẹp và mưa tầm tã. Thêm vào đó, có hai chiếc xe vận tải bị chết máy trên đường làm cho các đồng tu bị kẹt xe gần ba tiếng đồng hồ trong khi chỉ còn hai kí lô mét nữa là tới nơi. Tuy nhiên, cám ơn lực lượng gia trì của Sư Phụ, một người đàn ông địa phương đã đến giúp cho xe của các đồng tu qua khỏi được hai xe vận tải và hướng dẫn họ băng qua con sông bị ngập nước.

Khi đến được những vùng bị thiên tai, đội cứu trợ đã chất xuống những phẩm vật và các nhân viên của Hội Hồng Thập Tự địa phương bày tỏ lòng tri ân chân thành của họ đối với sự giúp đỡ đúng lúc. Các đồng tu cũng rất cám ơn Sư Phụ đã cho họ biểu lộ lòng từ bi của Ngài đến những đồng bào của họ trong lúc họ cần sự giúp đỡ nhất.

Tường trình từ Hàn Quốc

Lòng từ bi của Thượng Ðế đem lại luồng hơi ấm giữa mùa đông lạnhh giá

Ban Báo chí Hán Thành ghi chép (nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

Vào ngày 22 và 26 tháng 11 năm 2005, các đồng tu Hán Thành đã thăm viếng vùng Poi-dong và Gaepo-dong của thành phố họ để mang tình thương của Sư Phụ và nhiều trợ giúp cần thiết dưới dạng những món quà Giáng Sinh đặc biệt. Trong những vùng này, nhiều nhà bị hạn chế điện cho nên người dân rất cần sự trợ giúp trong mùa đông lạnh giá. Mỗi gia đình nhận được $200.000 đồng Won Hàn Quốc ($200 Mỹ Kim) và hai bao gạo (bao 10 ký).

Cả hai vùng Poi và Gaepo có những khu xóm rất nghèo nơi mà người dân phải sống bằng nghề đẩy xe ba bánh đi lượm rác, chai, lon mà người khác không dùng để tái chế. Với sự giúp đỡ của công ty điện lực Hàn Quốc, các đồng tu đã có thể tìm được 13 gia đình địa phương rất nghèo khổ mà điện bị hạn chế vì không trả nổi tiền điện.

Ngoài ra, hầu hết những gia đình mà các đồng tu viếng thăm đều là không đủ tiêu chuẩn được tiền trợ cấp xã hội vì vậy họ không lãnh được đồng nào. Cho nên, khi các đồng tu liên lạc với họ, họ rất ngạc nhiên, và tất cả đều hỏi cùng một câu: “Làm sao quý vị tìm được chúng tôi?” Ở Nam Hàn, những người được xếp vào hạng được hưởng tiền trợ cấp thì thường được sự giúp đỡ và sự cung cấp từ những hội đoàn từ thiện. Ngược lại, nhiều gia đình không trả nổi tiền điện và vô cùng cần sự giúp đỡ thì không nằm trong danh sách được tiền trợ cấp xã hội bởi vì họ không đạt được những điều kiện của chánh phủ đưa ra. Một cư dân tàn tật từ vùng Gaepo đã phàn nàn với các đồng tu rằng: “Xã hội chỉ giúp những gia đình kém may mắn mà họ thấy được, trong khi nhiều gia đình còn khổ hơn thì vẫn thiếu thốn”. Cho nên khi các sư tỷ và sư huynh nói với ông là họ đang giúp những cư dân nghèo ở địa phương mà điện bị cắt giảm, ông đã tán thán và hết lời cám ơn họ, nói rằng “Quý vị đang làm những việc tốt mà tuyệt đối nên làm”.

Thật ra, mỗi gia đình mà đồng tu giúp đỡ đều kể lại những câu chuyện thật thương tâm. Phần nhiều đều là chuyện phụ nữ lớn tuổi một mình nuôi cháu mà không nhận được sự trợ giúp nào bởi vì họ không đạt đủ điều kiện của chánh phủ như đề cập ở trên. Vì thế cuộc sống của họ vô cùng khó khăn nếu không nhận được sự nâng đỡ bên ngoài. Ví dụ, một bà lão một mình nuôi đứa cháu trai mà không thể trả tiền học phí cho đứa bé, vì vậy các sư huynh và sư tỷ đã cung ứng tiền học phí và bà đã vô cùng biết ơn.

Trong một gia đình khác, những người trong nhà đã phải trải qua một cuộc sống vô cùng khó khăn bởi vì người cậu đang cố gắng nuôi đứa cháu trai nhưng gặp khó khăn trong việc tìm việc làm sau khi ở tù ra. Và một trường hợp khác, một bà mẹ độc thân gặp phải hàng loạt những sự kém may mắn về tài chánh đang vật lộn kiếm sống để nuôi đứa con trai và trả nợ. Cho nên khi các đồng tu đưa cho người đàn bà khốn khổ này quà của Sư Phụ, bà vô cùng mừng rỡ và bật khóc, không ngừng cám ơn các đồng tu và tỏ ý rất thích giáo lý của Sư Phụ, nói rằng “Tôi muốn biết thêm về Ngài”.

Ngoài ra, trong số các gia đình được thăm viếng có hai gia đình đã từ chối nhận sự giúp đỡ của các đồng tu, nói rằng “Có những người còn nghèo hơn chúng tôi. Xin hãy giúp họ thay vì chúng tôi”. Cho nên họ đã đề nghị chúng tôi đi thăm những gia đình trong vùng cần sự trợ giúp nhất và chuyển đạt sự quan tâm của xóm giềng cùng với các món quà của đồng tu.

Mùa đông lạnh nhất Hàn Quốc trong ba mươi năm đã gây nên nhiều thống khổ cho người nghèo khó. Mặc dù tuyết rơi dầy và cơn lạnh khắc nghiệt, các đồng tu Hán Thành luôn cảm nhận được sự nồng ấm của những người mà họ giúp đỡ qua công tác trợ giúp ở Poi-dong/Gaepo-dong, vì Thượng Ðế đã ban rải tình thương, ân điển của Ngài và trợ giúp vật chất cần thiết nhất. Cho nên các đồng tu cám ơn Sư Phụ đã cho phép họ giúp đỡ những đồng bào kém may mắn và cầu xin cho tất cả những ai trong cơn đau khổ có thể tìm được sự bình an và hạnh phúc.

Vui hưởng Giáng Sinh bằng cách phục vụ người thiếu thốn

Ban Báo chí Busan ghi chép (nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

Vào đêm Giáng Sinh 2005, các đồng tu thuộc Trung tâm Busan đã chuẩn bị những thức ăn chay ngon miệng và quần áo ấm để làm quà cho những người vô gia cư ở nơi tạm trú trong vùng quanh nhà ga Busan, là trạm cuối cùng của đường xe lửa về phía Nam nối liền Hán Thành với Busan.

Hầu hết những nơi tạm trú quanh nhà ga Busan đều nhận được sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương và sự đóng góp của tư nhân, nhưng sự trợ giúp này thường không đủ đáp ứng nhu cầu, nhất là trong mùa lễ. Hơn nữa, năm nay một trong số những nơi tạm trú đã không thể cung cấp được thức ăn cho những người thiếu thốn này vào ngày 24 và 25 tháng 12, vì nhà thờ kế cận là nơi thường đóng góp thức ăn cho nhà tạm trú đã không thể cung ứng đủ số lượng như thường lệ. Cho nên vào bữa ăn trưa ngày Giáng Sinh các đồng tu đã cung cấp cho khoảng bốn chục thực khách vô gia cư với súp bánh gạo cổ truyền, trái cây, cùng với quần áo lót ấm cho những người bạn thiếu may mắn.

Không lâu sau đó, các đại diện của một cơ sở khác, trại tạm trú Chữ Thập Xanh cũng yêu cầu xin giúp đỡ, vì họ thường chỉ cung cấp bữa ăn sáng và tối cho những người thiếu thốn, nhưng không có bữa trưa. Vì các đồng tu đã chuẩn bị nhiều thức ăn, nên đã vui vẻ đến đó, và cung cấp súp bánh gạo cho khoảng tám chục người, tất cả đều vô cùng cảm động và rất cảm kích về bữa ăn này. Tất cả những vị khách cũng nhận được những quấn áo lót ấm, vì Hàn Quốc mùa đông thường rất lạnh, nên đối với mọi người quấn áo lót ấm rất là cần thiết. Khi được bữa ăn và nhận được quà, sự biết ơn tự đáy lòng của những người nhận lộ rõ, và đó là phần thưởng tốt nhất mà đồng tu có thể được. Ngoài việc giúp đỡ những người vô gia cư, các đồng tu còn tặng ba mươi thùng mì chay cho những người cao niên sống một mình tại Bugok-dong.

Các đồng tu Busan thành thật biết ơn Sư Phụ kính yêu của chúng ta đã cho họ cơ hội được giúp đỡ những người thiếu thốn, và họ sẽ mãi mãi nhớ lời của Sư Phụ: “Vào dịp Giáng Sinh, thay vì chờ đợi được quà, hãy mua quà tặng cho những người mình biết, thậm chí cho những người trên đường phố, hay những người mình không quen biết. Nếu quý vị ra ngoài kiếm những người vô gia cư cho họ quà, thì đó là Giáng Sinh tốt nhất”. Do đó, từ sau ngày các đồng tu tham gia hoạt động chia sẻ quà đêm Giáng Sinh 2005, niềm vui nội tại và niềm hạnh phúc chân thật của kinh nghiệm này luôn sống mãi trong lòng họ.

Cống hiến thực phẩm đúng lúc cho người tàn tật

Ban Báo chí Gwangju ghi chép (nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

Viện Milal tại Gwangju (có nghĩa là ‘viện hạt lúa mì’) và viện Hồi Sinh tại Naju là những cơ sở xã hội dành cho những người bị bệnh tâm thần do một Mục sư Tin Lành địa phương điều hành. Viện Hôài Sinh có 60 bệnh nhân và mỗi tháng từ tháng 11 năm 2004 đến nay họ đều nhận được những vật dụng cần thiết hàng ngày như gạo, kim chi (dưa cải bắc thảo), tã người lớn, từ các đồng tu của Trung tâm Gwangju. Sự liên hêä giữa các đồng tu với nhân viên làm việc tại đây đã trở nên thân thiết, đồng tu thậm chí còn lót một sàn nhà mới cho viện nữa. Và mới đây, nhân hội chợ ăn chay 2005, các đồng tu được biết rằng viện Milal hiện tại cũng cũng có bảy bệnh nhân ở đó.

Trong tháng 12, 2005, các đồng tu có hứa với nhân viên của hai cơ sở này là sẽ cung cấp dưa kim chi và bắp cải dún cho họ, nhưng vì tuyết xuống quá nhiều trong vùng kéo dài tới ba tuần lễ, nên đã phải hoãn lại ngày giao những thực phẩm này. Các đồng tu đã mua trên bốn trăm cây bắp cải dún của những nông dân gần đó, nhưng đã không thể đào lên được vì những vườn cải bị tuyết phủ quá dầy trong suốt thời kỳ này. Rồi vì sau ba tuần tuyết phủ hầu hết những cây cải bới lên đều bị đông cứng hoặc bị héo nên các đồng tu phải mua thêm với giá đắt hơn gấp ba bình thường.

Kế đến sau nhiều trục trặc này nọ, bắt đầu ngày 1 tháng Giêng, 2006, các anh chị em đã dành ba ngày chăm chỉ làm dưa kim chi, và đến ngày 6 và 7 đã trao cho viện Milal 150 cây bắp cải và cho Viện Hồi Sinh 150 kí lô dưa kim chi.

Ðã từng lo lắng vì vấn đề giá bắp cải đang tăng, các đại diện của hai cơ sở này vô cùng cảm ơn các đồng tu đã cung cấp cho họï dưa kim chi và bắp cải. Vì vậy, cuối cùng sự trễ nãi trong việc giao hàng lại trở thành một hình thức giúp đỡ đúng lúc và quý giá cho những viện này. Và các đồng tu cũng hài lòng khi thấy những người thường trú đã ăn kim chi chay một cách vui sướng và có nhiều người khen “Ngon quá!”.

Qua nỗ lực chia sẻ thực phẩm với viện Milal và viện Hồi Sinh, các đồng tu Gwangju đã nhận thức được rằng Thượng Ðế lúc nào cũng an ủi chúng ta qua bàn tay của những người láng giềng sau mỗi trận thiên tai. Giờ đây họ càng quyết tâm hơn nữa để giúp tái thiết sự an sinh trong vùng họ ở, nơi vừa mới trải qua một trận mưa tuyết nặng nề.

Tường trình từ Anh Quốc

Mang hy vọng và niềm vui Giáng Sinh đến những người kém may

Ban Báo chí Luân Ðôn ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Vào Thứ Bảy, 17 tháng 12, các đồng tu từ trung tâm Luân Ðôn đã thăm viếng nhà tạm trú có tên là Ace of Clubs (Ách Chuồn), cho những người vô gia cư ở phía Nam của thành phố Luân Ðôn. Nhà tạm trú được điều hành hoàn toàn bởi những thiện nguyện viên ngoại trừ người nấu bếp chuẩn bị các bữa ăn nóng. Nhà tạm trú được mở 365 ngày một năm và cung cấp những bữa ăn trưa và tối, chỗ giặt quần áo và tắm rửa, nhà ở, cố vấn về sức khỏe và giúp xin tiền trợ cấp xã hội.

Kế đến, các đồng tu quyết định khoản đãi một bữa ăn trưa Giáng Sinh thật long trọng cho những thường trú nhân của nhà tạm trú Ace of Clubs. Cho nên sáng ngày Giáng Sinh, họ trang hoàng một bàn tiệc với kim tuyến và sắp đầy trái cây, bia và rượu chay, đủ loại sô-cô-la, đồ ngọt, bánh và các loại thức ăn khô, mỏng và dòn, và cũng giải trí những người vô gia cư với những bài ca Giáng Sinh mà được nhiều người ưa chuộng trong một máy hát xách tay.

Vào giữa trưa, khi nhà tạm trú mở cửa, những người tham dự đã ngừng lại nơi có thức ăn nóng trước nhất rồi đến “bàn vui vẻ” của các đồng tu. Hầu hết những người tham dự đều mừng rỡ khi nhìn thấy những món khoản đãi này nên họ lấy thêm để dành cho sau này khi họ phải ở ngoài đường trong đêm đông giá lạnh. Vài đồng tu đã nói chuyện với những thực khách về cuộc sống của họ, và một người đàn ông đã cảm động bởi lòng tốt và sự thành tâm của các đồng tu đến nổi mắt ông đã sưng lên vì khóc mỗi lần ông gặp họ.

Trong phòng ngồi chơi mà những người vô gia cư thường đến để thư giãn sau bữa ăn của họ, các đồng tu đã chiếu băng thâu hình Bước trên đường tình thương và Can đảm trực diện đời sống và cũng trưng bày Sách Biếu và Bản Tin của Sư Phụ trên một quầy gần đó. Sau bữa ăn trưa, hầu hết những người khách đều đến phòng xem truyền hình, một người đàn ông nói rằng ông cũng tự mình ngồi thiền, nhưng sau khi các đồng tu nói chuyện với ông, ông đã đồng ý rằng pháp môn Quán Âm là điều mà ông đang tìm kiếm và ông đã có hứng thú học pháp thiền Phương Tiện.

Sau đó một sư huynh trong trang phục ông già Nô-en vác một cái túi đầy quà Giáng Sinh bao gồm nón len, bao tay, vớ, đồ vệ sinh và đồ ngọt, chào hỏi những người tham dự và gương mặt của họ rạng ngời trong sự mong đợi. Sau đó mọi người đều nhận được quà, và từ trong nụ cười của họ đã biểu lộ rằng hoạt động này có ý nghĩa rất lớn đối với họ vì có người đã quan tâm đến cuộc sống của họ.

Ðiểm chính của buổi sinh hoạt là mục sổ số mà những người có vé số trúng nhận được túi ngủ, mền hoặc áo len tròng đầu. Vì vậy những người tham dự tiệc trưa được cho một tấm vé số, tạo nên nhiều sự hồi hộp, vui mừng, và hy vọng. Những người trúng số đã được chúc mừng và được một tràng pháo tay.

Khi tất cả quà được phân phát hết và các đồng tu thu dọn xong đồ vật của họ, một người đàn ông đến hỏi xin một vị sư tỷ cho vợ của ông một cái áo len tròng. Nhìn thấy sự thất vọng trên gương mặt của ông khi được cho biết là tất cả áo len đã phân phát hết, nên vị sư tỷ đã cởi áo len của chị và đưa cho ông.

Nhờ có tình thương và sự gia trì của Sư Phụ luôn hiện diện trong buổi tiệc trưa cũng như hoạt động phân phát quà tại nhà tạm trú Ace of Clubs, mà các đồng tu Luân Ðôn đã có thể phục vụ những người vô gia cư trong mùa lễ, và vì vậy đã gặt hái được phần thưởng tình thương từ những anh chị em kém may mắn hơn. Lòng cảm kích của những người này thì bao la và quý giá như vàng đối với tất cả những người tham gia.

Tường trình từ Quebec, Gia Nã Ðại

Những món quà sưởi ấm lòng người vô gia cư trong những ngày tuyết phủ

Ban báo chí Montreal ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Vào Chủ Nhật ngày 18 tháng 12 năm 2005, sau buổi cộng tu, các đồng tu Montreal đã chuẩn bị 150 gói quà giáng sinh để phân phát cho những người vô gia cư ở khu đô thị của Montreal. Mỗi gói quà gồm có bánh mì chay, trái cây, những thỏi sô-cô-la, nước uống, nón len, và đôi găng tay.

Thời tiết tháng 12 ở Quebec thường rất khắc nghiệt với những làn gió buốt da, những cơn bão tuyết khôn nguôi, và những đêm đông thật dài bắt đầu từ 4 giờ chiều đến 7 giờ sáng. Dù sao, vào ngày phân phát quà, mặc dầu nhiệt độ 15o dưới 0oC (5oF) khoảng hai mươi sư tỷ và sư huynh đã hăng hái đi chia quà cho những người sống ở ngoài đường của thành phố để cung cấp cho họ một phần nào sự an ủi cho ít nhất một ngày. Sau khi đến khu đô thị của Montreal, các đồng tu đã gặp rất nhiều người vô gia cư ở dọc lề đường và trong những trạm xe điện ngầm. Các đồng tu đã đưa quà cho họ và chúc họ “Giáng Sinh vui vẻ từ Thanh Hải Vô Thượng Sư”. Hầu hết đều rất ngạc nhiên và vui mừng nhận quà, vài người hỏi về Sư Phụ.

Sau khi hoàn thành nỗ lực phân phát quà trên đường phố, các đồng tu đi đến La Maison du Père (Nhà của Ðức Cha) là nơi cung ứng những phục vụ thiết yếu cho những người vô gia cư. Khi các đồng tu đến đó, họ thấy khoảng một trăm người đứng xếp hàng trên đường đợi nhà tạm trú mở cửa. Cho nên, các đồng tu nhanh chóng phân phát những phần quà còn lại. Trong số những người nhận có một người đàn ông đã tử tế tặng một đóa hoa bằng nhựa cho vị sư tỷ đã đưa cho ông một gói quà. Một bầu không khí ấm áp nhanh chóng phát triển giữa người cho và người nhận. Thậm chí vài người đã chia sẻ những chuyện về cuộc đời của họ. Ví dụ, một người đàn ông kể rằng ông ta đã làm việc cho một công ty chuyên sản xuất những hàng tốt và mắc tiền nhất cho ngành hàng không, và sau hai mươi bảy năm làm việc ông bị thất nghiệp và không tìm được việc làm, phải sống ở ngoài đường với không một món đồ tùy thân, ngay cả một cái mũ để bảo vệ đầu của ông trong mùa đông giá lạnh ở Montreal cũng không có. Khi người đàn ông này kể chuyện của ông, một số những người đàn ông khác đang đứng sắp hàng ở cổng ra vào của nhà tạm trú bắt đầu niệm lớn tiếng “Thanh Hải! Thanh Hải! Thanh Hải!” Không cần phải nói, trong giây phút đó tất cả các đồng tu tràn ngập những cảm giác ấm áp tuyệt vời.

Qua công tác phân phát quà Giáng Sinh năm 2005, các đồng tu Montreal đã học hỏi hết lòng tin tưởng và nương tựa vào Sư Phụ và noi theo tấm gương chia sẻ tình thương vô điều kiện của Ngài. Về việc này, một sư tỷ đồng tu đã nói thay cho mọi người tham gia công tác này khi cô bày tỏ: “Cám ơn Sư Phụ đã cho phép con nhìn thấy và cảm nhận được Thượng Ðế bên trong những người vô gia cư. Ðó một bài học tốt về tình thương, sự khiêm tốn và là một ngày thật đẹp.

Tường trình từ Hoa Kỳ

Niềm vui và sự yên bình của ngày lễ
đến với người Vô gia cư

Ban Báo chí Los Angeles ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Trong tháng 12, 2005 các đồng tu thuộc Trung tâm Los Angeles ở Hoa Kỳ đã chia sẻ tình thương, sự gia trì, cùng với giáo lý cao thượng và quý giá của Sư Phụ với cộng đồng địa phương bằng cách phân phát 329 phần quà cho những người vô gia cư tại bốn nơi tạm trú thuộc các thành phố Anaheim, Fullerton và Santa Ana trong quận Orange của California.

