Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư
|
|
Xuất bản ngày 22 tháng 2, 2006 Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư được đăng trên hệ thống truyền thông internet bằng những ngôn ngữ sau đây: Âu Lạc, Trung Hoa (chữ viết truyền thống lẫn giản thể), Anh, Pháp, Ðức, Nam Dương, Nhật, Ðại Hàn, Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha, và Thái. Xin xem trang mạng lưới WWW Quán Âm của Bản Tin để biết những mạng lưới liên hệ.
|
Sự tiến bộ tâm linh nâng cao
|
Thiền định phát triển
|
Một tấm gương bất khuất
|
Im lặng nhưng mẫn cảm, đáng được thương yêuDo nam đồng tu Fu Yong-gang, Một ngày nọ, khi Sư Phụ đang khai thị tại Trung tâm Tây Hồ, bỗng nhiên Ngài đổi đề tài, nghiêm giọng nói: Coi chừng mấy đứa nhỏ, đừng để chúng nó treo võng lên những cành cây gầy gò ốm yếu. Nói xong Ngài lại tiếp tục đề tài hồi nãy cho tới hết, sau đó đám đông giải tán và tôi bắt đầu ngẫm lại câu nói của Sư Phụ. Sau đó tôi đi ngang qua một cây xoài ở phía trước phòng kinh sách của đạo tràng, thấy vài người hộ pháp đang ráng sửa những cành cây bị gẫy vì treo võng. Tôi nghĩ : Ồ! Có cây bị thương. Khi cây cối bị đau, Sư Phụ chúng ta đồng một thể với tất cả những sáng tạo trong trời đất, lập tức cảm nhận ngay. Tuy nhiên, không như Sư Phụ, đa số người không nhận thức rằng bông hoa, cây cỏ, là những chúng sinh có tâm thức và cảm giác. Họ lại càng không hiểu sự thật vạn vật đồng nhất thể. Nên mỗi khi trông thấy trẻ con dùng gậy đập bậy bạ vào cây, tôi rất đau lòng, nhất là khi tôi không cản chúng được. Khoa học gia đã chứng minh rằng cây có cảm giác và biết phản ứng cũng giống như người trong tình trạng nào đó, và những kinh nghiệm mà tôi trải qua trong quá khứ cũng cho tôi thấy rằng cây biết phản ứng khi được người thương yêu săn sóc. Thí dụ như, có lần một người bạn cho tôi một chậu cây bonsai nhỏ làm quà. Nhưng đi làm bận quá, tôi hay quên tưới nước cho nó, và cảm thấy rất là tội nghiệp. Cho nên, tôi quyết định mang nó vào văn phòng làm việc. Hôm ấy vừa về đến nhà, tôi chạy đến chậu cây, vui mừng, hồn nhiên nói với nó rằng: Ngày mai ta sẽ đem mi vào văn phòng làm bạn với ta! Nói xong, tôi đưa tay ra định sờ vào cây, chưa đụng tới nó thì tôi vội rút tay lại, kinh ngạc với hiện tượng xảy ra trước mắt. Những đốm sáng óng ánh xuất hiện xung quanh các lá cây! Mới đầu, tôi tưởng mình hoa mắt, đưa tay lần nữa xem thử thể nghiệm đó thật hay giả, và cũng y như vậy một lần nữa. Những đốm sáng nhỏ lấp lánh bao quanh cây tuyệt đẹp trông như những ngọn đèn Nô-en nhỏ xíu giăng trên cây Giáng Sinh. Một cảnh tượng diệu kỳ! Sau đó tôi lập lại hành động đó nhiều lần, và kết quả đều như nhau. Hình như cây đang sung sướng đáp lại khi nó cảm nhận một niềm vui, sự quan tâm của tôi đối với nó. Tôi gọi con gái tôi ra và con tôi cũng trông thấy cảnh tượng tuyệt mỹ đó, và trong im lặng, ba chúng tôi cùng chia sẻ nỗi mừng vui khôn tả. Giờ đây, mỗi khi mắt mỏi vì nhìn vào màn ảnh máy điện toán quá lâu là tôi quay sang chậu cây, một cảm giác vui sướng nhẹ nhàng nhắc nhở tôi đừng chúi đầu vào công việc quá lâu. Và mỗi ngày khi ra về, tôi đem chậu cây nhỏ bé ra ngoài trời để hưởng thụ sương đêm, hay ánh nắng mặt trời nếu là những ngày lễ lạc. Tôi rất vui vì cả người lẫn cây đều được lợi ích. Thể nghiệm của tôi với cây bonsai lóng lánh nhạy cảm kia đã minh xác quan điểm của Sư Phụ cho rằng mọi chúng sinh đều có tâm thức, cảm giác và khả năng nhận thức, và mọi chúng sinh đều bình đẳng. Nếu vậy thì sao chúng ta có thể vô ý làm hại hay hủy hoại các huynh đệ của chúng ta trong thế giới cây cỏ và thú vật được?