Những gói quà gồm có mền, túi xách, khăn choàng cổ, vật dụng vệ sinh cá nhân cùng với một hộp thức ăn chay gồm có gà chay chiên, mì, cơm chiên, xà- lách tươi, rau cải và tráng miệng. Mỗi lần phát quà xong tại một địa điểm, những người nhận đều vui vẻ phát biểu cảm tưởng, một người nói: “Tôi đã mong đợi những thứ này từ lâu, nhất là chiếc túi xách. Tôi nghĩ rằng Thượng Ðế biết tôi cần gì. Cho nên Thượng Ðế đã gửi nhóm quý vị đến với chúng tôi. Quý vị là một tổ chức tuyệt vời và có một Sư Phụ thật tuyệt diệu”.

Ngoài ra, trong những hoạt động này, thức ăn chay thiên nhiên, lành mạnh và ngon miệng đã nhận được nhiều lời khen tặng. Việc làm của ban nhà bếp đã được sự đáp ứng tích cực từ phía nhân viên cũng như những người tạm trú tại đây, họ tán thán các món ăn vói những lời khen: “Tôi không thể tin được đây là gà chay! Ăn ngon như gà thiệt vậy!” Những người nhận cũng thường hỏi về pháp môn Quán Âm và lối sống ăn chay, nhiều người yêu cầu được thêm nhiều thức ăn chay hơn trong tương lai.

Qua hoạt động chia sẻ quà với người vô gia cư trong mùa lễ của năm 2005, tất cả các anh chị em ở Los Angeles đều thể nghiệm được tình thương bao la cũng như lực lượng thiêng liêng của Sư Phụ truyền qua tâm họ, và từ đó họ trưởng thành về tâm linh. Do đó những đồng tu đã đại diện làm nhịp cầu đem lòng từ bi cùng sự gia trì của Sư Phụ đến với những người kém may mắn nguyện tiếp tục làm những công cụ cao thượng của Ngài, sẵn sàng làm việc trong mọi góc cạnh của thế giới!

Lời kết: Do sự đáp ứng vô cùng tích cực từ sau hoạt động chia sẻ quà và thức ăn trong dịp lễ Giáng Sinh 2005 với những người vô gia cư, họ đã ý thức được rằng thức ăn chay vừa lành mạnh lại ngon miệng, nên các đồng tu Los Angeles hiện đang gia tăng nỗ lực để cung cấp những bữa ăn chay hàng tháng cho một số nơi tạm trú quanh vùng quận Los Angeles và Orange tại miền Nam California.

Quà hy vọng và niềm tin của
Thượng Ðế cảm động người vô gia cư

Diana Nguyễn từ Houston ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Mặc dù Giáng Sinh đem đến sự huy hoàng rực rỡ và náo nức niềm vui, các đồng tu thuộc trung tâm Houston biết rằng có nhiều người bất hạnh sống khổ sở trong mùa lễ này. Hơn nữa, những thiên tai mới đây tại bờ biển vùng vịnh của Hoa Kỳ đã khiến hàng loạt người di tản đổ dồn vào Houston, nhiều người trong số trở thành vô gia cư, nên đối với họ mùa Giáng Sinh 2005 quả là đặc biệt khó khăn.

Vì vậy các đồng tu quyết định đem một chút niềm vui rất cần thiết đến những người kém may mắn này bằng cách gói 200 phần quà gồm khăn lông, áo thun, vớ, cùng với nguồn cảm hứng về tâm linh trong hình thức những tờ tài liệu và Sách Biếu của Sư Phụ. Các anh chị em còn mua vật liệu dựng một gian hàng ngoài trời để phát quà cùng lúc phục vụ cà phê nóng và bánh donut.

Rồi tối ngày 24 tháng 12, các đồng tu đã tụ họp lại cộng tu để chuẩn bị ngày hôm sau đi phân phát quà được thành công. Vào buổi sáng ngày Giáng Sinh, các đồng tu đã đi đến một địa điểm tại trung tâm đô thị Houston nơi có nhiều người vô gia cư thường tụ tập. Chỉ trong vài phút, đội đã dựng xong gian hàng, chất đầy các gói quà, cà phê nóng cùng bánh donut. Và sau khi bày các ấn phẩm cùng hình ảnh của Sư Phụ quanh quầy, họ đã sẵn sàng để chia sẻ tình thương của Ngài.

Các anh chị em vô gia cư từng người mộät tiến đến, và được các đồng tu chào đón bằng cà phê, bánh ngọt, và những gói quà, nhiều người đã bày tỏ lòng biết ơn nồng ấm đối với sự bất ngờ trong ngày lễ này, và lưu luyến ở lại để tìm hiểu thêm về Sư Phụ cũng như giáo lý của Ngài. Ðiều này đã đem lại cho các đồng tu món quà Giáng Sinh tốt đẹp nhất khi họ nhìn thấy niềm hy vọng và niềm tin thể hiện trên khuôn mặt những người nhận.

Sau khi hoàn tất công tác phân phát quà Giáng Sinh 2005, các đồng tu dọn dẹp để chuẩn bị ra về, họ cảm thấy biết ơn Sư Phụ đã cho họ cơ hội phục vụ người khác và nhận được sự đền bù thật đầy đủ. Quyết định tiếp tục nỗ lực trong tương lai, mọi người hy vọng sẽ nhớ mãi ngày này cũng như nhớ mãi niềm hứng khởi trong việc chia sẻ tình thương và lòng từ bi của Sư Phụ với đồng loại.

Chuyển đạt lòng từ bi của Thượng Ðế qua thánh âm của Sư Phụ

Ban Báo chí New Jersey ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Gần đây qua sự gia trì của Sư Phụ, các đồng tu New Jersey có được cơ hội đem giáo lý của Sư Phụ ra thực hành trên căn bản định kỳ bằng cách ghi danh nấu chay hàng tháng cho những thường trú nhân ở nhà tạm trú địa phương.

Các sư huynh và sư tỷ khởi sự nỗ lực này vào ngày 25 tháng 11, một ngày sau Lễ Tạ Ơn, bằng cách phục vụ bữa cơm tối truyền thống của Lễ Tạ Ơn thật ngon miệng, bao gồm khoai tán, nước sốt và gà tây chay tại nhà tạm trú Leavenhouse ở Camden, New Jersey. Trước nhất các đồng tu giúp chan hòa nhà tạm trú với lực gia trì bằng cách chiếu băng DVD Những ca khúc và sáng tác của Thanh Hải Vô Thượng Sư. Trong lúc quan khách xem và nghe Sư Phụ, thưởng thức bầu không khí ấm cúng từ giọng ca êm ái của Ngài thì bữa ăn tối được phục vụ. Nhiều người ngồi xem băng thâu hình của Sư Phụ một cách chăm chú và say mê. Một người đàn ông thích nhạc của Sư Phụ đến nỗi ông nhớ lời của bài hát ngay lập tức và vui vẻ hát theo “Go! Go! Go”.

Ngoài những thức ăn nóng, các đồng tu còn phân phát 150 phần quà mà những thường trú nhân ở đây vô cùng mừng rỡ khi nhận được. Những túi quà được chuẩn bị một cách cẩn thận và ân cần bởi ban làm việc bao gồm vớ, kem và bàn chải đánh răng, xà phòng, khăn, bánh, kẹo và bánh may mắn chứa đựng lời pháp Cam Lồ của Sư Phụ để món quà có thêm ý nghĩa về tâm linh.

Rồi ngày 17 tháng 12, các đồng tu trở lại nhà tạm trú với những gói quà Giáng Sinh và thức ăn nóng bao gồm món súp Goulash chay nóng hổi của người Hung Gia Lợi. Vì thời tiết đã trở nên rất lạnh, nên mọi người rất thích thú với món súp nóng ngon miệng này đi đôi với bánh mì Pháp và tráng miệng bằng một miếng bánh ngọt.

Khi các đồng tu vừa mới mở DVD giảng pháp của Sư Phụ, bầu không khí bên trong nhà tạm trú thay đổi một cách đáng kể. Những người tham dự rất thích chương trình hay và có ý nghĩa này đã bày tỏ lòng tri ân của họ nói rằng họ chưa bao giờ được tiếp đãi như vậy trước đây. Rõ ràng là tình thương của Thượng Ðế đã làm cảm động tận đáy lòng những người tham dự như là ánh mặt trời xua tan nỗi bất hạnh của họ.

Viên quản lý nhà tạm trú cũng gởi một lá thư (xem dưới) để cám ơn Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư về sự nâng đỡ và sự quan tâm cho những người vô gia cư.

Qua những nỗ lực tại nhà tạm trú Leavenhouse, các đồng tu New Jersey đã được học hỏi rất nhiều về cách làm việc chung với nhau và nhận thấy rằng Thượng Ðế an bài mọi việc một cách thật hoàn hảo. Họ cũng quý trọng cơ hội Thượng Ðế ban cho để học hỏi qua cách phục vụ người khác với tình thương vô điều kiện.

Ngày 11 tháng Giêng năm 2006
Hội Quốc Tế Thanh Hải Vô Thượng Sư
P.O. Box 730247
San Jose, CA 95173-0247

Kính gởi những đệ tử theo giáo lý của Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư:

Tôi tên là Tom Knoche. Tôi là một phần tử trong cộng đồng điều hành Leavenhouse, một trung tâm phục vụ những người cần nơi ăn chốn ở tại Camden, tiểu bang New Jersey. Trong vòng mấy tháng vừa qua, các đệ tử của Vô Thượng Sư Thanh Hải đã đến Leavenhouse khoảng một tháng một lần vào Thứ Bảy để phục vụ bữa ăn cho khách của chúng tôi. Chúng tôi thường phục vụ cho khoảng 75-100 người vào những ngày Thứ Bảy. Nhóm quý vị đem thức ăn bổ dưỡng và phục vụ bữa ăn trong một phong thái rất thanh tịnh và trang nghiêm. Chúng tôi xin cảm ơn quý vị về sự hỗ trợ và lòng quảng đại của quý vị.

Leavenhouse là một cơ quan nhân đạo phi lợi nhuận không thuộc tôn giáo nào. Chúng tôi là những thiện nguyện viên làm việc ở đây vì chúng tôi tin rằng mỗi một con người đều được quyền có thực phẩm, nơi ăn chốn ở đàng hoàng, giáo dục, chăm sóc sức khỏe và công ăn việc làm trả lương đủ sống. Chúng tôi thấy buồn vì xã hội không cung cấp sự nâng đỡ và cơ hội cần thiết cho nhiều thành viên của xã hội chúng ta, và chúng tôi phản đối chiến tranh.

Chúng tôi cám ơn quý vị lần nữa về sự hỗ trợ quảng đại và sự quan tâm đến những người thiếu thốn đặc biệt này.

Thân ái,
Tom Knoche
Ðại diện Cộng đồng Leavenhouse

Tường trình từ Úc Ðại Lợi

Tình thương và niềm vui của Sư Phụ
trải đến những linh hồn xinh đẹp

Ban báo chí Sydney ghi chép (nguyên văn tiếng Anh)

Vào buổi tối ngày 22 tháng 12 năm 2005, hai mươi đồng tu từ Trung tâm Sydney đã phân phát 148 gói quà Giáng Sinh cho những người vô gia cư trong thành phố. Họ đã vui mừng và rất biết ơn khi thấy những gói quà đầy màu sắc tươi sáng và cũng rất muốn tìm hiểu về Thanh Hải Vô Thượng Sư và hội đoàn của Ngài.

Mỗi gói quà gồm có bánh ngọt, khoai tây lát dòn, nước uống và vật dụng vệ sinh cá nhân cùng với tấm thiệp Giáng Sinh và giấy giới thiệu về Sư Phụ và pháp môn Quán Âm. Sau khi phát quà, các đồng cũng phân phát nước chai và những gói thức ăn nhẹ.

Sau đó, một sư tỷ còn một chai nước cuối cùng, để ý thấy một người đàn ông ngồi riêng biệt với nhóm người vô gia cư với đôi mắt nhắm lại xếp bằng thiền với tấm thiệp Giáng Sinh và tờ giấy về Sư Phụ để kế bên. Vị sư tỷ nhẹ nhàng để chai nước kế bên ông rồi bước đi, cảm động trước cảnh tượng thật đẹp này.

Vị sư tỷ này có những lời như sau về việc phát quà cho những người thiếu thốn: “Tôi cảm thấy rất may mắn được gặp những linh hồn tuyệt đẹp này vì họ dường như rất đơn thuần và khiêm nhường, rất gần với Thượng Ðế. Vì vậy, tôi cảm thấy như tôi là người nhận được quà — diễm phúc gặp gỡ những linh hồn này là món quà Giáng Sinh tuyệt vời hơn bao giờ hết.

Tường trình từ Pakistan

Tình thương của Sư Phụ
một lần nữa chiếu đến những nạn nhân
động đất Pakistan

Ban Báo chí Ðài Bắc, Formosa, ghi chép (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Vào ngày 8 tháng 10 năm 2005, một trận động đất với cường độ 7.6 trên địa chấn kế đã xảy ra ở miêàn bắc của Pakistan. Và khi tin tức về thiên tai được loan báo, những thành viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã lập tức khởi động công cuộc cứu trợ để cung cấp săn sóc về y tế cùng với hàng tấn phẩm vật cứu trợ cho các nạn nhân. Lều, khăn quàng cổ, và nón ấm để chống thời tiếc khắc nghiệt được mua sắm và mang đến những vùng bị ảnh hưởng (muốn biết thêm chi tiết, xin xem Bản Tin 161). Tuy nhiên, không may là khi mùa đông đến, sự thiếu thốn quần áo ấm càng được thấy rõ khi nhiều nạn nhân động đất và con em họ mắc bệnh viêm phổi và rất cần được chữa trị. Khi biết được sự thống khổ của các nạn nhân qua tin tức, Thanh Hải Vô Thượng Sư đã chỉ thị các đồng tu Formosa nhanh chóng thành lập một toán y tế để cung cấpï khám bệnh và cho thuốc miễn phí, đồng thời phân phát những áo khoác mùa đông cho những vùng bị ảnh hưởng trong mùa giá lạnh.

Thế là các đồng tu mau mắn bắt đầu công việc liên lạc và hình thành một đội cung cấp phẩm vật và một toán y tế, bao gồm các sư huynh sư tỷ từ Hồng Kông, Formosa, Thái Lan, Trung Quốc, và Hoa Kỳ. Ngoài ra, sau khi ước lượng những quần áo cần thiết cho các nạn nhân, một nhóm đồng tu từ Tân Gia Ba đã đi đến Pakistan để mua và phân phát những phẩm vật đúng lúc. Vì vậy tổng số có 19 thiện nguyện viên từ một vài quốc gia đã tham gia trong công cuộc cứu trợ, mà được dự trù sẽ tiến hành từ ngày 28 tháng Giêng đến ngày 16 tháng 2, với ban làm việc thay ca nhau để bảo đảm việc khám bệnh, cho thuốc miễn phí, và những công việc cứu trợ khác được liên tục trong những vùng bị ảnh hưởng.

Qua sự gia trì của Sư Phụ, toán y tế đầu tiên đã đến Islamabad, thủ đô của Pakistan, vào ngày 28 tháng Giêng, và nhanh chóng đi đến thành phố Mansehra. Sáng sớm ngày hôm sau, các đồng tu tiến vào làng Garlat nằm trong thung lũng con sông lớn, nơi mà hơn chục ngàn căn lều được dựng dồn sát vào thành của thung lũng để làm nhà tạm thời cho các nạn nhân thiên tai. Bốn tháng trôi qua từ sau cơn động đất mà đã làm cho hơn 90 phần trăm những căn nhà trong vùng bị sụp đổ, nhưng vẫn không có một dấu hiệu của sự tái xây dựng. Và sự trợ giúp từ nhiều quốc gia trên thế giới cũng không đủ cung cấp những thứ cần thiết cho số lượng quá nhiều nạn nhân. Hơn nữa, tình trạng đã ác nghiệt lại càng tồi tệ hơn khi tuyết đổ xuống ở hầu hết các vùng vào đầu tháng Giêng. Những chiếc lều thô sơ không đủ bảo vệ sự ấm áp cho những cư dân thiếu quần áo ấm để mặc trong nhiệt độ băng giá và nhiều người đã bị bệnh sưng phổi cần sự chữa trị khẩn cấp.

Cho nên vào ngày 29 tháng Giêng, các đồng tu đã dựng một trạm y tế trong căn lều mượn từ người địa phương, và với sự giúp đỡ của làng trưởng, tin tức về sự phục vụ miễn phí của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư được truyền đi rất nhanh. Thế là hơn một trăm bệnh nhân được ba đồng tu bác sĩ khám bệnh, và trưởng làng đã tán thán những thành viên của đội cứu trợ về sự quan tâm và cung cách chuyên nghiệp của họ. Và không màng số bệnh nhân đông đảo, qua sự gia trì của Sư Phụ, các đồng tu vẫn giữ tinh thần cao trong suốt thời gian công tác và phục vụ một cách thành công.

Vào những ngày kế tiếp, các sư huynh sư tỷ tiếp tục phục vụ dân chúng của vài ngôi làng gần vùng bị ảnh hưởng nặng nề là Balakot, nơi mà nhiều người bị viêm đường hô hấp, suyễn, sưng phổi, và mắc bệnh về da. Bệnh thiếu dinh dưỡng và mệt mỏi cũng lan tràn gây ra bởi việc sống lâu dài ở trong lều và thiếu dinh dưỡng cần thiết. Ngoài ra, bệnh đau lưng cũng nhiều đối với những người lớn tuổi, đồng thời tình trạng thiếu vệ sinh và nguồn y tế hạn hụt cũng gây ra chứng sâu răng, nhiễm trùng da và tai, sán lãi và những những chứng bệnh khác trong thế hệ trẻ. Mấy ngày đầu trong nỗ lực của các đồng tu, hầu hết các bệnh nhân đều là đàn ông và trẻ em, sau đó toán y tế mới biết đó là vì phép tắc của tôn giáo không tán thành việc phụ nữ có những tiếp xúc xã hội với người lạ mặt bên ngoài cộng đồng địa phương. Cho nên vào ngày thứ tư và thứ năm, toán đã nghĩ ra cách là dựng trạm y tế tại cùng một làng, chỉ khi đó nhiều phụ nữ mới đến khám bệnh với hầu hết cho biết đây là lần đầu tiên họ đi khám bệnh.

Ðội cứu trợ Tân Gia Ba cũng đến Garlat vào ngày 29 tháng Giêng và cùng đi với toán y tế đến các làng bị ảnh hưởng để phân phát phẩm vật cứu trợ cho khoảng 300 đến 400 nạn nhân ở mỗi địa điểm. Các bác sĩ thấy rằng bệnh suy dinh dưỡng là bệnh thông thường ở đây. Cho nên tổng cộng 4.000 bao sữa bột loại 1 ký và 1.200 bao bột yến mạch đã được mua ở địa phương và phân phát để các cư dân có đầy đủ sinh tố, chất vôi và chất sắt. Các đồng tu cũng phân phát áo ấm, mền, vớ, và giày phụ nữ và trẻ em. Trưởng làng đã phát biểu: “Chúng tôi đã nhận được rất nhiều đồ quyên tặng hảo tâm như nước và thực phẩm trong bốn tháng vừa qua, nhưng không một ai đóng góp những phẩm vật tối cần thiết như quần áo ấm mà Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã tặng”. Vì vậy các nạn nhân vô cùng xúc động và biết ơn Sư Phụ và các đồng tu bởi sự quan tâm và giúp đỡ đúng lúc. Thật ra chuyện này có được là vì trước khi đội cứu trợ bắt đầu công tác, Sư Phụ đã chu đáo dặn dò cung cấp những vật dụng giữ ấm này.

Trong lần viếng thăm trước của đội cứu trợ ở vùng này vào tháng 10 năm 2005, ông Ashraf Khah là hướng dẫn viên địa phương, đã giúp đỡ đội cứu trợ rất nhiều, và rất may họ lại có duyên làm việc với nhau một lần nữa. Ông Ashraf rất đồng ý với giáo lý của Sư Phụ và nhìn nhận rằng sự săn sóc y tế và tiếp liệu cứu trợ cung cấp theo chỉ thị của Sư Phụ rất là đặc biệt và khác với những nhóm khác vì những thành viên của đội rất nghiêm túc trong việc làm của họ và luôn luôn yên lặng ngồi thiền trong những giờ nghỉ. Vì vậy trong lần viếng thăm thứ hai này các sư huynh và sư tỷ đã giải thích cho ông biết về lực lượng của pháp môn Quán Âm, sự quan trọng của thiền định và ăn chay, và ông đáp lời: “Tôi đã ăn chay rồi, như nhiều người khác trong làng”. Sau đó ông Ashraf đã học thiền Phương tiện và có được những linh ảnh rất tốt.

Rồi qua sự giúp đỡ của thông dịch viên địa phương và các quan chức, công việc cứu trợ được tiến hành một cách thuận lợi và cho đến ngày 2 tháng 2 các đồng tu đã chữa trị cho gần 600 bệnh nhân. Ngoài những nỗ lực trên, các đồng tu còn phân phát hình của Sư Phụ mà rất được các em trong vùng địa phương yêu thích, cùng với tờ “Một lối sống mới” cổ động ăn chay. Cầm tấm hình của Sư Phụ trên tay, các em vui vẻ đứng chụp hình với đội cứu trợ mỉm cười trước máy, cho thấy rằng hoàn cảnh bi thảm đã không đánh mất bản chất trong sáng, đơn thuần và niềm tin vào ân điển của Thượng Ðế.

Ghi chú: Những công tác cứu trợ và y tế của Hội vẫn còn đang tiếp diễn, và những tường trình tiếp theo sẽ được đăng trong Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư số kế tiếp.

Tường trình từ Formosa

Ðương đầu với cái lạnh bằng tình thương nồng ấm

Ðài Bắc

Cuộc sống mới cho người vô gia cư

Ban Báo chí Ðài Bắc ghi chép (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Khi khí lạnh ùa vào Formosa trong mùa Giáng Sinh năm 2005, các đồng tu của trung tâm Ðài Bắc đã chuyển biến sự ảm đạm của mùa đông bằng cách phân phát quà cho những người bạn kém may mắn tại nhà Quan tâm và Chăm sóc Người Vô gia cư, nhà Hòa Bình, và nhà tạm trú Jhonghe cho người vô gia cư ở khu đô thị của Ðài Bắc. Các đồng tu cũng đi thăm những người già cả trong địa hạt Wanhua của Ðài bắc, và những người bệnh tâm thần, những người tàn tật và những người bị chứng liệt não ở trung tâm Ai-wei của Bali.

Thêm vào đó, khi Bộ Lao động của thành phố Ðài Bắc đang tìm những bộ y phục chỉnh tề cho thân chủ vô gia cư mặc để đi phỏng vấn xin việc làm, các đồng tu đã cung cấp những bộ quần áo sạch sẽ, thoải mái để cho những người đi phỏng vấn có sự tự tin mà bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhà Quan tâm và Chăm sóc Người Vô gia cư là nhà tạm trú ở ngoại ô tỉnh Ðài Bắc mà ký túc xá được chuyển thành từ một trại lính cũ, cửa sổ và cửa ra vào bị vỡ kính nên gió mạnh và khí lạnh luồn vào trong nhà. Cho nên các đồng tu đã dùng tiền của Sư Phụ cung cấp làm thêm mái che trên bức tường quanh khu phơi quần áo và gắn cửa sổ, quạt trần, và dụng cụ tập thể dục mới để những thường trú nhân có thể luyện tập phục hồi thể lực. Rồi sau khi các đồng tu sơn phết tường bên trong, tòa nhà đã sẵn sàng để đón chào năm mới. Vừa nhìn thấy ký túc xá được sửa sang lại, các thường trú nhân đã bày tỏ sự vô cùng biết ơn đối với tình thương và sự quan tâm của Sư Phụ đã cho họ một căn nhà mới ấm áp.

Ngoài ra, các sư huynh sư tỷ Ðài Bắc đã chuẩn bị các phần quà và những thức ăn nhẹ thật thơm ngon cho những thường trú nhân, và khi bàn ăn được dọn đầy những món tuyệt hảo, viên quản lý của nhà tạm trú là cô Huang đã phát biểu với niêàm xúc động: “Tôi vô cùng cám ơn Thanh Hải Vô Thượng Sư với tình thương của Ngài. Chỉ có Vô Thượng Sư mới có thể làm cho những người bạn vô gia cư của chúng ta cảm thấy được yêu thương và tôn trọng”. Và môt người bạn vô gia cư, ông Wei, người đã đọc cuốn Sách Biếu Bí quyết tức khắc khai ngộ của Sư Phụ và thấy được ánh sáng khi ngủ, cho biết: “Năm nay tôi cũng nhận được quà từ nhóm của quý vị ở trạm xe chính ở Ðài Bắc và công viên Tôn Dật Tiên. Xin cám ơn sự quan tâm đầy tình thương của Sư Phụ và xin cám ơn những nỗ lực hết lòng của quý vị trong việc sửa sang ký túc xá cũ và chổ tắm rửa, để những thường trú nhân mà có khó khăn trong việc đi đứng không còn phải sợ sàn nhà tắm bị đóng rêu làm trợt té”. Những lời này đã cho thấy rằng tấm lòng thương yêu của Sư Phụ trong việc nâng cao phẩm chất đời sống của họ đã cảm động sâu xa những thường trú nhân.

Ngoài việc sửa sang nhà tạm trú, các đồng tu còn phục vụ những người bạn kém may mắn trong một đêm giá lạnh vào tháng 12 khi một nhóm trang phục thành Ông Già No-en và được các cán sự xã hội hướng dẫn đi phân phát những bao quà và quần áo ấm tại vài nơi người vô gia cư hay lui tới. Lúc nhận quà, những người vô gia cư đang run cầm cập vì cái lạnh ban đêm đã rất ngạc nhiên mừng rỡ. Rồi vào xế chiều ngày 15 tháng 12, với sự trợ giúp của giám đốc Huang Mei-ying của Hội Phục vụ Thiện nguyện tỉnh Ðài Bắc và một vài thiện nguyện viên, các sư huynh và sư tỷ một lần nữa gắng chịu thời tiết mùa đông để phân phát các Bản Tin và Sách Biếu cùng với kẹo, cháo ngũ cốc và đậu, và quần áo ấm cho những người vô gia cư của vùng Banciao, Sinjhuang và Shulin. Trên đường đi, nhóm đã gặp một người bạn vô gia cư đang bị bệnh đứng không muốn nổi và một người khác đang đau đớn vì vết thương do một tai nạn xe cộ gây ra. Nhìn thấy tình trạng của hai người này, giám đốc Huang đã liên lạc với nhà thương địa phương và các đồng tu để cùng phụ giúp đem họ vào nhà thương. Các đồng tu cũng viếng thăm nhiều người bạn thiếu kém khác ở các công viên, chùa chiền và sân bóng rổ, với những gói quà khiến họ xúc đôäng đến rơi lệ.

Ngoài ra, một cố vấn địa phương cho người vô gia cư, ông Qiu Ren Zhao, đã kể lại việc hai người vô gia cư đã bắt đầu cuộc sống mới như thế nào với sự giúp đỡ từ trung tâm phục vụ địa phương. Những biến đổi về cá nhân của họ đã làm mộât tấm gương điển hình cho những người trong cùng trường hợp đang tìm lại lòng tự tin. Và những trợ giúp về vật chất cũng như tâm linh do Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư cung cấp đã giúp khuyến khích họ.

Những hoạt động chia xẻ tình thương trong dịp Giáng Sinh 2005 mà các đồng tu Ðài Bắc thực hiện đã giúp họ nhận thức được rằng thời đại Hoàng Kim của tình tương thân tương ái đang thực sự ló dạng. Và mặc dù sự may mắn tiếp tục lảng tránh một số cư dân của địa cầu, nhưng sự chia sẻ tình thương Thượng Ðế ngoài giới hạn của phong tục tập quán và xã hội đã đền bù lại những thiếu thốn và những điều không vừa ý mà họ có thể cảm thấy, nhóm lên tia hy vọng trong tâm những người thiếu kém và dẫn dắt họ vào một giai đoạn mới của cuộc đời.

Tân Trúc

Chia sẻ tình thương của Thượng Ðế

Ban Báo chí Tân Trúc ghi chép (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Khi năm 2006 sắp đến, các đồng tu Tân Trúc nhớ đến lời nhắc nhở của Sư Phụ là hãy chăm sóc cho đồng loại của mình trong những mùa lễ. Cho nên các đồng tu quyết định chia sẻ tình thương của Thượng Ðế bằng cách phân phát quà Giáng Sinh cho những người vô gia cư và những người lớn tuổi có lợi tức thấp để có thể giúp họ trải qua mùa giá lạnh.

Ðể xác định sự giúp đỡ thế nào là tốt nhất, trước tiên các đồng tu tham khảo với Sở Xã hội của thành phố Tân Trúc và Bộ Xã hội của tỉnh Tân Trúc. Bộ đã đề nghị chuyển giao những phẩm vật cho ban làm việc Phước hội Cấu triển Cyun Ying để phân phát cho những người cần nhất. Phước hội đã từ lâu thay mặt cho Bộ Xã hội cố vấn cho những người cô gia cư và thăm viếng những người già sống đơn độc một mình. Còn Sở Xã Hội của thành phố đề nghị phẩm vật được gởi đến Cảng Bình An Tân Trúc Bình của Tổ chức Phúc lợi Xã hội Zenan, nơi cung cấp các bữa ăn và chỗ nghỉ ngơi cho những người vô gia cư.

Sau đó, các đồng tu đã liên lạc với Phước hội và Nhà tạm trú để xác định các thứ cần thiết và số lượng rồi họ đi mua những phẩm vật. Kế tiếp, vào sáng ngày 16 tháng 12 hơn hai sư tỷ và sư huynh xuất hành với mười chiếc xe chở đầy phẩm vật. Trạm đầu tiên của họ là trung tâm Ci En ở Jhungdong do Phước hội điều hành. Ở đó họ đã phân phát những phẩm vật bao gồm túi ngủ, áo choàng mùa đông, mì gói và thức ăn gia trì cho những người vô gia cư. Ngoài ra có 140 áo choàng mùa đông cho những người lớn tuổi có lợi tức thấp. Trong khi cung cấp phẩm vật, các đồng tu cũng giới thiệu pháp môn Quán Âm đến những người nhận qua Sách Biếu và Bản Tin của Sư Phụ. Và cuối cùng, viên giám đốc của Trung tâm, ông Lin và các nhân viên của Bộ đã nhận được DVD thuyết pháp cùng kinh sách của Sư Phụ.

Trạm kế tiếp là nhà tạm trú Cảng Hòa Bình Tân Trúc của Tổ chức Phúc lợi Xã hội Zenan gần trạm xe lửa của thành phố, nơi những người vô gia cư hăng hái giúp tải xuống và mang những phẩm vật vào trong. Rồi các đồng tu chuyển giao các tiếp liệu bao gồm máy sấy quần áo, gạo, nước tương, đầu thực vật, mì gói, thức ăn gia trì, và túi ngủ cho văn phòng địa phương của Tổ chức trong khi các viên chức của Bộ Xã hội giám sát. Lúc các túi quà được phân phát, mọi người đã cảm nhận được tình thương vô lượng của Thượng Ðế bên trong khi những người nhận bày tỏ lòng chân thành biết ơn của họ đến Sư Phụ và một số đã lấy Bản Tin trong túi quà ra đọc.

Rồi trên đường về, các đồng tu rất vui mừng khi thấy một số những người vô gia cư ôm túi ngủ của họ một cách sung sướng. Và sau khi chứng kiến sự kém may mắn của những người trong Cảng, họ đã nhận thức được một cách rõ ràng rằng đời người là vô thường và chỉ có tình thương của Thượng Ðế là bất diệt.

Gia Nghĩa

Cho tốt hơn là nhận

Ban báo chí Gia Nghĩa ghi chép (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Vào mùa đông của năm 2005, các đồng tu Gia Nghĩa để ý thấy số người vô gia cư trên đường phố trong vùng địa phương đã tăng lên một cách đáng kể. Cho nên họ đã khởi động một chương trình đem sự chăm sóc nồng ấm đến những người sống ngoài đường phố, với hy vọng chuyển đạt tình thương và sự quan tâm của Sư Phụ vào lúc cuối năm.

Chương trình được thực hiện sau nửa đêm vì vào giờ này mới có thể tìm được những người vô gia cư ở những nơi họ thường lui tới. Vào ngày 15 tháng 12, các đồng tu đã mang Sách Biếu, quần áo ấm cũng như súp chay nóng và bổ dưỡng đến các công viên, trạm xe lửa, trạm xe buýt, và những nơi khác mà mà những người vô gia cư thường lui tới, vài người đã cho biết những gì họ cần và các đồng tu cố gắng đáp ứng nhu cầu của họ. Nhờ vậy các anh chị em đồng tu càng hiểu rõ hơn câu: “Cho tốt hơn là nhận” vì họ cảm nhận được tình thương và sự gia trì của Sư Phụ liên tục tuôn trào trong suốt chương trình hoạt động.

Kế tiếp, khi luồng khí lạnh ùa vào Formosa lần thứ nhì vào ngày 22 tháng 12, các đồng tu đã đi thăm viếng thêm nhiều người bạn vô gia cư. Nhiệt độ đang xuống thấp và là ngày đông chí (ngày ngắn nhất của mùa đông), nên ngoài việc phân phát những áo choàng ấm dầy cho những người vô gia cư, các đồng tu còn phục vụ món chè xôi nước trong khi những người nhận không ngớt cám ơn Thượng Ðêá, bày tỏ lòng chân thành biết ơn và ca ngợi Sư Phụ với tình thương vô biên của Ngài. Ðương nhiên một số người cũng xin thêm một chén chè nữa, họ thấy rất ngon bởi vì đã từ lâu họ không có thức ăn ngon như vậy! Cảm động bởi lòng hảo tâm của các đồng tu, một nhân viên đường sắt của thành phố, ông Zhang, đã thông báo với họ rằng còn một người bạn vô gia cư đang ngủ bên trong trạm và dẫn đường cho các đồng tu đi kiếm người đã bị bỏ quên. Sau đó, trong khi các đồng tu thăm hỏi người bạn vô gia cư này, ông Zhang đã họa một bức hình để làm quà cho họ.

Các đồng tu Gia Nghĩa cũng chia sẻ chè với những hành khách trong phòng chờ đợi của trạm. Trong số đó có hai vị khách du lịch người Âu Lạc đã khen ngợi chè rất ngon và đã vui mừng nhận được Sách Biếu của Sư Phụ vì họ cũng chia sẻ sự vinh quang của người đồng bào vĩ đại của họ.

Những cuộc viếng thăm lần thứ nhì này chấm dứt vào lúc 2 giờ sáng, khi nhiệt độ xuống tới 6oC, ngày lạnh nhất của mùa đông nhưng cũng nồng ấm nhất bởi vì mọi trái tim đều chan hòa tình thương của Sư Phụ.

Chương Hóa

Giúp người khốn khó bằng
khái niệm tình thương đại đồng

Ban Báo chí Chương Hóa ghi chép (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Vào cuối năm 2005, hàng loạt những đợt khí lạnh tràn vào Formosa và các đồng tu biết rằng một số cư dân sẽ cần sự giúp đỡ vì nền kinh tế địa phương bị suy thoái. Xem sự kém may mắn của những người khác như của chính mình, thế nên họ đã thực hiện một hoạt động chia sẻ tình thương đến những gia đình bần cùng thiếu thốn.

Ngoài những Sách Biếu, Bản Tin, và tiền trợ giúp, các đồng tu còn chuẩn bị các túi ngủ, mền bông, quần áo len, nón, vớ, áo choàng, và thức ăn. Rồi họ đi thăm viếng những gia đình bần cùng trong làng Shansi và Siansi. Trước nhất, các đồng tu hỏi những người trong làng xem họ cần những gì, và cung cấp sự trợ giúp cần thiết nhất. Kế tiếp, các đồng tu viếng thăm làng Jiasi, nhưng trưởng làng báo tin mừng là sự phục vụ với tình thương và lòng tận tâm của ông đã bảo toàn được sự bình yên và hạnh phúc cho những người dân trong làng cho nên không có một gia đình nào yêu cầu sự trợ giúp. Dù sao, Các đồng tu cũng nhân cơ hội biểu lộ tình thương của Sư Phụ bằng cách phân phát các Sách Biếu và Bản Tin với hy vọng tâm thức của những dân làng được nâng cao.

Qua hoạt động chia sẻ quà năm 2005. các đồng tu Chương Hóa đã chứng kiến nhiều đồng bào của họ đang đau khổ vì những nạn tai và khó khăn trở ngại, từ đó đã gia tăng lòng biết ơn Thượng Ðế và nhắc nhở họ trân quý sự may mắn của chính mình và diễm phúc được theo một vị Minh Sư tại thế tu hành.

Nghi Lan

Vào buổi tối 13 tháng 12, khi mưa gió lạnh buốt thổi vào Formosa và Nghi Lan, các đồng tu đã mang các túi ngủ, áo choàng dầy, găng tay, vớ dầy, và những quần áo ấm khác cho những người vô gia cư; đồng thời chuyển đạt tình thương của Sư Phụ, thăm hỏi tình cảnh và chúc họ được bình yên và hạnh phúc, những người vô gia cư nhận được quà đã rất xúc động.


Khoa học và tâm linh [Top]

Thiền định giúp tiết chất endorphin và khiến thân thể khoẻ mạnh

Do sư tỷ đồng tu Jolly Chiou, San Jose, California, Hoa Kỳ (nguyên văn tiếng Anh)

Não bộ con người là một hệ thống thông tin cao tốc, với hơn 100.000 phản ứng hóa học xảy ra bên trong nó mỗi một giây, và nó cũng là một máy truyền thanh có tác dụng mạnh, gửi ra những tín hiệu sóng điện có thể đo lường được cho đến 37 tiếng sau khi qua đời. Ngoài những khả năng đáng ghi nhận này, não bộ cũng tiết ra hơn 50 hợp chất hữu cơ tích cực, trong đó có chất “endorphin” có nhiều tính chất cao cường và đa dạng như là khả năng làm giảm đau, giảm áp lực, và kéo dài tuổi thọ.

Ðầu tiên được hai khoa học gia Tô Cách Lan John Hughes và Hans Kosterlitz khám phá, các nhà khoa học đã tìm thấy sự hiện hữu của ba loại endorphin: alpha, beta và gamma, trong đó endorphin beta được xem có liên quan chặt chẽ đến khả năng giảm đau. Các khoa học gia cũng thấy rằng endorphin beta không những giúp hệ thống miễn nhiễm chống bệnh tật, mà còn tạo nên môi trường không thích hợp cho tế bào ung thư.

Sự phát sinh endorphin xảy ra trong não bộ, và được kiểm soát bởi một số yếu tố, một trong số yếu tố này là khi ăn những gia vị như là ớt. Ớt càng cay, não bộ càng tiết ra nhiều chất endorphin. Một thức ăn khác tạo nên endorphin là sô-cô-la, được người Aztec thời cổ xưa của Mễ Tây Cơ gọi là “thức ăn của thần thánh”.

Việc tập thể dục cũng giúp tiết ra endorphin; do đó những người chạy bộ thường có “tinh thần thơ thới”. Nhiều khảo cứu cũng cho thấy những hoạt động như những trò chơi trên màn ảnh, vỗ về thú vật nuôi, nhận lãnh tia cực tím, và châm cứu vào những huyệt đạo nhất định trong thân thể có thể khiến cho cơ thể phát ra chất endorphin. Cuối cùng, một khảo cứu khoa học đã liên kết tác dụng của thuốc trấn an (thuốc giả để làm an lòng người bệnh hơn là chữa bệnh) và chất endorphin. Khi thuốc trấn an được đưa cho những người được làm thí nghiệm, niềm tin đây là thuốc giảm đau cũng phát sinh endorphin để làm giảm sự đau đớn.

Thêm vào đó, các khoa học gia cũng tìm thấy rằng, ngoài việc làm dịu thần kinh và giảm bớt cao máu, thiền định cũng kích thích sự phát sinh của endorphin, từ đó tạo nên một cảm giác an lành. Trong một bài thuyết giảng của Ngài, Sư Phụ đã ủng hộ quan điểm này như sau:

“Sau khi khai ngộ, nhiều bệnh tật của chúng ta sẽ biến mất. Ðây không phải là một phép lạ, mà là do Tự Tánh với lực lượng siêu phàm của chúng ta đã thức tỉnh để chỉnh đốn những bộ phận hư hỏng trong cơ thể và hủy diệt chúng. Nhiều người phát hiện rằng mình đã không còn ung thư”. (Xem Bản Tin 154 ‘Vấn đáp chọn lọc — Sự khai ngộ đánh thức linh lực chữa bệnh bẩm sinh của chúng ta’)

Trong một bài giảng khác, Sư Phụ đề cập rằng tu pháp môn Quán Âm có thể bảo vệ khỏi bệnh tật có thể xảy ra:

“Nếu muốn cảm nhận được sự xâm lăng của bệnh tật, chúng ta phải giữ tâm thức hoàn toàn trong sạch, và giữ cơ thể ở một trạng thái hết sức cảnh giác. Một khi cảm nhận được sự xâm lăng của bệnh tật, chúng ta phải nên lập tức thiền, niệm Hồng Danh và khẳng định nói với chính mình: ‘Tôi không muốn mang bệnh. Bệnh không phải là Chân lý. Tôi không muốn điều gì ép buộc lên mình. Tôi chỉ muốn Chân lý’. Rồi bệnh tật sẽ chạy mất.

Thật ra, cơ thể của chúng ta tự nhiên có khả năng chống bệnh và có thể tự chữa trị. Nhiều bác sĩ nói với bệnh nhân: ‘Thuốc này là cho quý vị. Nhưng quý vị phải dựa vào chính mình để chữa khỏi bệnh’. Ðó là bởi vì chúng ta là những chúng sinh vĩ đại, không điều gì mà chúng ta không làm được. Tuy nhiên, quý vị làm được đến đâu là tùy vào quý vị tin tưởng được bao nhiêu. Nói cách khác, tiềm năng vô hạn này có thể xuất hiện qua nhiều cách khác nhau dựa trên sự áp dụng của mỗi cá nhân”. (Xem Bản Tin 97, ‘Quan điểm — Tu pháp Quán Âm, một sự che chở’).

Từ những khảo cứu nêu trên, chúng ta có thể thấy rằng endorphin đóng một vai trò chủ yếu trong việc làm giảm đau và gia tăng sự khoẻ mạnh. Những khảo cứu cũng cho thấy thiền định là một nguồn quan trọng tiết chất endorphin. Ðặc biệt là tu pháp Quán Âm sẽ đánh thức điều mà Sư Phụ gọi là “Tự Tánh siêu lực”, và đưa tâm trí tự nhiên hướng về tình thương và lòng từ bi đối với những chúng sinh đồng loại, thêm vào đó cũng giúp cho chúng ta chia sẻ ân điển của Sư Phụ, để luôn luôn phát triển cảm giác an lành khoẻ mạnh của chính mình và của những người khác, và thậm chí còn giúp chúng ta tự chữa trị cho chính mình và ít bị những khó chịu về thể xác.