|
'Tri giác cơ bản'
|
Tường trình từ Thái LanPhục vụ người khác là phục vụ chính mìnhÐội cứu trợ Vọng Các ghi chép (nguyên văn tiếng Thái) Vào cuối năm 2005, một trận mưa lớn kéo dài hai tuần lễ đã gây ra nạn lũ lụt, đất lở, và tử vong ở nhiều nơi tại Thái Lan, nhiều vùng bị chôn vùi dưới nước hay đất sình, các viên chức Thái Lan đã chính thức công bố chín vùng bị thiên tai ở miền Nam. Khi biết được nạn tai này, từ ngày 19 đến 30 tháng 12, các thành viên của Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư từ một vài quốc gia đã tổ chức cuộc cứu trợ nhân đạo ở các vùng Nakhon Si Thammarat, Songkhla, Pattani, Narathiwat, Yaka va Phatthalung, phân phát hơn 5.000 phần phẩm vật cứu trợ cùng với những tài liệu về tâm linh. Ðể bắt đầu việc cứu trợ, vào ngày 19 tháng 12 với $300.000 Baht Thái do Sư Phụ cấp, các đồng tu đã mua gạo, nước uống, sữa, các loại đậu, bột sữa, bánh khô, thuốc men, và đồ dùng vệ sinh, rồi chất những phẩm vật lên xe hai chiếc xe vận tải. Sau đó, qua nửa đêm, mười một thiện nguyện viên đã lên đường với hành trình dài 10 tiếng từ trung tâm Vọng Các đến vùng Nakhon Si Thammarat. Và khi đến nhà đồng tu pháp Phương Tiện, đội đã gom những phẩm vật gói thành từng túi quà cho đợt cứu trợ thứ nhất. Rồi các đồng tu đi đến một số địa điểm để phân phát những phẩm vật cứu trợ, và những viên chức chánh quyền như thị trưởng và làng trưởng sẵn sàng nhận những phẩm vật và thậm chí giúp đỡ đội cứu trợ trong quá trình phân phát. Trong vài vùng, đội cứu trợ bắt buộc phải đi bằng thuyền vì mực mức quá cao khiến nhiều cộng đồng hoàn toàn chìm trong biển nước. Ví dụ, ở vùng Phatthalung lũ lụt nặng nề đã biến khu vực thành như một hòn đảo nhỏ, làm cho những nạn nhân bị kẹt ở đó và không liên lạc được với thế giới bên ngoài. Không màng tình trạng trống trải lạnh lẽo, nhiều nạn nhân đã vô cùng mừng rỡ khi nhìn thấy các đồng tu, và họ kiên nhẫn đứng sắp hàng chờ nhận phẩm vật của mình. Trong khi mưa vẫn tiếp tục như thác đổ, các nhân viên đội cứu trợ đã có thể cảm nhận được lòng biết ơn của dân làng khi họ hân hoan đứng chụp hình với đội. Và ngạc nhiên thay, nhiều nạn nhân đã đến lấy Sách Biếu của Sư Phụ trước khi tiếp nhận phẩm vật cứu trợ. Một số người còn cho biết rằng sau khi đọc xong Sách Biếu, họ dự định sẽ chia sẻ với láng giềng của mình. Trong vùng Phatthalung, một người đàn ông 60 tuổi từ một làng mạc hẻo lánh đã đi thẳng đến pháp tướng của Sư Phụ và đứng yên như nhập định lúc nhìn vào bức hình trong một khoảng thời gian rất lâu. Sau đó ông đã đến hỏi thêm tin tức về Sư Phụ, và khi rời khỏi, ông đã ôm vào trong lòng quyển Sách Biếu của Sư Phụ. Một người