Tham khảo:
http://www.tructiepcauthongthuongde.org/n154/unicode.default.aspx?id=qa5
http://www.tructiepcauthongthuongde.org/n097/unicode.default.aspx?id=sl
http://en.wikipedia.org/wiki/endorphin


Lời của Sư Phụ [Top]

Sống theo giáo lý đưa chúng ta đến gần Thượng Ðế hơn

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Florida, Hoa Kỳ,
ngày 25 tháng 9, 1999 (nguyên văn tiếng Anh) Băng thâu hình số 704

Xin cám ơn về những điều quý vị đã làm nhân danh Thượng Ðế, trong tình thương quý vị dành cho chính mình, và cho tôi. Chúng ta đã thực hiện rất nhiều điều tốt, nhưng không phải vì người ta cần chúng ta. Có thể là họ trông có vẻ nghèo khổ nhưng thật ra không phải vậy trong kế hoạch của Thượng Ðế. Họ chỉ đóng vai nghèo khổ, để quý vị có thể phát triển tình thương của mình. Vì vậy nên cảm ơn họ đã cho chúng ta cơ hội để phát triển chính mình và tiến gần đến sự nhận biết rằng mình là Thượng Ðế. Càng lúc chúng ta càng nhận biết nhiều hơn về Thượng Ðế Tánh của mình, và đó là mục đích của bất cứ việc gì chúng ta làm.

Trong đời sống hằng ngày, trong thiền định và những việc từ thiện cao quý, tôi cám ơn quý vị đã theo cùng với tôi trong suốt thời gian này, qua nhiều quốc gia, làm nhiều việc trong tinh thần vô điều kiện. Thượng Ðế biết và quý vị biết, và đó là điều quan trọng, không ai khác nên biết, hay cần biết. Có thể họ biết hoặc không biết, không sao, quý vị biết rằng tôi rất hãnh diện về quý vị, rất, rất hãnh diện. Quý vị là tấm gương tốt cho những người thân chung quanh mình, và cho những người tiếp xúc với quý vị.

Cho nên tôi rất hãnh diện, bởi vì quý vị đã cải tiến lối sống của mình; quý vị đã chọn con đường cao thượng, con đường của tình thương. Và quý vị thật sự có sự dũng cảm, ý chí, lòng quyết tâm và tình thương vững chắc, để có thể tiếp tục trên con đường khó khăn này mà quý vị đã chọn. Ðối với một số người, điều này có thể dễ dàng, đối với một số khác, điều này không dễ. Tuy nhiên, quý vị vẫn tiếp tục chọn con đường cống hiến, con đường của tình thương theo sự suy nghĩ của quý vị, và tôi chắc chắn rằng đây là con đường đúng. Tôi hết sức hãnh diện về quý vị. Quý vị không thể tưởng tượng nổi có bao nhiêu người đã theo gương của quý vị. Nhưng không biết thì tốt hơn cho bản ngã của quý vị.

Không phải là quý vị chỉ giúp trong những công việc từ thiện và cứu trợ thiên tai, quý vị cũng giúp nhiều người về mặt tâm linh. Quý vị chữa lành vết thương trong tim họ, chữa lành vết thương vô hình của họ bằng sự hiện diện của quý vị, bằng tình thương, sự thân thiện và quan tâm của quý vị. Và đây là mục đích quan trọng nhất mà quý vị có thể thực hiện được trong đời. Tôi không biết quý vị có thành công trong công việc thương mại hay không, nhưng nếu quý vị thành công trong đời sống tâm linh, trong sự cải tiến bên trong, tôi coi như quý vị hết sức thành công, và tôi biết quý vị đang thực hiện điều này, tôi rất hãnh diện về quý vị.

Tôi cũng rất mừng cho con cái quý vị và bất cứ ai tiếp xúc với quý vị, bởi vì tôi biết quý vị sẽ gia trì cho họ. Quý vị gia trì cho họ bằng sự thành tâm của mình, bằng sự hiểu biết rằng quý vị là ai và họ thật sự là ai đàng sau chiếc mặt nạ của đủ thứ ảo tưởng rối ren khó hiểu của con người: cho rằng mình là một sinh vật yếu đuối, một kẻ hèn nhát, thậm chí là một chúng sinh nhu nhược. Ðàng sau tất cả những ảo tưởng này, quý vị biết những người này thật sự là ai. Ðó là lý do tại sao quý vị gia trì cho bất cứ ai tiếp xúc với quý vị, và đó là điều tốt nhất mà quý vị có thể làm cho chính mình hay cho bất cứ ai.

Nhưng ngoài những điều này, tôi vẫn cảm ơn quý vị về những công việc hữu hình mà quý vị làm. Tôi biết quý vị thực hành theo giáo lý của tôi, mà thật sự cũng không phải là giáo lý của tôi. Ðây là giáo lý đã được ban cho chúng ta từ nhiều Minh Sư thời xưa cho đến Minh Sư Giê-Su, Minh Sư Ðức Phật, Minh Sư Krishna, Minh Sư Mô-Ha-Med và v.v..., và những giáo lý vẫn tiếp tục được trao truyền cho chúng ta.

Nhưng không phải giáo lý là quan trọng, mà là sự thực hành giáo lý. Quý vị đã thực hành, và đó là lý do tại sao chúng ta có thể đồng nhất. Ðó cũng là lý do tại sao chúng ta yêu mến và tin tưởng lẫn nhau đến như vậy. Bởi vì chúng ta biết rằng chúng ta giống nhau, chúng ta là Một, chúng ta cùng mong mỏi những điều giống nhau, làm những việc giống nhau và tin tưởng vào cùng một Thượng Ðế. Quý vị biết Thượng Ðế đó là ai. Cho nên tôi đặc biệt tán thưởng lòng tốt của quý vị, tâm tinh khiết của quý vị, và lòng dũng cảm cứ tiếp tục cố gắng và cố gắng cho lý tưởng mà quý vị tin là cao thượng nhất và có giá trị nhất để thành tựu.


Cách liên lạc với chúng tôi [Top]

Băng thâu hình chương trình truyền hình
Hành trình qua Thiên giới
Ðiện thư (e-mail): TV@Godsdirectcontact.org
Fax: 1-413-751-0848 (Hoa Kỳ)

Nhà xuất bản Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư,
Ðài Bắc, Formosa
Ðiện thư (e-mail): smchbooks@Godsdirectcontact.org
Ð.T.: 886-2-8787-3935/ Fax: 886-2-8787-0873

Ban Báo chí: 
Ðiện thư (e-mail): lovenews@Godsdirectcontact.org
Fax: 1-801-740-9196 hoặc 886-946-728-475 

Ban Kinh sách: 
Ðiện thư (e-mail): divine@Godsdirectcontact.org
Fax: 1-240-352-5613 hoặc 886-949-883-778
(Hoan nghênh bạn cùng chúng tôi dịch sách của Sư Phụ sang ngôn ngữ khác)

Bàn giải đáp câu hỏi tâm linh: 
Ðiện thư (e-mail): lovewish@Godsdirectcontact.org
Fax: 886-946-730-699

Công ty Thiên Y S.M.
E-mail: smcj888@hotmail.com
Ð.T.: 886-2-8791-0860/ Fax: 886-2-8791-1216
http://www.sm-cj.com/


Một Lối Sống Mới [Top]

Cải thiện Ðời Sống
Biến đổi Tâm Hồn
Không còn sát sinh
Sống lành mạnh, đầy tình thương

Một vài thực phẩm tiêu biểu, bổ dưỡng mà không cần sát sinh:

Thực phẩm Tỷ lệ chất đạm
(theo trọng lượng)Ðậu hủ (từ đậu nành) 16 %
Mì căn (từ bột) 70 %
Bắp 13 %
Gạo 8,6 %
Ðậu nành, đậu tây (kidney), đậu garbanzo, đậu lăng,(lentil) v.v... 10 - 35 %
Hạnh nhân, hạt hồ đào (walnut), hạt điều, hạt phỉ (hazelnut),
hạt thông, v.v... 14- 30 %
Hạt bí đỏ, hạt mè, hạt hướng dương, v.v... 18 - 24 %

Rau cải và trái cây có đầy chất dinh dưỡng như sinh tố, chất khoáng, chất chống oxít hóa, và chứa đầy những chất sợi có phẩm chất cao, giúp tăng cường sức khoẻ và tuổi thọ.

Thuốc bổ đa sinh tố cũng là một nguồn vitamin, chất khoáng và chống oxít hóa rất tốt.

Ðể giảm thiều nguy cơ của dịch cúm gia cầm lan tràn khắp thế giới,

Trước hiểm họa của bệnh bò điên (BSE), và dịch lợn (PMWS), v.v...

Ðể chấm dứt sự sát hại khủng khiếp đang liên tục diễn ra cho hàng tỷ những đồng bạn gia súc hiền lành, những sinh vật dưới đại dương và chim muông,

Chuyển sang ăn chay trường là điều sáng suốt.
Ăn chay khỏe mạnh
Ăn chay tiết kiệm
Ăn chay tốt cho môi sinh
Ăn chay từ bi
Ăn chay cao thượng
Ăn chay hòa bình

Ðể biết thêm chi tiết, xin vui lòng viếng các trang mạng:
http://www.godsdirectcontact.org/unicode/article/veg10.html
http://www.vegsoc.org/ http://www.vrg.org/ http://www.vegsource.com/


Nâng cao tâm thức [Top]

CD mới nhất của Thanh Hải Vô Thượng Sư

Quà Tết ngạc nhiên
— CD thơ nhạc của Sư Phụ [tiếng Âu Lạc]

Với giọng ngọt ngào, truyền cảm, Sư Phụ gợi lại cảm xúc tình yêu của Ngài trong lúc còn ở trong thế gian, những giằng co nội tại khi tìm Chân lý, lời nguyện xót xa lúc từ bỏ đời sống trần tục, và sự trang nghiêm huy hoàng của Thượng Ðế lúc hiện thân trước Ngài. Lời ca của Sư Phụ lúc trầm và vang vọng, lúc bổng và thánh thoát, những âm điệu chân thành rung động tâm hồn của Ngài lập tức xóa sạch mọi tư tưởng thế tục, thăng hoa người nghe lên một cảnh giới siêu trần.

CD-M027 Ngày nớ ngày ni
CD-M028 Xin giữ mãi
CD-M029 Một chút hương
(thơ của Sư Phụ do các
ca sĩ Âu Lạc trình bày)
CD-M030 Mơ đêm
CD-M031 Khuất nẻo thời gian
CD-M032 Ngao ngán

DVD mới nhất
của Thanh Hải Vô Thượng Sư

DVD TV-4 (tiếng Anh, với phụ đề 15 thứ tiếng)
Chương trình truyền hình Hành trình qua Thiên giới
— Tình thương không biên giới

Nội dung:

Ngày 6 tháng 12, 2004, một trận động đất dữ dội xảy ra và những đợt sóng thần đánh vào Nam Á, gây nên thiên tai lớn nhất trong 100 năm qua. Khi những chi tiết về tai họa khổng lồ này tiếp tục loan ra thì tình thương và lòng quan tâm từ bi khởi dậy từ khắp nơi trên thế giới, và những tiếp liệu, những toán cứu trợ, nhân viên y tế đã ào ạt đổ xô đến những vùng bị ảnh hưởng. Sư Phụ hết lòng quan tâm đã chỉ thị Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư thực hiện một chiến dịch cứu trợ cấp thời. Thế là những thành viên của Hội ở Formosa và nhiều quốc gia khác đã lập tức thành lập những đội cứu trợ để giúp đỡ, và họ là những người đầu tiên cung cấp trợ giúp về y tế và cứu nguy khẩn cấp cho những vùng bị thiệt hại nặng nề nhất thuộc tỉnh Aceh của Nam Dương, Tích Lan, và Thái Lan. Các đồng tu mang theo không những trợ giúp về vật chất, mà còn an ủi về tâm linh qua sự gia trì của Thượng Ðế và tình thương bao trùm cả vũ trụ.


Sư Phụ kể chuyện vui [Top]

Tôi tới thiệt đó!

Thanh Hải Vô Thượng Sư kể, Florida, Hoa Kỳ,
Ngày 4 tháng 2, 2003 (nguyên văn tiếng Anh) DVD số 754

Một người giảng đạo mới bắt đầu thuyết pháp còn hơi khớp nên mới nói có mười phút là đầu óc đã trống không. Anh chợt nhớ lại rằng người ta dạy trong trường dòng phải làm sao trong trường hợp như vậy: Ðó là lặp lại câu sau cùng vừa mới nói để tự nhắc mình nhớ phải nói gì kế tiếp.

Cho nên anh ta làm thử và lặp lại câu sau cùng: “Hãy để ý, ta đang tới, ta sẽ tới rất mau”. Nhưng đầu óc anh ta vẫn trống rỗng, nên anh ta làm thử lại lần nữa và nói: “Hãy để ý, ta sẽ tới rất mau!” Nhưng không thấy gì xảy ra cả, nên anh ta thử thêm một lần nữa, lần này gắng hết sức đến nỗi anh ta té nhào ra phía trước, xô ngã bục giảng, vấp phải bình hoa và lao vào lòng một bà cụ nhỏ nhắn ở hàng ghế trước.

Thế là anh giảng đạo trẻ tuổi xin lỗi và muốn giải thích chuyện gì đã xảy ra, nhưng bà cụ trả lời: “-, không sao đâu cậu, không gì đâu. Ðó là lỗi tại tôi! Tôi đáng lẽ phải tránh ra nhất là sau khi cậu đã nói ba lần rằng cậu sẽ tới!”

Ðể cho nó biết!

Thanh Hải Vô Thượng Sư kể, Florida, Hoa Kỳ,
Ngày 4 tháng 2, 2003 (nguyên văn tiếng Anh) DVD số 754

M ột cậu bé chạy tới khóc lóc với mẹ vì đứa em gái kéo tóc nó. Ðể dỗ con, bà mẹ nói: “Thôi đừng giận. Em nó không biêát rằng kéo tóc làm con đau”. Môät lát sau, lại có tiếng khóc la, nên bà mẹ chạy đến xem xét. Lần này đứa em gái đang khóc còn người anh thì nói: “Bây giờ thì nó biết rồi đó!”

Mời bạn viếng những trang mạng dưới đây để thưởng thức những đoạn phim nguyên thủy của các chuyện vui này, và bạn có thể chia sẻ chuyẹân vui khôi hài của Sư Phụ với người chung quanh:

http://www.godsdirectcontact.net/eng/news/163/jk1.htm (Hoa Kỳ)
http://www.godsdirectcontact.org.tw/eng/news/163/jk1.htm (Formosa)


Sư Phụ Khai Thị [Top]

Theo đà phát triển của vũ trụ

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị,
Budapest, Bế quan tại Hung-gia-Lợi,
ngày 23 tháng 2 năm 2005
(nguyên văn tiếng Anh)

Chúng ta phải giúp thế giới này tiến hóa mỗi ngày mỗi cao để nhập vào với những thiên hà khác đã tiến hóa rồi, và nhờ làm vậy mà chúng ta cũng giúp mình đi lên.

Mọi việc đều thay đổi: Thế giới thay đổi, tôi thay đổi, quý vị thay đổi. Tất cả mọi người phải thay đổi. Chúng ta phải theo cho kịp. Tôi trông vẫn vậy, nhưng không còn như xưa nữa. Tất cả đều thay đổi; khái niệm bên trong thay đổi, cách của tôi thay đổi, nên quý vị cũng phải thay đổi. Ðổi cách suy nghĩ, cách đối xử với chính mình, cách đối với thiền định. Phải biến sự thiền định thành việc quan trọng nhất trong đời!

Cho nên ai cần làm gì đó thì cứ làm. Còn không thì đi tìm chỗ ngồi thiền, thiền ở bất cứ nơi nào. Dù phải mặc áo ấm ngồi trên tuyết, vẫn cứ làm, cứ ngồi đó mà thiền. Quý vị không phải là người đầu tiên, có điều quý vị may mắn hơn. Có một vị Minh Sư kia ở Trung Hoa trước khi trở thành Minh Sư, ngài quỳ gối ngoài sân ba ngày trên tuyết, xin thọ Tâm Ấn. Sau ba ngày quỳ trên tuyết dầy, Thầy vẫn nói: “Không.” Ðể tỏ lòng thành tâm, ông chặt tay, mang cánh tay dâng lên cho sư phụ. Lúc bấy giờ Thầy mới cảm động mà truyền Tâm Ấn cho ông. Về sau, ngài trở thành một trong sáu vị Tổ Thiền Tông của Trung Quốc (Huệ Khả, Tổ thứ nhì của thiền tông Phật giáo).

Tôi không bắt quý vị phải chặt tay, xin đừng. (Cười) Nhưng quý vị may mắn lắm rồi; ý nói vậy. Dù quý vị có phải ngồi thiền trên tuyết, không sao, cũng cứ làm! Dù ngồi đó, đầu óc phân tán khắp mọi nơi, Thượng Ðế vẫn biết quý vị thành tâm và quý vị được điểm. Bởi vì chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức mình; đầu óc bận rộn những chuyện ta bà, ngu muội, tầm thường không quan trọng trong đời sống không phải là lỗi chúng ta. Ðời sống áp đảo mình từ bốn phương tám hướng, lúc nào cũng có, hoàn cảnh nào cũng có. Cho nên, bất cứ khi nào có dịp thiền — dù ở trung tâm, trên xe buýt, trong công viên, nhà giữ trẻ, bất cứ nơi nào — cũng cứ thiền. Nhất là trong lúc này, trong giai đoạn chuyển tiếp, khi địa cầu đang gia nhập vào với tất cả những thiên hà văn minh hơn, tất cả đều được gia trì, đều rộng mở cho những người trung kiên.

Dù đói khát, cũng thiền. Ðương nhiên, nếu có thức ăn thức uống thì phải tự săn sóc cho mình. Nhưng nếu phải chết trong lúc thiền, cũng ngồi. Ðó là điều duy nhất còn lại cho quý vị. Thôi được, đừng có lo. Chúng ta cũng đang giúp thế giới chuyển tiếp tốt đẹp sang một thiên kỷ mới. Quý vị nghe nói rằng năm 2000 lẽ ra là năm “tận thế”. Ðiều đó đúng, nhưng hồi đó tôi không muốn nói. Ðương nhiên, cũng vì có tôi ở đây mà chuyện đó sẽ không xảy ra. Lúc ở Luân Ðôn tôi đã bảo quý vị rằng không có gì chuyện xảy ra, và nó đã không xảy ra (xin xem DVD số 662, Can đảm trực diện đời sống, ngày 9 tháng 6 năm1999). Nhưng suýt nữa là xảy ra. Vì vậy mà thiên tai đại họa khủng khiếp như trong Thánh Kinh đã xảy ra khắp mọi nơi. Quý vị cũng biết điều đó. Thậm chí tôi đã nói trước là quý vị phải tu hành tinh tấn hơn bởi vì thời gian thanh lọc đang xảy ra.

Quý vị có thể thấy rằng một khi mình thay đổi, lúc thiền đẳng cấp quý vị sẽ lên cao, quý vị có thể tự mình cảm thấy như vậy, và tất cả mọi người chung quanh đều có thể thấy điều này. Quý vị nhẹ nhàng hơn, cởi mở hơn, dễ chịu hơn, giản dị hơn, hiểu dễ dàng mau chóng hơn. Còn những người ở đẳng cấp thấp, đầu óc phức tạp hơn, hoặc từ trước tới nay lúc nào họ cũng phức tạp. Nhưng một khi quý vị ra khỏi cảnh giới Thứ Hai lên cảnh giới Thứ Ba, sẽ khác hẳn. Rất nhanh và rất khác! Ðẳng cấp càng cao càng khác biệt.

Trước khi cầu nguyện, hãy nghĩ lại; ngẫm coi lời cầu nguyện của quý vị có thật sự tốt hay không, hay chỉ là ích kỷ. Cầu nguyện rất có ảnh hưởng, cho nên phải coi lại những gì quý vị muốn có thật sự là tốt cho mọi người hay không, vì quý vị cầu cái gì là tôi phải làm cái đó — không ai khác. Cho nên nhiều khi nếu tôi thiền nhiều hơn thì tốt hơn cho quý vị và tốt hơn cho thế giới. Chứ không phải gặp quý vị là tốt hơn cho quý vị. Không phải lúc nào cũng cần như vậy.

Chúng ta lúc nào cũng câu thông với nhau. Chẳng bao giờ tôi cảm thấy tôi cách xa quý vị thì sao quý vị lại cảm thấy quý vị cách xa tôi? Bất luận tôi ngồi ở đây hay ngồi trong động, không bao giờ tôi cảm thấy xa quý vị. Sao quý vị lại thấy xa, và cần phải gặp tôi? Có hai thứ ở đời mà quý vị cần phải phân biệt: những thứ mình cần và những thứ mình muốn. Cái gì cần thiết tốt cho quý vị, phải xảy ra; quý vị phải có. Cái gì mình muốn, nếu có thì tốt; nếu không có, cũng không sao. Những thứ cần thì ok; mình nên có, nhưng những thứ mình muốn, phải tách riêng ra.

Dù quý vị muốn gặp tôi hôm nay hay ngày mai hay năm tới, nhục thể của tôi sẽ còn đến bao giờ? Tôi ở đây (Sư Phụ chỉ vào mắt trí huệ); tôi ở trong đây này (Sư Phụ chỉ tay về phía trái tim của Ngài). Tốt nhất là quý vị luôn luôn cùng với tôi, 24 tiếng một ngày, có nghĩa là quý vị ngồi thiền, ngoan ngoãn, đối xử tốt với người khác và nhớ tới Thượng Ðế, thế thôi. Chúng ta bên nhau bằng cách đó — nhìn cùng một hướng. Có nhớ không? Người ta nói rằng yêu nhau không phải là nhìn vào mắt nhau mà là nhìn cùng một hướng. Ðiều đó rất đúng. Miễn sao mình làm như nhau, nghĩ như nhau, là mình luôn luôn ở bên nhau. Rồi sau này, tất cả chúng ta sẽ luôn luôn bên nhau, vĩnh viễn. Chúng ta phải giúp thế giới này tiến hóa mỗi ngày mỗi cao để nhập vào với những thiên hà khác đã tiến hóa rồi, và nhờ làm vậy mà chúng ta cũng giúp mình đi lên.