đàn ông khác cảm động bởi những món quà của Sư Phụ đến nổi ông đã đến gặp đội cứu trợ để xin địa chỉ liên lạc của Trung tâm Vọng Các. Rồi vào ngày Giáng Sinh, một toán đồng tu đã đi đến sáu làng mạc của tỉnh Narathiwat nơi chưa có đội cứu trợ nào đến thăm, và tình trạng chính trị không được ổn định cho nên những người địa phương vẫn còn trong sự khó khăn và chờ đợi sự trợ giúp. Dưới sự bảo vệ của Sư Phụ, đội cứu trợ đã đi đến những nơi cần sự trợ giúp bằng xe quân đội hộ tống bởi nhiều quân nhân. Ðội cứu trợ thứ hai cũng phân phát những phẩm vật đến những nạn nhân lũ lụt ở ba làng trong tỉnh Songkhla, và từ ngày 26 đến 30 tháng 12, các đồng tu vẫn tiếp tục công tác phân phát trong nhiều vùng của tỉnh Yala, Phatthalung and Songkhla. Và càng ngạc nhiên là trong vài vùng, các cư dân rất tha thiết thích đọc Sách Biếu của Sư Phụ. Một người trong làng đã phát biểu: Tôi rất thích pháp tướng của Sư Phụ và tôi sẽ quý trọïng Sách Biếu như là mộät vật lưu niệm rất quý giá. Thế là qua tình thương vô biên của Sư Phụ, những khát vọng về vật chất cũng như về tâm linh của hàng ngàn nạn nhân lũ lụt đã được đáp ứng qua công cuộc cứu trợ nạn lụt Thái Lan năm 2005, khi các đồng tu từ Mã Lai Á, Gia Nã Ðại, Hung Gia Lợi, và Tân Gia Ba đã đến tiếp tay với những đồng tu địa phương. Những người tình nguyện tham gia cuộc cứu trợ đã có thể thi hành công tác một cách hữu hiệu và với một tình thương yêu sâu đậm và vô điều kiện đối với những đồng loại của họ, vì vậy họ xin cám ơn Sư Phụ đáng kính của chúng ta đã gia trì cho họ một cơ hội được phục vụ người khác và được tiến bộ về tâm linh. Tường trình từ Nam DươngThác lũ không ngăn được tình
|
Thiền định giúp tiết chất endorphin và khiến thân thể khoẻ mạnhDo sư tỷ đồng tu Jolly Chiou, San Jose, California, Hoa Kỳ (nguyên văn tiếng Anh) Não bộ con người là một hệ thống thông tin cao tốc, với hơn 100.000 phản ứng hóa học xảy ra bên trong nó mỗi một giây, và nó cũng là một máy truyền thanh có tác dụng mạnh, gửi ra những tín hiệu sóng điện có thể đo lường được cho đến 37 tiếng sau khi qua đời. Ngoài những khả năng đáng ghi nhận này, não bộ cũng tiết ra hơn 50 hợp chất hữu cơ tích cực, trong đó có chất endorphin có nhiều tính chất cao cường và đa dạng như là khả năng làm giảm đau, giảm áp lực, và kéo dài tuổi thọ. Ðầu tiên được hai khoa học gia Tô Cách Lan John Hughes và Hans Kosterlitz khám phá, các nhà khoa học đã tìm thấy sự hiện hữu của ba loại endorphin: alpha, beta và gamma, trong đó endorphin beta được xem có liên quan chặt chẽ đến khả năng giảm đau. Các khoa học gia cũng thấy rằng endorphin beta không những giúp hệ thống miễn nhiễm chống bệnh tật, mà còn tạo nên môi trường không thích hợp cho tế bào ung thư. Sự phát sinh endorphin xảy ra trong não bộ, và được kiểm soát bởi một số yếu tố, một trong số yếu tố này là khi ăn những gia vị như là ớt. Ớt càng cay, não bộ càng tiết ra nhiều chất endorphin. Một thức ăn khác tạo nên endorphin là sô-cô-la, được người Aztec thời cổ xưa của Mễ Tây Cơ gọi là thức ăn của thần thánh. Việc tập thể dục cũng giúp tiết ra endorphin; do đó những người chạy bộ thường có tinh thần thơ thới. Nhiều khảo cứu cũng cho thấy những hoạt động như những trò chơi trên màn ảnh, vỗ về thú vật nuôi, nhận lãnh tia cực tím, và châm cứu vào những huyệt đạo nhất định trong thân thể có thể khiến cho cơ thể phát ra chất endorphin. Cuối cùng, một khảo cứu khoa học đã liên kết tác dụng của thuốc trấn an (thuốc giả để làm an lòng người bệnh hơn là chữa bệnh) và chất endorphin. Khi thuốc trấn an được đưa cho những người được làm thí nghiệm, niềm tin đây là thuốc giảm đau cũng phát sinh endorphin để làm giảm sự đau đớn. Thêm vào đó, các khoa học gia cũng tìm thấy rằng, ngoài việc làm dịu thần kinh và giảm bớt cao máu, thiền định cũng kích thích sự phát sinh của endorphin, từ đó tạo nên một cảm giác an lành. Trong một bài thuyết giảng của Ngài, Sư Phụ đã ủng hộ quan điểm này như sau: Sau khi khai ngộ, nhiều bệnh tật của chúng ta sẽ biến mất. Ðây không phải là một phép lạ, mà là do Tự Tánh với lực lượng siêu phàm của chúng ta đã thức tỉnh để chỉnh đốn những bộ phận hư hỏng trong cơ thể và hủy diệt chúng. Nhiều người phát hiện rằng mình đã không còn ung thư. (Xem Bản Tin 154 Vấn đáp chọn lọc — Sự khai ngộ đánh thức linh lực chữa bệnh bẩm sinh của chúng ta) Trong một bài giảng khác, Sư Phụ đề cập rằng tu pháp môn Quán Âm có thể bảo vệ khỏi bệnh tật có thể xảy ra: Nếu muốn cảm nhận được sự xâm lăng của bệnh tật, chúng ta phải giữ tâm thức hoàn toàn trong sạch, và giữ cơ thể ở một trạng thái hết sức cảnh giác. Một khi cảm nhận được sự xâm lăng của bệnh tật, chúng ta phải nên lập tức thiền, niệm Hồng Danh và khẳng định nói với chính mình: Tôi không muốn mang bệnh. Bệnh không phải là Chân lý. Tôi không muốn điều gì ép buộc lên mình. Tôi chỉ muốn Chân lý. Rồi bệnh tật sẽ chạy mất. Thật ra, cơ thể của chúng ta tự nhiên có khả năng chống bệnh và có thể tự chữa trị. Nhiều bác sĩ nói với bệnh nhân: Thuốc này là cho quý vị. Nhưng quý vị phải dựa vào chính mình để chữa khỏi bệnh. Ðó là bởi vì chúng ta là những chúng sinh vĩ đại, không điều gì mà chúng ta không làm được. Tuy nhiên, quý vị làm được đến đâu là tùy vào quý vị tin tưởng được bao nhiêu. Nói cách khác, tiềm năng vô hạn này có thể xuất hiện qua