Như vậy là tốt nhất. Ðoàn tụ với tôi bằng cách đó là tốt nhất. Còn không, dù cho quý vị tới đây, ngồi đây mà cách xa ngàn dặm, không đồng thể với tôi. Quý vị nghe theo đầu óc ngu muội của mình, chứ đâu có theo tôi. Cho nên dù quý vị có ngồi xung quanh đây cũng chẳng ích lợi gì, thôi đi về đi cho rồi.

Quý vị phải tiết kiệm thời giờ của mình. Những gì không cần thiết thì đừng có làm. Những gì cần làm thì làm cho lẹ! Một giây là đời mình, nửa giây là đời mình. Thiền cho giỏi và hòa nhập với những Thánh nhân trong toàn cõi vũ vụ. Quý vị không thể tụt lại phía sau; họ sẽ cười quý vị, đặc biệt vì quý vị là đệ tử của tôi! Cho nên muốn thành Phật thì dễ, chỉ cần chánh pháp, tu hành. Cũng như khoa học: quý vị chỉ cần nghiên cứu đúng chiều hướng là thế nào cũng tìm ra.

Tự nhiên là thành thật với chính mình

Ðừng có quan tâm tới bề ngoài, đừng quan tâm tới những gì người ta nói về mình, và đừng để ý tới những gì người ta nghĩ về quý vị, vì cả thế giới đều là ảo mộng. Bất luận người nào ở đó nghĩ ai là ai; cho nên bề ngoài nhiều khi gạt người và chúng ta không làm điều đó. Cho nên quý vị phải kiểm soát lòng mình, coi ở đây mình có thành thật hay không (Sư Phụ để tay lên trái tim của Ngài) Ðừng có làm một người đạo đức bên ngoài, ghê tởm lắm. Ai cũng nghĩ quý vị tốt, nhưng quý vị không tốt. Làm vậy không tốt cho quý vị! Không phải chỉ xấu cho người kia hiểu lầm quý vị, mà cũng rất xấu cho quý vị. Bởi vì người ta kỳ vọng quý vị phải như thế đó rồi quý vị tưởng rằng mình ok, rồi lúc nào cũng đứng một chỗ hoài.

Thành ra quý vị không thèm kiểm thảo chính mình và không tiến bộ! Vì quý vị nghĩ rằng nếu cứ cười mỉm chi, thân thiện, đến trung tâm tu hành tinh tấn, mọi người sẽ nghĩ quý vị là thánh, rồi quý vị dùng cái đó che đậy những yếu điểm bên trong của mình, đẳng cấp thấp lè tè của mình. Nhưng cái đó rất xấu cho quý vị, vì làm vậy thành công, quý vị thành công, cho nên quý vị cứ tiếp tục mỉm cười, làm việc, giúp đỡ. Mỗi khi người nào biết quý vị đang làm việc, quý vị làm cho người ta nghĩ quý vị đang làm việc. Hoặc quý vị mỉm cười, dễ chịu, người ta nghĩ quý vị là thánh nhân. Làm vậy thấy được, rồi quý vị cứ kiểu đó hoài.

Nhưng càng dùng mặt nạ bên ngoài, quý vị càng không tiếp xúc được với con người thật bên trong, vì làm vậy thành công thì sao lại không làm? Sau một thời gian quý vị nghĩ rằng mình cũng được lắm, đâu biết rằng mình cần phải tiến bộ hơn bên trong: một cách thành thật, thật sự và chân thật. Bề ngoài gạt gẫm rất nhiều người; quý vị cũng gạt cả chính mình. Cho nên đừng có làm như vậy. Tôi không vui nếu quý vị tới đây quỳ rạp xuống lạy chục ngàn lần. Tôi nói ngồi thiền, chứ đâu có nói quý vị lạy tôi. Làm tôi khó chịu.

Quý vị làm gì cũng được miễn là phải trực diện với chính mình, không phải với tôi, không phải với người bên cạnh. Trực diện chính mình: “Mình đang làm gì? Có đúng không? Có thành tâm, chân thật với chính mình hay không? Mình có tiến bộ thật không?” Ðối diện với chính mình, không phải với tôi. Tôi không cần biết, dù tôi có la mắng quý vị, nói “Ðừng làm vậy!” Tôi không cần biết bởi vì cái đó không nhằm nhò gì tới tôi, nhưng đời quý vị là đời quý vị, cho nên hãy làm cho nó đẹp. Ðừng đi đâu cũng mang theo rác rến, làm phiền người khác vì lợi ích bản thân. Ở trung tâm muốn người khác chú ý mình thì cũng tệ như muốn người ngoài kia chú ý tới mình; tất cả cũng chỉ là ham danh háo lợi.

Thành ra hãy coi chừng: Ðừng có đứng một chỗ hoài, dựa vào mặt nạ bề ngoài mà sống trong xã hội. Thân xác này có gì đâu, thân xác nào cũng chẳng là gì. Chúng ta chỉ ở trong đó một thời gian để thực hiện mục đích của mình. Ðừng lấy những cái bề ngoài làm quan trọng. Chẳng ai cần. Cứ thành thật và chân thật. Ðể tự nhiên; tôi rất thích!

Càng phụng sự, chúng ta càng lớn rộng

Vấn đề đối với một số quý vị là quý vị tới đây chỉ có nghĩ tới mình, ngay cả người ngồi bên cạnh quý vị cũng không đếm xỉa gì tới, coi họ muốn gì. Quý vị không nghĩ tới ai cả, tốt nhưng mà ích kỷ. Cho nên cũng tùy: Nếu quý vị tới đây tập trung vào thiền định, vào Thượng Ðế thôi thì tốt. Nhưng nếu tìm cách lấy hết về cho mình — muốn Sư Phụ để ý, muốn chỗ ngồi của đồng tu — để được những cái kêu bằng tốt nhất này nọ, cái đó không tốt.

Ích kỷ và tự kỷ khác nhau. Tự kỷ có nghĩa là quý vị tập trung vào chính mình, quý vị thiền; cái đó tốt. Quý vị không để ý tới chuyện gì đang xảy ra, tới những chuyện tầm phào hoặc những điều không quan hệ gì tới quý vị; cái đó đúng. Nhưng nếu ích kỷ, cái gì cũng muốn lấy về mình, thì như vậy là rất xấu cho quý vị. Dù có tới đây, quý vị cũng không được gì cả. Thật ra còn bị mất điểm nữa, vì tính ích kỷ luôn luôn làm cho quý vị mất điểm. Mỗi lần quý vị tập trung để lấy cái gì về cho riêng mình thì quý vị mất hết! Còn nếu quý vị cố gắng phục vụ cho người khác với tình thương và lòng cống hiến vô điều kiện, quý vị được lời.

Ðó là điều trớ trêu trong trời đất, vì mỗi lần quý vị cống hiến chính mình cho người khác, hay cho một người thôi, quý vị lớn rộng. Năng lực hay từ trường của quý vị tối thiểu cũng lan sang địa phận của người kia. Nhưng mỗi khi nghĩ tới chính mình rằng “ta cần cái này” hay “ta muốn tất cả những cái này cho riêng ta”, là quý vị bị đóng khung trong đó.

Càng phụng sự, quý vị càng mở mang, càng rộng lớn ra! Hai mươi năm nay tôi đều nói như vậy, quý vị nói rằng quý vị biết: “Dạ, cái đó tốt, Sư Phụ. Ngài nói hay quá!” Nhưng nếu quý vị không hiểu, không chịu thực hành những gì tôi nói thì chỉ phí thời giờ. Tôi không có ý nói riêng người nào, chúng ta chỉ nói chung thôi, nhưng người nào hãy còn một chút cái ta của mình, một chút lòng ích kỷ, thì hãy bỏ đi!

Càng nắm bắt, càng mất. Ðây là luật lệ oái oăm trong trời đất, nhưng nó là vậy. Thành thử, hãy cải biến chính mình; làm việc gì mà quý vị cho là tốt thì hãy cố gắng hết mình. Tôi biết thế giới này không có tử tế đối với quý vị. Nhiều khi gây khó khăn rắc rối cho quý vị, làm quý vị bị trở ngại. Ngay cả người trong gia đình, những người mình thương mến, những người mà quý vị nghĩ rằng hiểu quý vị, gần gũi với quý vị nhất, cũng làm khổ mình hoài. Ðiều này tôi cũng hiểu.

Cho nên tôi mới lặp đi lặp lại mấy chuyện này hoài. Tôi không có giận dữ, thảy quý vị ra ngoài, vì tôi biết quý vị không biết; tôi hiểu. Muốn sinh tồn ở cõi đời này về phương diện tu hành là một điều rất khó, vì cái gì cũng muốn kéo quý vị ra. Lúc quý vị muốn ngồi xuống, ngay cả những chuyện xảy ra ngày hôm qua cũng trở lại. Chứ không phải một người làm rộn mình ngày hôm qua là xong rồi đâu; nó còn quay lại với mình. Nhiều ngày như vậy. Ðôi khi đau lòng tới mấy tuần lễ, nhiều khi mấy tháng, nhiều khi mấy năm.

Không phải người ta làm mình đau lòng hôm qua hay tuần trước là quý vị khổ một tuần hay một ngày là đủ! Ðâu có! Nó trở lại hoài, đâm vào tim trong lúc quý vị cố gắng tập trung ở chỗ này (Sư Phụ chỉ vào mắt trí huệ) nghĩ tới Thượng Ðế, nghĩ lạc quan, nhưng khó lắm! Tôi biết. Cứ ráng thôi. Bất luận thế nào đi nữa nỗ lực của quý vị cũng kết trái vì tất cả thiên đàng đều biết.

Chỉ có tiến hóa về tâm linh mới mang lại sự hài hòa trong vũ trụ

Quý vị có câu hỏi gì thì cứ hỏi. Nếu không thì có thể thiền nữa. Ðó là công việc của quý vị, nhưng làm vậy quý vị cũng giúp cho đời sống của mình, giải tỏa được những định nghiệp mà lẽ ra quý vị phải trả kiếp này. Quý vị ngồi thiền, nó cũng bớt đi, giúp cho thế giới càng lên cao hơn nữa. Nó cũng giúp vũ trụ đoàn kết, làm cho quân bình để một tinh cầu không quá cao và tinh cầu khác không quá thấp, bởi vì như vậy sẽ có chiến tranh giữa các tinh cầu.

Trước kia đã xảy ra chiến tranh giữa những hành tinh. Nói về tâm linh thì tinh cầu có chấn động lực khác nhau, thành ra gây chiến. Cho nên muốn có hòa bình chúng ta cần thiền định để mang bầu không khí vào trạng thái an hòa. Bởi vì dù thế giới này có hòa bình, nhưng nếu những tinh cầu khác không hòa bình, quý vị vẫn có chiến tranh: không phải chiến tranh trên tinh cầu mà là chiến tranh giữa các hành tinh.

Thế giới này đã bị tiêu hủy hồi xưa. Nó đã đạt tới một trình độ thành công về khoa học rất cao, nhưng hồi đó vì con người hiểu biết quá nhiều mà khía cạnh tâm linh lại không phát triển, nên họ gây chiến với những hành tinh khác, rồi những hành tinh khác gây chiến với họ, cho nên bị phá hủy rất nhiều.

Hồi đó chúng ta văn minh hơn. Bây giờ đang trở lại mức độ đó; chúng ta đang trở lại, nhưng nếu không có sự quân bình giữa trí thức và trí huệ, và nếu không có sự quân bình giữa những thành công về vật chất với thành quả tâm linh, thì không những chúng ta sẽ tiêu hủy tinh cầu của mình mà cả những tinh cầu khác nữa. Nhiều hành tinh bị tiêu hủy cũng vì vậy. Nếu có kiến thức cao mà thiếu trí huệ tâm linh, chúng ta chỉ có đánh nhau thôi.

Bây giờ là thế kỷ thứ 21 ở tinh cầu này, 21 thế kỷ từ thời Chúa Giê-su, nhưng tinh cầu này đã hiện hữu trước đó lâu hơn nữa, vậy mà vẫn còn đánh nhau. Quý vị có thể nào tưởng tượng? Như man ri mọi rợ. Chúng ta gọi mình là con người mà lại đi giết người khác không một chút ân hận. Mà gọi đó là “văn minh”. Tới giờ này mà chúng ta vẫn còn giết nhau giống như thời sống trong rừng, ăn lông ở lỗ. Chúng ta gọi những người đó là người ở hang, lạc hậu, thượng cổ, nhưng tối thiểu họ cũng không giết nhau tới mức này. Thành ra, văn minh về vật chất không làm cho chúng ta cảm thấy an hòa, dễ chịu, mà chỉ có thành quả tu hành mới được. Quý vị có thể tự mình thấy điều này.


Săn sóc thú vật [Top]

Nhà chó
Lành mạnh, ấm cúng và
tự nhiên

Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư từ bi của chúng ta luôn luôn lo lắng cho mọi chúng sanh cho nên gần đây Ngài chỉ thị thiết kế những căn nhà cho chó để bảo đảm một nơi ở ấm áp cho những “bạn tốt của người”. Sư Phụ ân cần lưu ý đến những nhu cầu sinh hoạt đời sống thiết thực của chó cũng như sự tiện lợi cho chủ của nó. Kết quả là một đợt nhà chó được hình thành với những đặc điểm như sau:

* Nhẹ nhàng, giản tiện, thoáng khí và dễ gắn ráp.
* Xây bằng gỗ chắc với chân chống mục, màu gỗ tự nhiên đẹp đẽ không sơn phết bên trong, bên ngoài được bảo vệ bằng một loại sơn thích hợp với môi sinh, không hơi độc để tốt cho sức khoẻ
* Cửa một bên để bảo vệ khỏi mưa gió
* Một mái hiên rộng rãi làm bằng vật liệu nhựa miếng để có thể sinh hoạt trong những ngày nắng cũng như mưa.
* Một miếng nệm 3 phân loại dùng trong y khoa để việc ngủ nghỉ được thoải mái
* Hai cửa sổ có thể mở ra được cho thoáng khí vào mùa hè và đóng lại được để tránh lạnh vào mùa đông.

Nhà cỡ nhỏ:

Có mái nhà mở lên và cài một bên để dễ dàng trong việc quét dọn

Nhà cỡ trung:

(Nhà chó hai tầng): Tầng dưới làm phòng khách và tầng trên làm phòng ngủ; có một miếng dừng gỡ ra được một bên và một mái nhà có thể mở lên để dễ dàng trong việc quét dọn Nhà cỡ lớn:

Có một cửa sổ có thể tháo ra để dễ dàng trong việc quét dọn


Thời đại ăn chay [Top]

Ăn chay ngự hàng vô địch
đối với lực sĩ hạng nhất

Do sư tỷ đồng tu Wonwilai Rakkandee, Munich, Ðức Quốc (nguyên văn tiếng Ðức)

Trong số tháng Giêng năm 2006 của tờ naturlich vegetarisch, tạp chí hàng đầu về ăn chay của Ðức, do Cộng đồng những người ăn chay Liên bang Cộng hòa Ðức (Vegetarier-Bund Deutschlands e.V.) phát hành, có đăng một bài phỏng vấn với Alexander Dargatz, 28 tuổi, một lực sĩ cử tạ vô địch thế giới và cũng là một bác sĩ; và Elena Walendzik, 21 tuổi, một lực sĩ quyền Anh hạng vũ, được ca tụng là “ngôi sao ăn chay của Ðức Quốc”. Ðiều khiến cho những lực sĩ này trở thành ngôi sao trong thế giới ăn chay là họ đoạt giải mà không hề dùng một tí thịt nào cả.

Vô địch cử tạ thế giới năm 2005 là người ăn chay

Vào tháng 12 năm 2005, Alexander Dargatz đã đoạt giải Vô địch Cử tạ Thế giới, và những tờ báo tại Ðức đã đăng hàng đầu: “Người Ðức ăn chay đoạt giải Vô địch Cử tạ Thế giới năm 2005!” Kế tiếp, bài báo cho biết anh Dargatz thuộc thành phố Frankfurt đã tranh tài với 11 lực sĩ cử tạ khác, và đã hoàn toàn thắng cuộc trong cuộc thi thể vận!

Trong cuộc phỏng vấn mới đây, anh Dargatz được hỏi về sự thành công trong việc kết hợp phép ăn chay tinh khiết (vegan) với chế độ rèn luyện bắp thịt thân thể nghiêm khắc, anh cho biết anh đã ăn chay hơn 5 năm nay, trở thành người ăn chay “qua đêm” sau khi biết được vô số phương thức mà thú vật và thiên nhiên đã bị lạm dụng qua việc ăn thịt. Anh nói thêm: “Ðiều này đã khiến tôi khóc. Ðơn giản là chúng ta không cần phải dùng những thực phẩm động vật, và chúng ta đã gây nhiều tai hại trong việc này. Ðó là định nghĩa của tội ác. Tôi không thể làm gì khác hơn là trở thành người trường chay tinh khiết sau khi lãnh hội được những điều này”.

Anh Dargatz cũng cho biết, sức khỏe anh đã tiến bộ từ khi trở thành người trường chay, và anh hầu như không bao giờ mang bệnh nữa. Cách thức huấn luyện bắp thịt cơ thể của anh Dargatz là tập trung một cách khẳng định. Khi được hỏi anh nghĩ điều gì là điều quan trọng nhất của sự huấn luyện, anh nói: “Kiên nhẫn. Kiên nhẫn và bền bỉ. Sự rèn luyện bắp thịt phải mất thời gian. Không thể ép buộc bắp thịt phát triển. Phải mất thời gian, kiên nhẫn, quyết tâm, và yêu thích việc mình làm”. Phương pháp thực tiễn về thể thao này cũng có thể được áp dụng vào những phương diện khác của đời sống, kể cả việc tu hành!

Người lực sĩ quyền anh dựa vào “sức mạnh đậu hủ” để thắng cuộc!

Người lực sĩ vô địch thứ hai được đề cập trong tạp chí naturlich vegetatrisch là Elena Walendzik của thành phố Hanover, Ðức Quốc. Là một sinh viên nha khoa, cô Walendzik đã đoạt giải vô địch quyền anh hạng vũ Ðức Quốc năm 2005. Ăn chay từ năm 10 tuổi, cô Walendzik thực hành việc không ăn thịt kỹ lưỡng cũng như cô tập quyền Anh. Trong một cuộc phỏng vấn, cô Walendzik cho biết, lớn lên tại một nông trại từ nhỏ đã dạy cô về những gì xảy ra cho loài bò khi chúng không sản xuất đủ sữa. Từ đó, cô không thể ăn thịt được nữa.

Tuy nhiên, sự thay đổi này rõ ràng không ảnh hưởng gì đến động cơ thúc đẩy hay sự thành công của cô trên vũ đài, và giới báo chí Ðức quốc cũng lạc quan về việc ăn chay của Walendzik không kém gì thành quả thể thao của cô, với những tựa đề hàng đầu như: “Sức mạnh đậu hủ cho nữ hoàng quyền anh của Hanover!”

Có lẽ không gì đáng ngạc nhiên khi biết là Ðức Quốc, Anh Quốc và Hoa Kỳ là những quốc gia đầu tiên đã thành lập những cộng đồng ăn chay hơn 100 năm trước. Dĩ nhiên, vào thời đó những quốc gia như Ấn Ðộ cũng là những nước ăn chay tự nhiên, nhưng trong thế giới phương Tây, việc ăn chay được xem như một phong trào cải cách. Tại Ðức, cộng đồng ăn chay đầu tiên được thành lập vào năm 1868 bởi ông Eduard Baltzer, người đã thay mặt thành viên phát biểu: “Việc sát hại thú vật không được cho phép vì lý do đạo đức. Thú vật có quyền riêng của chúng, để được sống và được bảo vệ bởi con người”.

Kể từ đó, phong trào ăn chay đã tiếp tục phát triển và phổ biến, đặc biệt là trong những thập niên gần đây, những người như Alexander Dargatz và Elena Walendzik đã làm những tấm gương xuất chúng cho sự tiến hóa khả quan về ý thức của nhân loại. Những lực sĩ thành công này cũng là những đại biểu xuất sắc cho tình thương và cho những lợi ích to lớn về phương diện sức khỏe và dinh dưỡng của phép ăn chay. Những hành động và phát biểu của họ lên tiếng nói cho những bạn thú vật của chúng ta và cho những người tôn trọng sự sống thiêng liêng của muôn loài. Do đó họ có thể cũng được gọi là những “anh hùng chân chính”.

Tham khảo:

http://www.vegetarierbund.de/nv/nv_2006_1_Inhalt.htm#Dargartz (tiếng Ðức)
http://www.veganbodybuilding.com/article/724 (tiếng Anh)
http://www.ivu.org/history/europe19b/baltzer.html (tiếng Ðức và tiếng Anh)

Hai đại thiên tài ăn chay

Trường chay là một phép ăn uống rất bổ dưỡng, khỏe mạnh và lợi ích cho người lớn cũng như trẻ em, giúp ta phát triển trí thông minh, lòng từ bi và ý thức về tâm linh sâu sắc hơn. Sau đây là câu chuyện về hai trong số những người thông minh nhất thế giới, cả hai đều trường chay.