nhiều cách khác nhau dựa trên sự áp dụng của mỗi cá nhân. (Xem Bản Tin 97, Quan điểm — Tu pháp Quán Âm, một sự che chở). Từ những khảo cứu nêu trên, chúng ta có thể thấy rằng endorphin đóng một vai trò chủ yếu trong việc làm giảm đau và gia tăng sự khoẻ mạnh. Những khảo cứu cũng cho thấy thiền định là một nguồn quan trọng tiết chất endorphin. Ðặc biệt là tu pháp Quán Âm sẽ đánh thức điều mà Sư Phụ gọi là Tự Tánh siêu lực, và đưa tâm trí tự nhiên hướng về tình thương và lòng từ bi đối với những chúng sinh đồng loại, thêm vào đó cũng giúp cho chúng ta chia sẻ ân điển của Sư Phụ, để luôn luôn phát triển cảm giác an lành khoẻ mạnh của chính mình và của những người khác, và thậm chí còn giúp chúng ta tự chữa trị cho chính mình và ít bị những khó chịu về thể xác. Tham khảo:
|
Sống theo giáo lý đưa chúng ta đến gần Thượng Ðế hơnThanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Florida, Hoa Kỳ, Xin cám ơn về những điều quý vị đã làm nhân danh Thượng Ðế, trong tình thương quý vị dành cho chính mình, và cho tôi. Chúng ta đã thực hiện rất nhiều điều tốt, nhưng không phải vì người ta cần chúng ta. Có thể là họ trông có vẻ nghèo khổ nhưng thật ra không phải vậy trong kế hoạch của Thượng Ðế. Họ chỉ đóng vai nghèo khổ, để quý vị có thể phát triển tình thương của mình. Vì vậy nên cảm ơn họ đã cho chúng ta cơ hội để phát triển chính mình và tiến gần đến sự nhận biết rằng mình là Thượng Ðế. Càng lúc chúng ta càng nhận biết nhiều hơn về Thượng Ðế Tánh của mình, và đó là mục đích của bất cứ việc gì chúng ta làm. Trong đời sống hằng ngày, trong thiền định và những việc từ thiện cao quý, tôi cám ơn quý vị đã theo cùng với tôi trong suốt thời gian này, qua nhiều quốc gia, làm nhiều việc trong tinh thần vô điều kiện. Thượng Ðế biết và quý vị biết, và đó là điều quan trọng, không ai khác nên biết, hay cần biết. Có thể họ biết hoặc không biết, không sao, quý vị biết rằng tôi rất hãnh diện về quý vị, rất, rất hãnh diện. Quý vị là tấm gương tốt cho những người thân chung quanh mình, và cho những người tiếp xúc với quý vị. Cho nên tôi rất hãnh diện, bởi vì quý vị đã cải tiến lối sống của mình; quý vị đã chọn con đường cao thượng, con đường của tình thương. Và quý vị thật sự có sự dũng cảm, ý chí, lòng quyết tâm và tình thương vững chắc, để có thể tiếp tục trên con đường khó khăn này mà quý vị đã chọn. Ðối với một số người, điều này có thể dễ dàng, đối với một số khác, điều này không dễ. Tuy nhiên, quý vị vẫn tiếp tục chọn con đường cống hiến, con đường của tình thương theo sự suy nghĩ của quý vị, và tôi chắc chắn rằng đây là con đường đúng. Tôi hết sức hãnh diện về quý vị. Quý vị