Do Ban báo chí Florida, Hoa Kỳ (nguyên văn tiếng Anh)

Người đàn bà thông minh nhất thế giới

Shakuntala Devi, ra đời ngày 4 tháng 11 năm 1939 tại Bangalore, Ấn Ðộ, là một toán học gia người Ấn, thường được xem như là “người máy tính” và là “người đàn bà thông minh nhất thế giới”. Bà được nhiều viện đại học khắp nơi trên thế giới thử trí thông minh, và cuộc khảo nổi tiêáng nhất của bà là khi được hỏi đáp số của bài tính nhân với hai hàng số, mỗi hàng là 13 con số, bà đã đáp đúng trong 28 giây đồng hồ. Thành quả này đã đưa tên Devi vào sổ Guinness kỷ lục thế giới, mặc dù về sau kỷ lục này bị bỏ đi “vì người ta cho rằng thành quả của bà quá cao siêu so với những kỳ công làm toán của bất cứ những người xuất sắc phi thường khác mà người ta đã khám phá, cho nên chứng nhận này ắt không thể nào xác thực”. Bài tính này diễn ra trước mặt các giáo sư toán tại một việc đại học lớn ở Hoa Kỳ, họ đã gạt bỏ những nghi ngờ của nhà xuất bản quyển Guinness, nhưng đồng ý thành quả ấy thật không thể nào tin nổi. Bà Devi cũng đã phá kỷ lục nhiều cuộc thử toán khác và người ta cho rằng bà là Srinivasa Ramanujan (1887-1920) đầu thai trở lại, một trong những thiên tài xuất chúng về toán học giỏi nhất thế giới từ trước tới nay và cũng là người ăn chay. Bà Devi đã giải thích bí quyết tài nghệ của bà như sau:

Câu trả lời nảy ra trong đầu tôi vậy thôi. Trước khi đi thử những bài toán khó với những con số lớn, tôi sửa soạn trước hai, ba ngày. Tôi nghỉ ngơi; để đầu óc mình hoàn toàn nghỉ ngơi. Bỏ những vấn đề cá nhân ra ngoài, không nghĩ tới nó, điều này cũng rất tốt cho chính tôi. Lên sân khấu, tôi chỉ nghĩ làm sao trả lời những bài toán cho đúng. Phải, tôi có tên trong sổ Guinness kỷ lục thế giới. Tất cả đều là hồng ân của Thượng Ðế, tôi hoàn toàn không nhận công lao là của mình. Tôi có thể làm suốt một tiếng rưỡi tới hai tiếng đồng hồ. Khi bắt đầu rồi là quý vị không sao cản được tôi. Nhưng nếu muốn làm nữa thì tôi phải sửa soạn hai, ba ngày.

Bà Devi đã du hành vòng quanh Ấn Ðộ và Phi Châu cổ động trẻ em học toán. Gần đây bà đang tiến hành việc thành lập các viện toán học ở Ấn Ðộ để cổ động truyền thống lẫy lừng của đất nước bà trong lãnh vực này, và đã viết nhiều sách thịnh hành nói về đề tài dạy toán và một tiểu thuyết về tội ác. Bàn về các phương pháp giáo dục hiện nay, bà nói: “Hầu hết các trường học ngày nay đều dạy về máy điện toán và nhu liệu, một điều họ hãy còn thiếu sót, đó là cho trẻ con một sự nâng đỡ củng cố về tâm linh. Tôi cũng muốn chúng ta lo về vấn đề này bởi vì có cái này mà thiếu cái kia thì không tốt.”

Bà Devi cũng là một người ăn chay trường cả đời, thậm chí bà đã viết một quyển gia chánh chay cho đàn ông. Một chuyện thú vị liên quan tới sự ăn chay của bà như sau. Lần đầu tiên sang Mỹ, bà hay ăn bánh pancake với syrô vì lúc đó đồ chay rất ít. Bánh pancake của Mỹ nhắc bà tới loại bánh dosai phổ thông mà người miền nam Ấn Ðộ thường dùng để ăn sáng. Thời gian đó bà đang là đề tài cho một cuộc nghiên cứu khoa học của tiến sĩ Arthur Jensen, một nghiên cứu gia đang tìm hiểu về trí thông minh của con người tại viện đại học University of California tại thành phố Berkeley. Ông Jensen nói về việc bà thường xuyên tiêu thụ bánh pancake trong một bản tham luận khoa học, cho rằng đây có thể là một bằng chứng bà bị loạn thần kinh. Sau này bản tham luận này được đem ra dùng làm tài liệu cho một cuốn phim Rainman và đã thắng giải điện ảnh Oscar (1988). Trong phim, ông Dustin Hoffman đóng vai thần đồng giỏi toán tương tự như tài của bà Devi, nhưng xã giao rất vụng về — và ghiền ăn pancake! Bà Devi bật cười trước quan niệm lầm lẫn của người không ăn chay. Thật ra, luận án của ông Jensen nói rằng Devi là một nhân vật hiếm có, giỏi giang về mọi mặt, một thiên tài về toán cũng như một tấm gương đầy cảm hứng và giàu lòng từ bi.

Tại sao “đứa trẻ thông minh nhất Mỹ” lại ăn chay?

Gregory Smith là một đứa trẻ phi thường nổi danh, xuất xứ ở Hoa Kỳ, tốt nghiệp đại học năm 13 tuổi với rất nhiều bằng danh dự, và hiện giờ đang theo học bốn bằng tiến sĩ tại viện đại học University of Virginia. Lúc chín tuổi, em đã sáng lập hội International Youth Advocates (ủng hộ giới trẻ quốc tế), một đoàn thể cổ động hòa bình và bất bạo động; từ đó em được đề cử bốn lần cho giải Hòa Bình Nobel, đã diện kiến các tổng thống (kể cả Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton), những người nhận giải Hòa Bình Nobel và những nhà lãnh đạo khác, đã đến trước Hội đồng An ninh Liên Hiệp Quốc và là người đại diện cho CCF đến hội kiến trong một phiên họp đặc biệt tại Liên Hiệp Quốc bàn về quyền lợi của trẻ em. Trong số những thành quả rực rỡ nhất của Gregory là mở các trường Hòa bình tại nước Kenya đang bị tàn phá vì chiến tranh, và thư viện công cộng đầu tiên tại nước Rwanda. Gregory hiện 16 tuổi.

Lúc Gregory hai tuổi, dù sống trong một gia đình ăn mặn, em đã có quyết tâm ăn chay và sau này đã thuyết phục được cha mẹ của em cùng theo gương ấy. Ðể giải thích quyết định ăn chay của mình, Gregory nói:

Tôi có nhiều lý do để chọn con đường ăn chay. Quan trọng nhất, sự lựa chọn này giúp tôi có một đời sống khỏe mạnh. Nếu cả thế giới ăn chay hay ít nhất giảm tiêu thụ thịt cá xuống mỗi tháng hai lần thôi, chúng ta sẽ nuôi được thế giới, không còn đói khát, không còn những bệnh tật có liên hệ tới sự suy dinh dưỡng. Các cuộc nghiên cứu đã chứng tỏ rằng dinh dưỡng và sức khỏe là những yếu tố rất quan trọng cho một tiến trình giáo dục thành công. Giáo dục và một sự hiểu biết về thế giới chúng ta với lòng từ bi là những điều thiết yếu cho hòa bình.

Mười tuổi đã bước chân vào đại học nên tôi đã lôi cuối rất nhiều sự chú ý của giới truyền thông quốc tế. Ðiều này đã giúp tôi lấy đà để thực hiện sứ mệnh của mình trong việc bảo vệ đời sống của trẻ em trên thế giới. Nghiên cứu về toán học, thực hành về y học sinh thái và những bước tiến về chính trị trên thế giới đều là một phần trong những dự định tối hậu của tôi. Nền tảng học vấn mà tôi đang thiết lập sẽ liên kết với nhau trong tương lai của tôi, vì tôi ao ước sẽ đóng góp lâu dài vào những gì lợi ích cho đất nước của tôi và phụng sự cho thế giới.

Sự cương quyết của thiếu niên trẻ tuổi xuất sắc này trong viêäc giữ trường chay và giúp đỡ nhân loại đã biểu lộ cho thấy một cá tánh có chiều sâu và đẳng cấp hiểu biết tâm linh vượt xa tuổi tác. Tấm gương của em cũng như của Shakuntala Devi kể trên cho thấy ăn chay là một quyết định sáng suốt, lợi ích cho đời sống. Như một thiên tài ăn chay khác cũng vĩ đại, ông Albert Einstein, đã nói: “Theo tôi thấy thì đời sống ăn chay, do kết quả của nó đối với tánh tình của con người, sẽ ảnh hưởng vô cùng tốt đẹp tới vận số của loài người.”

Tài liệu tham khảo:

1. http://www.chennaionline.com/cityfeature/Personalities/humancomputer.asp
2. http://www.hinduismtoday.com/archives/2000/5-6/2000-5-17.shtml
3. www.gregoryrsmith.com

Thuyết ăn chay đang trên đà tiến triển
— Trường học ở Mỹ mở hàng thức ăn chay cho bữa ăn trưa

Do tiến sĩ Diana Blicharski, Houston, Hoa Kỳ (nguyên văn tiếng Anh)

Do công sức của một cựu học sinh trung học lớp 12 là Miriam Archibong và ba mươi hội viên trong hội ăn chay của cô, trường trung học Grady ở Atlanta thuộc tiểu bang Georgia được tin là trường đầu tiên ở Hoa Kỳ đã mở hàng ăn trưa chay trong trường.

Trong quá khứ, thức ăn cho những người ăn chay trong trường chỉ có giới hạn với xà- lách, bánh pizza phó mát, nhưng hiện nay hàng ăn trưa chay có một thực đơn phong phú hơn bao gồm ham-bơ-gơ chay, chả giò chay, xà-lách mì pasta, pizza chay, và bánh mì thịt bằm chay được làm bằng đậu hủ.

Lúc đầu, hàng thức ăn chay được thực hiện cho ba mươi học sinh, hiện nay cũng đã thu hút những người không ăn chay và đang phục vụ thức ăn chay mỗi ngày cho 400 học sinh của trường với tổng số 1200 học sinh. Tin vui là thêm nhiều trường học khác đã bắt đầu nhìn vào tấm gương của trường Atlanta.

Theo cuộc thăm dò được thực hiện bởi tạp chí Time (ngày 15 tháng 7, 2002), có khoảng mười triệu người Mỹ ăn chay, và hai mươi triệu người khác đang thử ăn chay. Trẻ em hòa nhập vào cuộc sống ăn chay với mức độ nhanh hơn người lớn và đang từ từ thuyết phục cha mẹ của chúng cũng ăn chayï. Vì vậy, số thức ăn chay được bán ra ở Hoa Kỳ đang trên đà gia tăng gấp trăm lần.

Nguồn tin: http://news.yahoo.com/s/ap/20060109/ap_on_he_me/fit_veggie_lunch_lines


Thế giới loài vật [Top]

Bản năng làm mẹ của thú vật

Do sư huynh đồng tu Ah Sen, Formosa (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Tình thương vô lượng của Sư Phụ đã nâng cao tâm thức muôn loài trên trái đất, kể cả loài thú. Hai câu chuyện sau đây đã xảy ra tại Cao Hùng, Formosa, là những thí dụ điển hình cho thấy tình thương đầy cảm động và trí thông minh của các sinh vật bạn.

Con chó thông minh cứu em bé sơ sinh
Ngày 1 tháng Giêng, Kim niên 3, một con chó cái loại Eskimo, mới 10 tháng tên là BôBô, được đăng lên trang đầu của một số báo Formosa và qua đêm đã trở thành nữ anh hùng. Hôm đó, chủ của BôBô là một người mẹ độc thân, sắp sửa sanh, đang đau bụng đẻ nhưng không muốn đi nhà thương vì sợ không có tiền trả bác sĩ. Bảo hiểm sức khỏe của cô sẽ không bao vì cô đã không đóng tiền sáu tháng nay. Trong lúc cô đang ngồi trong nhà cầu thì bất ngờ đứa bé lọt ra rớt xuống chậu cầu vừa khi cô quỵ xuống sàn sau đó.

Trong lúc người mẹ sợ em bé chết chìm thì Bôbô chạy vô phòng tắm, để hai chân lên miệng bồn cầu, nhìn xuống, rồi nó chúi đầu xuống bồn kéo đứa bé lên bằng chân. Em bé, giờ đang nằm trong tay mẹ, nhưng hãy còn khó thở vì nước còn đầy đầu tóc mặt và lỗ mũi, người mẹ thì quá yếu không ngồi dậy nổi để lấy khăn lau mặt cho con.

Bôbô tức thì liếm mặt đứa bé lia lịa cho sạch nước, thế là bé được cứu sống. Trong cảnh tượng đó, người mẹ bỗng lên tinh thần. Bôbô đã khơi dậy niềm vui sống trong cô, giúp cô có sức mạnh đứng lên. Do đó cô quyết định xin các đoàn thể thiện nguyện giúp đỡ, nhờ vậy mà hành động anh hùng của Bôbô đã được đem ra đại chúng.

Tình mẫu tử vĩ đại của một con chó
Một hôm ba con chó con bị rơi xuống một cái máng xối chiều sâu ba thước, mẹ của chúng là một con chó hoang, hốt hoảng sủa to hy vọng có người đi qua để ý tới. Cuối cùng, sau khi sủa báo động liên tục, một khách bộ hành có lòng nhân đạo để ý thấy, lập tức gọi Hội Quan tâm Thú Hoang. Những thiện nguyện viên của đoàn thể này leo vào trong máng xối; nhưng việc cứu nguy gặp trở ngại vì trong ống nước cỏ dại mọc cao và dầy. Trong suốt thời gian ba tiếng đồng hồ tìm cách cứu chó con, chó mẹ vẫn sủa như thể nhắc mọi người xin đừng bỏ cuộc mà hãy cứu tất cả những đứa con của nó. Nó chỉ ngưng sủa khi con chó thứ ba được kéo ra, một cảnh tượng thật là cảm động.

Chó mẹ sung sướng đoàn viên với ba đứa con của nó. Nhờ trí thông minh và tình thương của chó mẹ mà ba chó con đã được cứu.
Tình cảm là đặc tính của tất cả mọi loài

Do Gary và Karen, Ðông Kinh, Nhật Bản

Nhiều thú vật từ trước tới nay cho ta thấy những đặc tính rất thông minh và trung thành (xin xem Bản Tin 157 bài “Trí thông minh nhân ái của loài chó”). Tuy nhiên, từ thế kỷ thứ 19 về sau, khoa học gia còn nhận thấy loài vật có khả năng bày tỏ cảm xúc. Thí dụ như, năm 1872 nhà thiên nhiên học người Anh, Charles Darwin, đã xuất bản một cuốn sách nhan đề Sự bày tỏ tình cảm của người và vật, nói về cách thú vật và người biểu lộ tình cảm với người khác như thế nào. Những mẩu chuyện dưới đây đã củng cố quan điểm này bằng cách cho ta thấy những người bạn thú thật sự vô cùng mẫn cảm và biết phản ứng trước tình thương.

Với sự giúp đỡ của nhân viên làm việc trong một sở thú miền tây bắc Trung Quốc, một con tinh tinh 27 tuổi tên là Ái-Ái (tiếng Trung Hoa có nghĩa là Thương Thương) đã bỏ hút thuốc sau 16 năm. Con khỉ này bắt đầu tật hút thuốc năm 1989 sau khi con đực đầu tiên của nó qua đời. Và nó trở thành nghiện luôn sau khi con đực thứ hai của nó cũng qua đời và con gái của nó bị dời đi sở thú khác. Thuật lại câu chuyện này thì Sở Thông tin Xinhua của Bắc Kinh cho rằng Ái Ái hút thuốc là vì buồn bã cô đơn, hiển nhiên điều này có ảnh hưởng nhiều tới loài khỉ, vượn.

Ðể tìm cách giúp Ái Ái ngưng hút thuốc, nhân viên sở thú đã làm đời sống hàng ngày của nó phong phú hơn bằng cách cho nó vào chương trình đi bộ (có người trông coi) và thể dục bay nhảy song song với chữa trị bằng âm nhạc. Thậm chí một nhân viên đã cho Ái Ái mượn một máy nghe nhạc cầm tay và loa đeo tai “để nó được thưởng thức tân nhạc”. Ngoài những thức ăn thường nhật như sữa, chuối và cơm, Ái Ái được thêm những thứ nó đặc biệt yêu thích, giúp nó bớt nghĩ tới hút thuốc.

Sau một thời gian những nỗ lực của sở thú đã thành công, Ái Ái không còn hút thuốc lá trên bốn tháng nay. Tuy nhiên, vì không muốn nó cô đơn, những nhân viên săn sóc đang tìm cho nó một người bạn tâm đầu mới, thay thế cho người bạn cũ đã mất.

Ðối với sự khó khăn về mặt từ bỏ thói quen xấu như hút thuốc mà không có sinh hoạt gì tốt để thay thế, Sư Phụ nói rằng: “Không có người nào thoát khỏi bệnh nghiền mà không có hạnh phúc thay vào đó” (trích từ DVD số 719, Từ bỏ thói quen xấu, ngày 9 tháng 6, 2001, Florida, Hoa Kỳ). Do đó, thật an lòng khi thấy những người làm việc trong sở thú đã nhận thức được nhu cầu này của Ái Ái, và nó đã phản ứng một cách mau lẹ trong việc lấy lại sự quân bình về phương diện thể xác lẫn tình cảm.

Mội loài khác cũng biểu lộ tình cảm mãnh liệt là voi, một trong những sinh loại to lớn nhất ở địa cầu. Như nhiều loài khác trong thiên nhiên có tâm hồn bình lặng, voi chỉ ăn chay. Ngoài ra, tuy có sức nặng khủng khiếp lên tới gần ba tấn, voi vẫn đủ lanh lợi để có thể chạy nhanh với vận tốc lên tới 50 dặm một giờ (80 km/g). Ngoài những đặc điểm về thể xác, loài voi gần đây được biết còn có nhiều cảm xúc sâu đậm đối với cái chết của những con khác trong loài. Thí dụ như, trong một cuộc nghiên cứu bởi những nghiên cứu gia thuộc viện đại học Sussex University và Hội Amboseli Bảo vệ Voi, họ khám phá ra rằng khi trông thấy xác của đồng loại, voi phản ứng mạnh mẽ hơn là khi nó trông thấy xác của những con vật khác. Nhà khảo cứu, tiến sĩ Karen McComb, quan sát thấy rằng: “Chúng không để ý tới loài nhũ thể khác bị chết mà chỉ để ý tới những con voi chết.” Những con vật trong cuộc khảo cứu này, khi bắt gặp xác chết của một con voi, chúng dùng vòi sờ mó, ngửi, quan sát, xem xét thi hài, có khi còn dùng chân nhẹ nhàng đẩy ngà qua lại.

Thêm vào đó, mang tiếng là có trí nhớ dai và bộ óc to lớn, voi cũng biết khóc. Những con vật hiền từ này cũng biết nhớ tới tình nghĩa của nó đối với thậm chí hàng trăm con voi khác. Bởi thế nó mới cẩn thận xem xét những con chết mà nó gặp. Voi nhận thức được sự quan trọng của mỗi một nhân vật cùng loài giống với nó, có lẽ còn giỏi hơn một số con người.

Muốn nhìn gần vào đời sống của loài voi, bạn có thể xem cuốn phim của hãng Walt Disney tựa đề Whispers:An elephant’s Tale (Câu chuyện của một con voi). Cuốn phim này được quay tại nước Botswana, gồm những đoạn quay thật ngoài đời về một con voi con phải phấn đấu vì sống còn sau khi đàn voi mà nó sống chung bị những kẻ đi săn trộm tấn công rồi sau đó phải xa lìa mẹ nó. Truyện phim sẽ làm động lòng bạn, đưa bạn một thoáng về thế giới bên trong của những con vật tuyệt vời này.

1. Muốn đọc những câu chuyện nguyên thủy trên mạng, xin viếng:

http://www.stuff.co.nz/stuff/0,2106,3432521a4560,00.html
http://www.smh.com.au/news/unusual-tales/chimp-quits-smoking/2005/10/04/1128191706505.html
http://www.abc.net.au/science/news/enviro/EnviroRepublish_1497634.htm
http://www.animalliberationfront.com/News/2005_11/ElephantGraveyard.htm

2. Chi tiết cuốn phim Whispers: An Elephant’s Tale, có tại mạng lưới:

http://disney.wretch.cc/mvdata/data/Whispers.htm


Thơ [Top]

Ðêm nay — lấp lánh hào quang Ngài

Do tiểu đồng tu, Linh Ðan Nguyễãn, 9 tuổi,
Duisburg, Ðức Quốc (nguyên văn tiếng Ðức)

Sư Phụ, con thương Ngài
Thương nhiều, còn nhiều lắm
Mỗi lần con say đắm
Cõi thiên đàng thần tiên
Cảm giác thật thiêng liêng
Lòng vui ngay lập tức .
Những gì thật mỹ miều
Thật đẹp trong ban tối
Ðều do Ngài chiếu rọi
Bằng hào quang tuyệt vời.
Không kẻ xấu ở đời
Chỉ có người yêu nhau.
Con nhìn lên trời cao
Thấy Ngài ở trên đó
Từ đó con hiểu rõ
Tất cả nhờ ơn Ngài
Ngài lúc nào cũng có.
Thế giới quả diệu kỳ
Mọi thứ đều hoàn mỹ.
Con không lo sợ chi
Vì Ngài là Ánh sáng
Rực rỡ và rạng ngời!
Ở bên con suốt đời,
Dắt dìu con đi tới.


Thần Kỳ Cảm Ứng [Top]

Khắc phục lòng thù hận đã từ lâu
bằng chỉ một tấm hình

Do sư huynh đồng tu Amos Barnett,
Sydney, Úc Ðại Lợi (nguyên văn tiếng Anh)

Vào mùa hè năm 2005, tôi làm việc tại nhà kho rất bận rộn của một công ty tại Sydney, cai quản hai mươi nhân viên, trong đó có một phụ nữ đứng tuổi giỏi giang và rất thân thiện, mà tôi thường tiếp xúc thân mật. Mặc dù môi trường làm việc rất căng thẳng, tôi thường cố gắng ăn nói một cách khẳng định với các nhân viên để khuyến khích họ và làm giảm bớt sự căng thẳng.