không thể tưởng tượng nổi có bao nhiêu người đã theo gương của quý vị. Nhưng không biết thì tốt hơn cho bản ngã của quý vị. Không phải là quý vị chỉ giúp trong những công việc từ thiện và cứu trợ thiên tai, quý vị cũng giúp nhiều người về mặt tâm linh. Quý vị chữa lành vết thương trong tim họ, chữa lành vết thương vô hình của họ bằng sự hiện diện của quý vị, bằng tình thương, sự thân thiện và quan tâm của quý vị. Và đây là mục đích quan trọng nhất mà quý vị có thể thực hiện được trong đời. Tôi không biết quý vị có thành công trong công việc thương mại hay không, nhưng nếu quý vị thành công trong đời sống tâm linh, trong sự cải tiến bên trong, tôi coi như quý vị hết sức thành công, và tôi biết quý vị đang thực hiện điều này, tôi rất hãnh diện về quý vị. Tôi cũng rất mừng cho con cái quý vị và bất cứ ai tiếp xúc với quý vị, bởi vì tôi biết quý vị sẽ gia trì cho họ. Quý vị gia trì cho họ bằng sự thành tâm của mình, bằng sự hiểu biết rằng quý vị là ai và họ thật sự là ai đàng sau chiếc mặt nạ của đủ thứ ảo tưởng rối ren khó hiểu của con người: cho rằng mình là một sinh vật yếu đuối, một kẻ hèn nhát, thậm chí là một chúng sinh nhu nhược. Ðàng sau tất cả những ảo tưởng này, quý vị biết những người này thật sự là ai. Ðó là lý do tại sao quý vị gia trì cho bất cứ ai tiếp xúc với quý vị, và đó là điều tốt nhất mà quý vị có thể làm cho chính mình hay cho bất cứ ai. Nhưng ngoài những điều này, tôi vẫn cảm ơn quý vị về những công việc hữu hình mà quý vị làm. Tôi biết quý vị thực hành theo giáo lý của tôi, mà thật sự cũng không phải là giáo lý của tôi. Ðây là giáo lý đã được ban cho chúng ta từ nhiều Minh Sư thời xưa cho đến Minh Sư Giê-Su, Minh Sư Ðức Phật, Minh Sư Krishna, Minh Sư Mô-Ha-Med và v.v..., và những giáo lý vẫn tiếp tục được trao truyền cho chúng ta. Nhưng không phải giáo lý là quan trọng, mà là sự thực hành giáo lý. Quý vị đã thực hành, và đó là lý do tại sao chúng ta có thể đồng nhất. Ðó cũng là lý do tại sao chúng ta yêu mến và tin tưởng lẫn nhau đến như vậy. Bởi vì chúng ta biết rằng chúng ta giống nhau, chúng ta là Một, chúng ta cùng mong mỏi những điều giống nhau, làm những việc giống nhau và tin tưởng vào cùng một Thượng Ðế. Quý vị biết Thượng Ðế đó là ai. Cho nên tôi đặc biệt tán thưởng lòng tốt của quý vị, tâm tinh khiết của quý vị, và lòng dũng cảm cứ tiếp tục cố gắng và cố gắng cho lý tưởng mà quý vị tin là cao thượng nhất và có giá trị nhất để thành tựu.
|
Băng thâu hình chương trình truyền hình Nhà xuất bản Hội Quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư, Ban Báo chí: Ban Kinh sách: Bàn giải đáp câu hỏi tâm linh: Công ty Thiên Y S.M.