Một hôm trong lúc người phụ nữ này và tôi đang nói chuyện với nhau, cuộc đàm thoại chuyển sang đề tài nói về các nhân viên khác, và bà cho biết có một nữ nhân viên khác thường khiến cho bà ta nổi giận đến nỗi không thể nào làm việc chung với người đó được, Sau đó khi chúng tôi đi sâu vào vấn đề này, tôi quyết định hỏi cảm nghĩ của bà đối với người kia như thế nào. Bà nói là mỗi khi nhìn thấy cô kia, mặc dầu không nói chuyện với cô ấy, nhưng bà ta vẫn cảm thấy rất thù ghét và gần như không thể kiềm hãm được chỉ muốn tấn công người đó. Cho nên tôi nói: “Có thể bà có cảm nghĩ này là vì bà đã sống cùng với cô đó trong nhiều kiếp trước, và hai người lúc nào cũng mâu thuẫn với nhau, rồi theo thời gian cứ chồng chất thêm vào, cho đến bây giờ bà chỉ cảm thấy như muốn đánh lộn mà thôi”. Rồi thật không ngờ, bà công nhận là có thể tôi đã nói đúng, nhưng thêm vào: “Tôi không biết phải làm sao với cảm giác này?” Sau đó tôi nhớ lại có đọc về những trường hợp như vậy, và thực tế là chúng rất khó có thể giải quyết được. Vì thế tôi hỏi xem bà có cầu nguyện ơn trên giúp đỡ không, và bà ta nói bà đã thường cầu nguyện xin dứt bỏ được cảm giác thù hận đối với người kia, nhưng sự cầu nguyện của bà chưa được đáp ứng.

Thế nên tôi cũng thấy tội nghiệp giùm cho người bạn đồng nghiệp này, mà không thể giúp được gì hơn. Bỗng nhiên tôi nhớ đến tấm hình của Sư Phụ tôi thường mang theo trong bóp, tôi liền lấy ra và nói với bà ta: Ðây là Sư Phụ của tôi, bà hãy giữ lấy trong một hai ngày, vì hình của Ngài có lực lượng gia trì may ra có thể giúp ích được bà.

Rồi chúng tôi tiếp tục làm công việc của mình, và tôi không nghĩ gì đến chuyện đó nữa, cho đến hai tiếng đồng hồ sau, bà này trở lại với dáng điệu thích thú và mừng vui hiện trên nét mặt. Tôi hỏi bà có chuyện gì vậy, bà đưa trả lại tôi tấm hình Sư Phụ và nói với tôi bằng một giọng rất khoái chí: “Tất cả những cảm nghĩ hận thù đối với cô ấy đã tiêu tán hết rồi!” Vì thế ngày hôm đó, cả hai chúng tôi đều thấy vui về một chuyện thần kỳ không thể tin được. Lòng từ bi, ân sủng và tình thương của Sư Phụ đối với tất cả muôn loài chúng sanh đã hóa giải được sự hận ghét lâu ngày giữa hai người này, mà cả hai đều không phải là người tu hành!

Bây giờ, mỗi khi tôi cảm thấy xuống tinh thần và nghĩ rằng tình trạng của mình thật tuyệt vọng, tôi nhìn vào hình của Sư Phụ và nhớ lại rằng, thậm chí khi mình tin rằng mình không thể làm gì để thay đổi được tình trạng, lực lượng của Sư Phụ có thể hóa giải những vấn đề mà hình như không cách nào giải quyết được.


Tin Tổng Quát [Top]

Tin Anh Quốc

Mừng Kim Niên 3
Một hội nghị truyền hình
trực tiếp và tiệc liên hoan
với Thanh Hải Vô Thượng Sư

Ban Báo chí Luân Ðôn tường trình
(nguyên văn tiếng Anh)

[Luân Ðôn] Vào ngày 31 tháng 12 năm 2005, các đồng tu Luân Ðôn đã thể nghiệm một trong những buổi tối đáng ghi nhớ nhất từ trước đến nay khi Sư Phụ thân thương của chúng ta gia trì họ bằng cách tổ chức một hội nghị truyền hình quốc tế tại Trung tâm Luân Ðôn để ăn mừng khởi đầu của Kim niên 3.

Trung tâm tọa lạc tại một ngôi nhà nhỏ, vì thế cung cấp chỗ cho một số đông đồng tu vào gặp Sư Phụ và tổ chức hội nghị là một thử thách. Tuy nhiên toán công tác siêng năng đã cần cù làm việc không nghỉ để biến Trung tâm thành một nơi tiếp đón thân thiện và trang bị đầy đủ kỹ thuật cho cuộc vui này. Với nhiều sư huynh sư tỷ góp tay vào, họ đã tạo dựng một bầu không khí liên hoan rực rỡ.

Sư Phụ đến vừa sau 9 giờ tối, trông như người đẹp nhất từng bước đi trên địa cầu này! Kế đó, Ngài đã chào tất cả mọi người với tình thương tuyệt đối, và đối với những đồng tu chưa từng gặp qua Sư Phu thì đây thật sự là kinh nghiệm có ấn tượng nhất trong đời họ khi Ngài tỏa ra niềm hạnh phúc và ấm áp cho tất cả.

Kế tiếp, những cú điện thoại hội nghị bắt đầu, Sư Phụ liên lạc nhiều trung tâm trên toàn cầu để chúc họ một năm mới vui vẻ, mọi người hân hoan được nghe và thấy Sư Phụ sau một thời gian dài vắng bóng. Một vài trung tâm bị trục trặc kỹ thuật trong buổi hội nghị, tuy nhiên sự gia trì bởi ánh sáng rực rỡ của Sư Phụ đã chan hòa mọi người với ân điển.

Sau những cú điện thoại hội nghị thì bánh nướng có nhân và bánh pudding Giáng Sinh mà Sư Phụ mua cho các đệ tử được bày ra, và thế là mọi người đã được hưởng một mẩu tình thương và ân điển tinh khiết từ những món ăn tráng miệng gia trì trong dịp hiếm có và đặc biệt này.

Ba mươi phút trước giao thừa, giống như cô Tấm, Sư Phụ tạo sự ngạc nhiên cho mọi người với những trò ảo thuật mà Ngài đã học đặc biệt cho dịp này. Và giống như trẻ thơ vô tư, tất cả đồng tu vui cười thưởng thức màn ảo thuật của Sư Phụ cho đến khi đồng hồ điểm đầu năm mới, đúng lúc đó rượu vang chay được rót ra cho mọi người trong khi pháo bông từ những vùng xung quanh nổ vang rền.

Buổi tối tiếp tục với phần Sư Phụ và các sư huynh sư tỷ kể chuyện vui, trong khi bầu không khí của Trung tâm vẫn ở mức cao độ với mọi người cảm thấy vô cùng rạng rỡ và vui vẻ. Nước mắt hạnh phúc, tiếng cười rộn rã, sự gia trì và những cảm xúc khôn tả đã tuôn chảy trong lòng đồng tu như một biển tình thương thanh tịnh. Ðây là lễ mừng năm mới tuyệt diệu nhất mà mọi người từng trải qua, một kinh nghiệm mà sẽ không bao giờ, không bao giờ quên được!

Tin Á-Căn-Ðình

Trưởng dưỡng thân thể và linh hồn tại một
hội nghị ăn chay

Ban Báo chí Buenos Aires tường trình
(nguyên văn tiếng Tây Ban Nha)

[Buenos Aires] Vào ngày 10 tháng 12 năm 2005, Hội nghị Ăn chay lần thứ hai đã được Liên đoàn Ăn chay Á-Căn-Ðình (AVU) tổ chức tại trường đại học Liên Châu Mỹ ở Buenos Aires đề cao chủ đề “Nghệ thuật trưởng dưỡng bản thân”. Như năm 2004, các đồng tu và những người thực hành pháp Phương Tiện từ trung tâm địa phương đã thực hiện một gian hàng tại hội nghị. Các đồng tu cũng giới thiệu với công chúng về Sư Phụ và thông điệp Chân lý của Ngài bằng một buổi nói chuyện nâng cao tâm thức.

Trước buổi hội nghị, một biểu ngữ lớn có hình Sư Phụ được trang trọng đặt phía trên gian hàng Quán Âm, kế đến hàng loạt băng thu hình về cuộc đời và những bài thuyết pháp của Sư Phụ được chiếu liên tục trên màn ảnh truyền hình. Nhiều vị khách đã ở lại rất lâu để chăm chú xem băng và hỏi về đạo pháp Quán Âm. Những người thuộc tự nhiên liệu pháp và những tham dự viên khác cũng đến gian hàng vài lần để lấy Sách Biếu cho bạn bè và những người có duyên tu hành.

Trong buổi hội nghị, các đồng tu vui mừng thấy được thời đại Hoàng Kim đang diễn tiến tại đất nước của họ. Hội nghị Quốc gia Ăn chay lần thứ nhất đã được tổ chức vào năm 2004 và một chi nhánh của Anima Naturalis, là một tổ chức phi chính phủ quốc tế (NGO) cùng làm việc song song với Hội Người ủng hộ cho sự đối xử nhân đạo với thú vật (PETA), đã bắt đầu hoạt động tại Á-Căn-Ðình vào tháng 9 của Kim niên 1. Cả hai tổ chức đều hết lòng trong việc quảng bá ăn chay và bảo toàn sinh mạng và quyền lợi của thú vật bằng cách thực hiện những cuộc vận động và kiến nghị những đạo luật tại Á-Căn-Ðình, một số đã được thông qua. Thêm vào đó, một chi nhánh mới của AVU đã được thành lập mới đây tại thành phố Bahía Blanca, và qua ân điển của Sư Phụ, một sự thay đổi đáng kể về ý thức dường như đang xảy ra trong toàn quốc.

Trong buổi nói chuyện chia sẻ Chân lý mang tựa đề “Tâm linh và ăn chay”, một sư tỷ đồng tu đã nhấn mạnh sự quan trọng của việc thực thi lòng bác ái và tình thương cũng như biểu lộ sự tôn trọng đối với các anh chị em loài thú của chúng ta: “Là con cái của Thượng Ðế, chúng ta nên làm những đại biểu vinh quang của Ngài và sống một cuộc đời đạo đức, thánh thiện. Tất cả những vị Minh Sư vĩ đại đều là những người ăn chay”. Lúc vị sư tỷ đang nói chuyện và vào phần vấn đáp tiếp theo sau đó, lực lượng của Sư Phụ tràn ngập hội trường khi khán giả nhiệt liệt hưởng ứng, nói rằng chỉ thị về ăn chay của Chúa Giê-su trong quá khứ đã bị bóp méo vì những phần quan trọng của Thánh Kinh đã bị cắt xén và Chúa đã dùng nước nho — chứ không phải rượu — trong lúc Ngài còn sống. Về sau, thêm một quan khách nữa tiết lộ rằng: “Tôi cảm nhận được một sự đồng nhất mạnh mẽ giữa mọi người tại hội truờng”. Nhiều người tham dự buổi nói chuyện sau đó đã đến viếng gian hàng của đồng tu, nơi họ nhận được tài liệu về tu hành cùng với Sách Biếu và được mời tham dự hội thảo chiếu băng vào Thứ Bảy tuần sau, nhiều người thành tâm cầu đạo đã đến và học pháp Phương Tiện.

Vào buổi trưa, những diễn giả khác đã cung cấp những dữ kiêän xuất sắc đánh tan nghi ngờ về việc có vài nguồn khoáng chất trong thức ăn chay. Kế đến, một vị cao niên theo tự nhiên liệu pháp đã kể cho đồng tu nghe về một trong những kinh nghiệm kỳ bí của ông trong đó ông du hành đến một hành tinh xấu xí, có màu sắc nhưng không có khí quyển và không biết vì sao ông lại có mặt ở đó. Ông được cho biết rằng ông đã để cho mình bị giết. Ngỡ ngàng, ông cứ hỏi: “Như vậy là nghĩa gì?” Câu trả lời là: “Thân thể là đền thờ của mình, không bảo vệ nó là một tội lỗi”. Vị bác sĩ sau đó nói rằng thức ăn vốn là thuốc của chúng ta, không có bệnh tật chỉ có người bệnh hoạn, và rằng “Natura Medicatrix” (Liều thuốc tự nhiên)* mới là thứ bảo vệ, miễn nhiễm và chữa lành.

Ðể kết luận, tất cả các đồng tu tham gia vào Hội nghị Quốc gia Ăn chay lần thứ hai đã có được kinh nghiệm phong phú trong việc truyền bá thông tin giá trị về Sư Phụ cho những anh chị em ăn chay khác, và học hỏi những bài học quý giá trong sự hòa đồng trong công việc. Hơn thế nữa, các nhân viên công tác rất vui mừng có dịp phục vụ người khác và chứng kiến sự thăng hoa đang lan rộng trên khắp hành tinh của chúng ta.

*Chú thích: Nguồn sinh lực trong trạng thái bình thường sẽ điều hòa cơ thể, cung cấp cho nó khả năng tự nhiên tự chữa lành [định nghĩa bởi Samuel Hahnemann, người sáng lập liệu pháp vi lượng đồng căn (homeopathy)].

Tin Úc Ðai Lợi

Ðón xuân 2006 với một cuộc hội nghị truyền hình phúc lạc và thiền đường mới

Hoàng Khanh tường trình từ Canberra (nguyên văn tiếng Âu Lạc)

[Marualn/Canberra] Trung tâm Marulan tọa lạc ở vùng ngoại ô yên tĩnh của thành phố Marulan nằm dọc đại lộ Hume giữa Sydney và Melbourne của Úc Ðại Lợi. Cuối tháng 12, khoảng 120 đồng tu từ các vùng lân cận như Sydney, Canberra, Melbourne, Brisban, và Wollongong đã hân hoan tụ tập về Marulan để tham dự bế quan cuối năm 2005, cũng đồng thời mừng ngày khánh thành thiền đường mới của Trung tâm.

Thiền đường được do chính đồng tu vừa mới xây cất xong. Có một số đồng tu từ trung tâm Sydney và Canberra không quản ngại đường xá xa xôi đã đến tiếp tay trong việc xây cất. Tuy trong thời gian làm việc cũng có một vài trở ngại khó khăn nhưng với sự an bài và gia trì của Sư Phu, công trình xây cất đã hoàn thành tốt đẹp trước Giáng sinh, kịp thời cho kỳ bế quan. Trong thời gian bế quan có vài đồng tu không cầm lòng được đã thố lộ thể nghiệm thấy Sư Phụ gia trì rất nhiều cho Thiền đường mới này.

Ðặc biệt vào khoảng 8 giờ sáng ngày mùng một 2006, tất cả đồng tu vô cùng vui mừng sung sướng cảm động khi được nhìn thấy gương mặt sáng ngời và lời nói êm dịu của Sư Phụ kính yêu trên mạng chúc mừng năm mới cho tất cả đồng tu trên thế giới. Những lời chúc năm mới của Sư Phụ như là giòng suối Cam Lồ gia trì tưới mát lên khí hậu nóng oi bức trong những ngày bế quan.

Cám ơn Sư Phụ đã ban cho chúng con cơ hội thành lập Trung tâm Marulan để tổ chức những kỳ bế quan và những điều kiện thuận tiện để xây cất các cơ sở tiện nghi. Với khu đất rộng rãi yên tĩnh, chúng con sẽ tiếp tục phát triển thêm những cơ sở bế quan để có thêm nhiều đồng tu tham dự thường xuyên hơn hầu đáp ứng với nhu cầu tâm linh cần thiết của đồng tu.

Tin Nữu Ước, Hoa Kỳ

Buổi hội thảo chiếu băng thành công nhất từ trước đến nay của Nữu Ước

Andre Chow tường trình từ Nữu Ước
(nguyên văn tiếng Anh)

[Nữu Ước] Vào ngày 15 tháng Giêng của Kim niên 3, các đồng tu địa phương tổ chức một buổi hội thảo chiếu băng cho công chúng tại Trung tâm Nữu Ước, trưng bày những bức hình đẹp của Sư Phụ cùng với tranh vẽ, đèn và các ấn phẩm đầy cảm hứng của Ngài.

Vào một ngày trước hội thảo, thời tiết lạnh lẽo và ẩm ướt, khiến các sư huynh sư tỷ lo lắng, nhưng nhờ vào sự gia trì của Sư Phụ, mặt trời ló dạng vào khoảng bốn tiếng đồng hồ trước giờ bắt đầu và vì thế số người tham dự thành đông nhất từ trước đến nay.

Băng thâu hình được chiếu là bài thuyết pháp của Sư Phụ Can đảm trực diện đời sống, giảng tại Luân Ðôn năm 1999. Trong suốt buổi hội thảo quan khách đã rất chăm chú theo dõi, với một số thậm chí còn gật đầu đồng ý với những nhận xét khai ngộ của Sư Phụ trong phần vấn đáp.

Nói chung, buổi hội thảo được bổ sung với tràn đầy năng lượng và niềm cảm xúc khi quan khách suy gẫm sâu xa về thông điệp của Sư Phụ và hăng hái hỏi thêm về pháp môn Quán Âm. Nhiều người thỉnh DVD, CD, kinh sách, và ở lại để học pháp Phương Tiện. Một tham dự viên, mặc dù chưa sẵn sàng để thực hành pháp Phương Tiện, nhưng đã hấp thụ tràn đầy bầu không khí thánh thiện của phần giáo lý nên đã miễn cưỡng rời phòng khi nửa tiếng thiền Phương Tiện bắt đầu. Ngoài ra, một vị khách khác đã tức khắc quyết định trở thành trường chay từ kết quả của buổi hội thảo và chuẩn bị thọ trọn pháp mặc dù đang tu hành một pháp môn khác lúc đó.

Ngày hôm đó cũng được thăng hoa bởi thức ăn chay ngon miệng được do các sư huynh sư tỷ ưu ái chuẩn bị. Thí dụ, một quan khách khen bánh phó-mát chay của đồng tu ngon và khéo, đã rất đỗi ngạc nhiên khi được cho biết rằng bánh được làm bằng đậu hủ chứ không phải bằng phó-mát.

Vì thế, sau khi được tiếp xúc với giáo lý của Sư Phụ, quan khách ra về với niềm vui và tình thương sâu sắc trong tâm, và đồng tu Nữu Ước đều vô cùng khích lệ bởi thành quả của buổi hội thảo đầu tiên của họ trong Kim niên 3, và mong mỏi sẽ tổ chức thêm nhiều hội thảo nữa trong tương lai.

Tin Virginia, Hoa Kỳ

Khách dự hội thảo tiết lộ tâm thức được nâng cao

Vincent Nguyễn tường trình từ Virginia, Hoa Kỳ (nguyên văn tiếng Âu Lạc)

[Virginia] Ngày 22 tháng 1 vừa qua, trung tâm Virginia đã tổ chức một buổi hội thảo chiếu phim Sư Phụ và truyền pháp Phương Tiện cho công chúng.

Trong khi chờ đợi quan khách tề tựu, ban tổ chức đã mở đầu bằng đoạn phim về biến cố 9-11 và về việc Sư Phụ đã giúp đỡ cho các nạn nhân. Kế tiếp là khúc phim “Bước trên đường tình thương” (Walk the Way of Love) để giới thiệu Sư Phụ đến quan khách, và sau đó là phần trình chiếu bài pháp “Can đảm trực diện đời sống” tại Anh quốc năm 1999. Quan khách tham dự đã tỏ ra rất hứng thú và tất cả đều ngồi lại đến phút chót. Sau phần chiếu băng, các đồng tu dự tính thực hiện phần vấn đáp như thường lệ, nhưng mọi người dường như đã mãn nguyện, nhiều người cho biết bài giảng của Sư Phụ đã trả lời hết những câu hỏi của họ!

Sau đó, ban tổ chức đã mời quan khách thử dùng một số thức ăn chay thơm ngon bổ dưỡng do đồng tu chuẩn bị. Một vị khách cho biết, cô và người bạn là hành giả tu thiền và cũng là thầy dạy pháp Reiki. Cô cho biết vào buổi sáng sau khi nhận được tin về buổi hội thảo, cô ngồi thiền và hỏi vị thầy bên trong về bước kế tiếp trong tiến trình tu hành, vị thầy đã trả lời rằng cô cần phải đi dự hội thảo! Sau khi thưởng thức bữa cơm chay, cô và người bạn được mời vào xem những kinh sách, ấn phẩm và đèn Vạn Thọ của Sư Phụ. Khi chạm tay vào quyển “Bí quyết tức khắc khai ngộ”, cô cảm nhận được một lực gia trì mãnh liệt. Khi đến gần những chiếc đèn Vạn Thọ đặt trên bàn do Sư Phụ thiết kế, cô cho biết mỗi chiếc đèn có một lực lượng khác nhau. Một chiếc đèn khiến cho cô mở luân xa ở tim, một chiếc khác khiến cô cảm thấy rung động thật mạnh trên đầu. Khi nhờ một đồng tu dịch tên những chiếc đèn, cô thấy rằng chiếc đèn mở luân xa tại tim có tên “Tình thương”, còn chiếc đèn khiến cô rung động mãnh liệt trên đỉnh đầu mang tên “Viên mãn”. Thêm vào đó, cô cho biết cũng cảm nhận được lực gia trì mãnh liệt từ những bức tranh của Sư Phụ. Tiếp đó, hầu hết quan khách đã ở lại dự lễ truyền pháp thiền Phương Tiện. Sau đó ban tổ chức đã cho thời biểu để họ có thể đến Trung tâm Virginia cộng tu pháp thiền Phương Tiện.

Sau buổi hội thảo chiếu băng vào tháng Giêng 2006, đồng tu Virginia hết sức cảm tạ Sư Phụ đã nâng cao đẳng cấp của toàn thế giới, vì vậy những quan khách tham dự hội thảo không còn vẻ nghi ngờ hay đặt nhiều câu hỏi. Dường như bên trong họ đã sẵn sàng chấp nhận giáo lý của Ngài nên hầu hết đã sốt sắng ghi tên xin thọ pháp Phương Tiện, và sau đó đã ngỏ lời cảm tạ ban tổ chức khi rời khỏi hội trường.

Tin California, Hoa Kỳ

Sự gia trì vô lượng đưa đến một hội chợ Tết sung mãn

Ban Báo chí San Francisco tường trình
(nguyên văn tiếng Anh)

[San Francisco] Khi Tết Âm lịch đến gần, các đồng tu San Francisco háo hức tham gia vào hội chợ Tết thường niên, một lễ hội đầu năm mới do cộng đồng Âu Lạc địa phương bảo trợ. Ðây là năm thứ tư liên tục trong suốt bốn năm đồng tu thực hiện một gian hàng tại hội chợ để chia sẻ giáo lý của Sư Phụ về hòa bình và pháp môn Quán Âm.

Như những năm trước đây, trời nắng rực rỡ vào ngày hội chợ mặc dù đây là mùa mưa ở vùng San Francisco, và các sư huynh sư tỷ vào cuộc với cảm giác năng lực tràn trề và sẵn sàng để chia sẻ tình thương của Sư Phụ. Cùng với hàng loạt thức ăn chay miễn phí, Sách Biếu, Bản Tin và những tập tài liệu về tâm linh, các đồng tu cũng phân phát tờ “Một lối sống mới” của Sư Phụ để làm tăng ý thức của đại chúng về lợi ích của sự ăn chay, và trình chiếu một trong những băng thuyết pháp của Sư Phụ trên máy truyền hình tại gian hàng.

Kể từ lúc bắt đầu, khách từ nhiều lứa tuổi và chủng tộc khác nhau đã viếng nơi triển lãm, tất cả đều muốn biết thêm tin tức về Sư Phụ và pháp môn Quán Âm. Những người ở lại xem băng của Sư Phụ đã bày tỏ lòng biết ơn đối với Ngài, vì đã nghe những bài thuyết giảng của Ngài trên đài truyền hình hay truyền thanh địa phương, và đã được lợi ích từ sự trợ giúp của Ngài cho người tị nạn Âu Lạc vào những năm đầu thập niên 90.

Chẳng hạn như một người đàn ông ngoài năm mươi nói: “Tôi nhớ ra Sư Phụ của quý vị. Ngài đã đến để giúp đỡ những người tị nạn Âu Lạc ở Palawan, Phi Luật Tân. Ngài rất dễ thương và ân cần”. Thêm vào đó, một người đàn ông Âu Lạc khác vào độ bảy mươi tuổi cầm lên một Bản Tin và nói: “Tôi đã đều đặn xem trên đài truyền hình và nghe trên đài truyền thanh những bài thuyết pháp của Sư Phụ. Tôi và gia đình đã bắt đầu ăn chay. Sư Phụ thật vĩ đại. Tôi rất thích giáo lý của Ngài”.

Một người đàn ông da trắng đã thỉnh ấn phẩm của Sư Phụ và thốt lên một lời thú nhận ngạc nhiên là bài nói chuyện của Sư Phụ đã “thôi miên” ông ấy. Ông nói: “Mỗi khi ngồi xuống để xem Sư Phụ trên truyền hình là tôi như bị dán dính xuống ghế”. Lời nhận xét này đem lại tiếng cười giòn tan cho các đồng tu vì họ cũng biết cảm giác này rất rõ! Người đàn ông rời gian hàng trên tay đầy tài liệu của Sư Phụ và ánh mắt rạng ngời niềm hạnh phúc. Còn một vài người nữa nói rằng họ rất thích thơ của Sư Phụ, và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là một vài người bày tỏ lời cảm ơn những ổ bánh mì chay mà đồng tu phục vụ miễn phí, khen rằng rất ngon.

Khi ngày hội chấm dứt, các đồng tu San Francisco vô cùng vui mừng vì có thêm một kinh nghiệm hội chợ Tết thành công nữa, vì Tết năm nay dường như hơn bao giờ hết có nhiều người đã nhận ra Sư Phụ và bày tỏ lòng cảm kích đối với giáo lý của Ngài. Các đồng tu cũng thấy vô cùng vinh dự có thể dùng một ngày để nhắc nhở những người khác về Phật tính của họ và những nguyên tắc về một lối sống mới, biết rằng những ý tưởng này phản ảnh thời đại Hoàng Kim mới mà Sư Phụ đã đem đến để một ngày nào đó tất cả chúng sinh đều được sống trong hòa bình, tình thương và sự hòa hợp.

Tin Hàn Quốc

Buổi cắm trại thiếu nhi Yêu Ðời
– Những anh hùng của thời đại Hoàng Kim

Ban Báo chí Hán Thành tường trình
(nguyên văn tiếng Ðại Hàn)

[Yangpyeong] Từ ngày 9 đến 11 tháng Giêng năm 2006, các đồng tu Hàn Quốc đã hướng dẫn buổi cắm trại thiếu nhi Yêu Ðời đầu tiên tại Yangpyeong, Nam Hàn, cho ba mươi trẻ em tuổi từ sáu đến mười sáu. Trại được hoạch định cho cả hai nhóm thiếu niên ăn chay và nhóm không ăn chay nhưng thích tìm hiểu về lối sống trường chay. Trong trại, nhóm thiếu niên không ăn chay có thể thu thập được kinh nghiệm khẳng định và kiến thức về thức ăn chay đồng thời gặp gỡ những bạn mới trường chay. Ngược lại, sinh hoạt này cũng cung cấp cơ hôäi cho các phụ huynh muốán gởi con em ăn chay của mình đi cắm trại nhưng lại ngại về vấn đề ăn uống ở những trại hè khác cũng như về những sinh hoạt không thân thiện đối với người ăn chay như là câu cá v.v...

Các nhân viên của trại đã sắp đặt các ngành và các lớp sao cho từng em đều mạnh dạn tham gia và tiếp xúc với nhau để học hỏi về lòng bác ái đối với tất cả các chúng sinh. Ví dụ như, các em được đi tham quan một công ty thực phẩm chay của đồng tu và xem “thịt” chay và bánh xếp được sản xuất bằng chất đạm đậu nành như thế nào. Trong chuyến đi, tất cả các em đều chú ý đặc biệt đến quá trình sản xuất thịt chay và thậm chí còn ghi chép với một thái độ rất nghiêm túc. Kế đến các em xem băng nói về lợi ích của việc ăn chay, làm ham-bơ-gơ chay và thức ăn nướng dùng nhiều loại sản phẩm bằng đậu nành, và sau đó ăn rồi còn gói đem về nữa, tất cả đều miễn phí, tạo nên một kinh nghiệm vui vẻ, thú vị cho tất cả. Hơn hết, các em không ăn chay đã ngạc nhiên vì thịt bằng đậu-nành ngon hơn thịt thật rất nhiều.

Kế tiếp, ban nhà bếp Yêu Ðời sửa soạn một buổi cơm tối chay dinh dưỡng, cố gắng làm cho thích hợp với khẩu vị của các em nhỏ bằng cách tránh gia vị cay và mặn, đồng thời dùng rau quả hữu cơ để các em có thể biết rằng thức ăn chay vừa ngon vừa lành mạnh.

Một cơ hội để tiếp xúc nữa là khi các tham dự viên đi thăm hai phân khu của tổ chức bảo vệ thú vật CARE (Quyền sống chung của thú vật trên địa cầu), nơi đây nhiều chó, mèo, thỏ, gà và những thú vật khác đã chào đón các em. Trong một phân khu của CARE các bạn trẻ đã học được về việc làm thêá nào những thành viên trong nhóm cứu và nuôi những thú vật bị bỏ rơi, bị thương và đói. Trong phân khu thứ hai, nơi mà những thú vật bị thương được chữa trị chăm sóc đặc biệt, các em cảm nhận được sự đau khổ của thú vật, trìu mến vuốt ve chúng và ra về với ý thức mạnh mẽ rằng ai cũng nên chăm sóc một con vật nuôi cho đến cùng, như thể nó là một phâàn tử trong gia đình vậy.

Thêm vào đó, một giáo viên sinh vật trung học là đồng tu đã dạy các em làm giải phẫu giả bằng cách cắt giấy theo hình nội tạng động vật và đặt chúng vào vị trí chính xác trong một hình con người hay hình con nhái lớn. Bằng cách này, như vị giáo sư nói: “Chúng ta có thể nhấn mạnh rằng thú vật cũng có quyền sống”.

Kế đến, sau một lúc vui chơi ngoài trời, các em lập thành nhóm nhỏ và diễn đạt óc sáng tạo bằng những bức tranh vẽ về thời đại Hoàng Kim và thảo luận về tân kỷ nguyên phải như thế nào. Chẳng hạn như một nhóm đã vẽ núi và sông với nhiều thú vật rồi giải thích hình ảnh đó có liên hệ gì với môi trường của thời đại Hoàng Kim. Và sau đó các em tham gia một lớp tìm chòm sao trên bầu trời đêm, sinh hoạt này bao gồm việc ra ngoài để quan sát mặt trăng và những tinh tú bằng kính thiên văn. Tiếp đến, trại chấm dứt bằng mục các tham dự viên ăn hạt dẻ, khoai lang và những món chay ngon miệng khác được nướng trên ngọn lửa trại và chơi đốt pháo hoa.

Cuối cùng, trước khi về nhà, các em bày tỏ lòng biết ơn đối với các sư huynh sư tỷ đã tận tâm dạy dỗ và giúp đỡ các em trong suốt kinh nghiệm cắm trại, nói rằng sinh hoạt này thú vị và đầy ý nghĩa ngoài sự mong mỏi của các em rất nhiều, và các em nhất định muốn trở lại những cuộc cắm trại như thế này trong tương lai.

Qua buổi cắm trại thiếu nhi Yêu Ðời đầu tiên, các anh hùng trẻ tuổi của thời đại Hoàng Kim tham gia vào đã trở thành những tấm gương sáng thể hiện tình thương đối với vạn vật và môi sinh, hy vọng họ sẽ truyền bá thông điệp về lòng bác ái và sự bảo tồn với người khác. Các đồng tu Hàn Quốc vui mừng bởi kết quả khả quan của kỳ sinh hoạt này và dựa trên thành công ấy, cuộc cắm trại sẽ được tiếp tục mỗi mùa hè và mùa đông trong những năm tới.

Tin Nam Dương

Giáo lý của Sư Phụ thăng hoa một hội chợ sách

Ban Báo chí Jakarta tường trình
(nguyên văn tiếng Nam Dương)

[Jakarta] Từ ngày 7 đến 11 tháng 12 năm 2005, đồng tu Jakarta đã chia sẻ giáo lý của Sư Phụ qua Hội chợ Sách Quốc gia thường niên được tổ chức tại Trung tâm Hội nghị Jakarta rộng lớn. Chủ đề của hội chợ này là “Aceh phục hưng” nói về việc tái thiết vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi trận sóng thần Ấn Ðộ Dương tháng 12 năm 2004. Hội chợ thu hút vô số khách với sự tham dự của hơn một trăm nhà xuất bản.

Mặc dù đồng tu sốt sắng trong việc tham gia vào hoạt động, nhưng vì họ đăng ký trễ nên lúc đầu không còn gian hàng trống. Tuy nhiên, chỉ một vài ngày trước hội chợ, ban tổ chức báo cho hayï rằng có một tham dự viên đã rút tên nên các đồng tụ đã có được một gian hàng và họ rất ngạc nhiên trước sự an bày hoàn mỹ của Thượng Ðế! Tại gian hàng, đồng tu trưng bày những bức hình lớn của Sư Phụ cùng với các ấn phẩm của Ngài và cũng trình chiếu băng thuyết pháp của Ngài liên tục để phạm vi cuộc triển lãm được gia trì bởi những lời trí huệ của Ngài.

Hội chợ được chính thức khai mạc bởi Phó Tổng thống Cộng Hòa Nam Dương là ông Jusuf Kalla. Và sau buổi lễ khai mạc, khi ông Kalla dừng lại ở gian hàng trưng bày của đồng tu, một sư tỷ đã tặng ông một quyển Sách Biếu và băng VCD, ông lên tiếng: “À, là về thiền định? Tôi sẽ đọc, nhất là vào lúc tôi bị áp lực”.

Trong buổi hội chợ, nhiều quan khách không ngừng đứng xem và lắng nghe băng thuyết pháp của Sư Phụ, bao gồm một cặp vợ chồng đã mải mê xem thật lâu, cho đến khi đồng tu đưa ghế mời họ ngồi, họ nói “Cám ơn!” rồi tiếp tục xem. Hơn nữa, một số quan khách hỏi nhiều câu như: “Người phụ nữ đẹp này là ai?” “Ngài từ đâu đến?” và nói rằng họ dự định học pháp thiền Phương Tiện. Thêm vào đó, một số đã đọc sách của Sư Phụ và hỏi thăm Sư Phụ có dự định đến Nam Dương một ngày nào đó không.

Vào buổi tối ngày cuối của hội chợ, đồng tu có cơ hội tuyệt vời trình chiếu bài thuyết giảng của Sư Phụ ở Hội nghị Tôn giáo Thế giới năm 1999 tại sân khấu chính của hiện trường, thu hút một số lớn quan khách.

Ngày hôm sau, khi Hội chợ Sách Quốc gia của Nam Dương chấm dứt, các đồng tu vô cùng cảm tạ Sư Phụ đã cho họ cơ hội tham gia vào hoạt động này và quan sát thấy rằng càng ngày càng nhiều người đang trở nên có hứng thú đối với tâm linh, phản ảnh sự tiến bộ không ngừng của thời đại Hoàng Kim.

Sổ tay sinh hoạt
Ðể theo kịp đà thăng hóa tâm linh của địa cầu, các trung tâm địa phương của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư ngày càng tổ chức thêm nhiều buổi hội thảo bằng băng thâu hình cũng như các hoạt động khác khắp nơi trên thế giới để chia sẻ Chân lý.

Chúng tôi hoan nghênh quý vị cùng với thân bằng quyến thuộc tham dự vào các hoạt động này. Ðể biết thời khóa biểu của các hoạt động chia sẻ Chân lý, xin viếng các trang mạng sau đây:

http://www.godsdirectcontact.org.tw/eng/latest_news/events-datebook.htm


Thư tín thầy trò [Top]

Ân điển Sư Phụ
quá lớn không sao trả hết

Do sư tỷõ đồng tu Li, Trung Quốc (nguyên văn tiếng Trung Hoa)

Sư Phụ kính yêu,

Ngài đã khai mở trái tim con mà bao lâu nay bị giam cầm trong đau thương khổ sở, giờ đây tràn ngập niềm vui sức sống! Trước khi được truyền Tâm Ấn, đời sống gia đình con nhiều tranh chấp bực bội. Ngày nào chúng con cũng giục giã bận rộn trong nhà, ngoài sở làm, chỉ cảm thấy tinh thần căng thẳng mà không có một chút tự do thoải mái nào. Các con của con hay nói: “Mẹ khó chịu quá” vì lúc nào con cũng nhăn nhó, chỉ trích, thậm chí còn đánh đập chúng nữa. Chúng con khó lòng ngồi xuống mà bàn bạc được việc gì. Ngày nào được nghỉ là hai đứa con của con đều đi đến nhà bạn chúng chơi để tránh mặt con, dù chúng nó không dám nói những gì chúng nghĩ, nhưng chúng không thích con và xa lánh con; cho nên đôi lông mày của con càng đan vào nhau gần hơn nữa. Rồi thời gian trôi qua, vết nhăn giữa trán con càng sâu, phản ảnh một cuộc sống bực bội, đắng cay.

Mỗi một ngày con đều thấy vai gánh nặng nề, một thân một mình săn sóc hai đứa con, kiếm tiền nuôi gia đình, làm công việc nhà và lo chuyện ngoại giao trong xã hội. Hơn nữa, con cũng phải giáo dục con cái để chúng nên người đem lại lợi ích cho thế giới, tổ quốc và đồng bào. Tất cả hình như là ngoài khả năng con! Mặc dù con ngủ trễ, dậy sớm, nghỉ ngơi rất ít, mà cũng không làm sao có đủ thời giờ. Con của con thì ham chơi với bạn bè trong lớp, những đứa đồng tuổi, theo đuổi những mốt nhất thời, thích ăn uống, thời trang và những thú vui trần tục. Cho dù con có ráng dạy dỗ cách mấy cho chúng thấm nhuần quan niệm đúng đắn trong lề lối cư xử của con người, chúng vẫn tảng lờ chẳng chịu nghe. Con la lối, có khi còn đánh chúng, nhưng kết quả chỉ có ngược lại. Chúng giận con, thế là tình mẹ con càng rạn nứt, và con càng cô đơn, bực bội.

Bây giờ con vô cùng biết ơn Sư Phụ đã Tâm Ấn cho con và đứa con gái của con, và đã lấy đi gánh nặng trên vai con. Sư Phụ đã giúp gia đình con trở thành hòa thuận và có được bầu không khí gần gũi thân thương. Giờ đây, chúng con đã cùng nhau đi trên con đường Ðạo, chúng con nâng đỡ nhau, dẫn dắt nhau và khuyến khích nhau chăm chỉ hành thiền. Sư Phụ đã cứu linh hồn chúng con và đưa chúng con tiến đến bậc thang trở về thiên đàng! Hai chúng con có những thể nghiệm rất tốt và ngày ngày thành tâm tu hành không nao núng. Tuy vậy, chúng con sẽ không để tất cả những gánh nặng này oằn vai Sư Phụ, chúng con sẽ cố gắng chịu đựng một phần nào và làm công cụ tốt cho Ngài. Chúng con sẽ vâng lời chỉ giáo của Ngài và tu hành tinh tấn để đạt được quả vị Phật càng sớm càng tốt, ngõ hầu có thể giúp ích cho thế giới và những chúng sinh khác.

Trước kia, con hoàn toàn đặt tâm trí vào công việc và con cái, cho rằng mình sẽ được mãn nguyện nếu công việc trôi chảy tốt đẹp, con cái được nuôi nấng đàng hoàng cho chúng khỏe mạnh, sung sướng và học hành nên người. Nhưng con đã không biết rằng chỉ khi nào tất cả chúng sinh, kể cả con, được dưỡng nuôi đàng hoàng về mặt tâm linh, được khỏe mạnh, hạnh phúc, thành đạt về mặt tâm linh, lúc bấy giờ chúng con mới thật sự là mãn nguyện. Giờ đây, Sư Phụ dạy con yêu thương chính mình, gia đình, bạn bè mình, kẻ thù của mình và tất cả chúng sinh. Con cũng nghe lời khuyên của Sư Phụ mang hạnh phúc đến cho những người xung quanh, và chỉ có vậy con mới cảm thấy vui sướng trong lòng. Bây giờ con cảm thấy là một người tu hành rất tự tại, vô tư, và tình thương của Sư Phụ là cội nguồn của tất cả những thứ này.

Con vô cùng đội ơn Sư Phụ đã cứu linh hồn con và linh hồn của hằng hà sa số chúng sinh. Sư Phụ đã cứu tinh cầu này tránh khỏi sự hủy diệt sắp xảy ra và mang thời đại Hoàng Kim đến cho tất cả chúng sinh trên cõi đời này. Con thương Sư Phụ yêu quý của con vô cùng và cảm ơn Ngài nhiều lắm. Con cũng hy vọng tất cả những ước mơ của Ngài sẽ được mãn nguyện và Ngài được thành công trong tất cả mọi nỗ lực của Ngài và Sư Phụ sẽ luôn luôn vui vẻ, khoẻ mạnh. Cầu mong giáo lý về Chân lý của Ngài sẽ lan tràn khắp nơi trên thế giới này cũng như tất cả những tinh cầu khác trong vũ trụ không bao giờ dứt!

Ðệ tử hèn mọn của Ngài, Li


Vật và chủ [Top]

quảng bá ăn chay
Tự Do Thời Báo của Formosa

Ngày 23 tháng Giêng, 2006, Thứ Hai
(Nguyên văn tiếng Trung Hoa)

[Zhong Li-hua tường trình từ Ðài Bắc] Trong buổi sinh hoạt Một Lối Sống Mới diễn ra tại khu phố Xinyi ngày hôm qua, các hội viên Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư đã kêu gọi quần chúng: “Ăn giao thừa không thịt” và xin mọi người hãy chọn lối sống ăn chay lành mạnh thay vì ăn thịt. Hội cũng khuyến khích những người nào có chó mèo ăn chay hãy đem ra đường để ủng hộ việc quảng bá ăn chay.

Hội viên, cô Ly Pei-fen, đã ăn chay trường được 5 năm, và nhờ vậy cô cảm thấy ít mệt mỏi và tăng cường nghị lực. Con chó của cô tên là William, hai tuổi rưỡi lai giống Labrador và Golden Retriever, cũng không ăn thịt, và ăn chay từ lúc lọt lòng. Mỗi lần cô Ly nấu ăn cho chính mình, cô cũng làm một phần ăn cho William. Nó thích nhất là nấm và cà rốt. Cô Ly hồi xưa cũng có nuôi chó, nhưng thấy William là tính tình hiền hòa nhất.

Ngày hôm qua, Hội viên Hội Quốc Tế Thanh Hải Vô Thượng Sư xuất hiện trên đường phố Ðài Bắc cùng với những con vật cưng cũng ăn chay của họ (trên). Họ đang tham gia một diễn biến tên là “Một lối sống mới” và khẩn khoản yêu cầu công chúng hãy tôn trọng và yêu thương những người bạn thú và hãy thay thế thịt bằng những bữa ăn chay bổ dưỡng (dưới). (Hình chụp của ký giả Song Zhi-xiong)