|
Cải thiện Ðời Sống Một vài thực phẩm tiêu biểu, bổ dưỡng mà không cần sát sinh: Thực phẩm Tỷ lệ chất đạm Rau cải và trái cây có đầy chất dinh dưỡng như sinh tố, chất khoáng, chất chống oxít hóa, và chứa đầy những chất sợi có phẩm chất cao, giúp tăng cường sức khoẻ và tuổi thọ. Thuốc bổ đa sinh tố cũng là một nguồn vitamin, chất khoáng và chống oxít hóa rất tốt. Ðể giảm thiều nguy cơ của dịch cúm gia cầm lan tràn khắp thế giới, Trước hiểm họa của bệnh bò điên (BSE), và dịch lợn (PMWS), v.v... Ðể chấm dứt sự sát hại khủng khiếp đang liên tục diễn ra cho hàng tỷ những đồng bạn gia súc hiền lành, những sinh vật dưới đại dương và chim muông, Chuyển sang ăn chay trường là điều sáng suốt. Ðể biết thêm chi tiết, xin vui lòng viếng các trang mạng:
|
CD mới nhất của Thanh Hải Vô Thượng SưQuà Tết ngạc nhiên
|
Tôi tới thiệt đó!Thanh Hải Vô Thượng Sư kể, Florida, Hoa Kỳ, Một người giảng đạo mới bắt đầu thuyết pháp còn hơi khớp nên mới nói có mười phút là đầu óc đã trống không. Anh chợt nhớ lại rằng người ta dạy trong trường dòng phải làm sao trong trường hợp như vậy: Ðó là lặp lại câu sau cùng vừa mới nói để tự nhắc mình nhớ phải nói gì kế tiếp. Cho nên anh ta làm thử và lặp lại câu sau cùng: Hãy để ý, ta đang tới, ta sẽ tới rất mau. Nhưng đầu óc anh ta vẫn trống rỗng, nên anh ta làm thử lại lần nữa và nói: Hãy để ý, ta sẽ tới rất mau! Nhưng không thấy gì xảy ra cả, nên anh ta thử thêm một lần nữa, lần này gắng hết sức đến nỗi anh ta té nhào ra phía trước, xô ngã bục giảng, vấp phải bình hoa và lao vào lòng một bà cụ nhỏ nhắn ở hàng ghế trước. Thế là anh giảng đạo trẻ tuổi xin lỗi và muốn giải thích chuyện gì đã xảy ra, nhưng bà cụ trả lời: -, không sao đâu cậu, không gì đâu. Ðó là lỗi tại tôi! Tôi đáng lẽ phải tránh ra nhất là sau khi cậu đã nói ba lần rằng cậu sẽ tới! Ðể cho nó biết!Thanh Hải Vô Thượng Sư kể, Florida, Hoa Kỳ, M ột cậu bé chạy tới khóc lóc với mẹ vì đứa em gái kéo tóc nó. Ðể dỗ con, bà mẹ nói: Thôi đừng giận. Em nó không biêát rằng kéo tóc làm con đau. Môät lát sau, lại có tiếng khóc la, nên bà mẹ chạy đến xem xét. Lần này đứa em gái đang khóc còn người anh thì nói: Bây giờ thì nó biết rồi đó! Mời bạn viếng những trang mạng dưới đây để thưởng thức những đoạn phim nguyên thủy của các chuyện vui này, và bạn có thể chia sẻ chuyẹân vui khôi hài của Sư Phụ với người chung quanh: http://www.godsdirectcontact.net/eng/news/163/jk1.htm (Hoa Kỳ)
|
Theo đà phát triển của vũ trụThanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Chúng ta phải giúp thế giới này tiến hóa mỗi ngày mỗi cao để nhập vào với những thiên hà khác đã tiến hóa rồi, và nhờ làm vậy mà chúng ta cũng giúp mình đi lên. Mọi việc đều thay đổi: Thế giới thay đổi, tôi thay đổi, quý vị thay đổi. Tất cả mọi người phải thay đổi. Chúng ta phải theo cho kịp. Tôi trông vẫn vậy, nhưng không còn như xưa nữa. Tất cả đều thay đổi; khái niệm bên trong thay đổi, cách của tôi thay đổi, nên quý vị cũng phải thay đổi. Ðổi cách suy nghĩ, cách đối xử với chính mình, cách đối với thiền định. Phải biến sự thiền định thành việc quan trọng nhất trong đời! Cho nên ai cần làm gì đó thì cứ làm. Còn không thì đi tìm chỗ ngồi thiền, thiền ở bất cứ nơi nào. Dù phải mặc áo ấm ngồi trên tuyết, vẫn cứ làm, cứ ngồi đó mà thiền. Quý vị không phải là người đầu tiên, có điều quý vị may mắn hơn. Có một vị Minh Sư kia ở Trung Hoa trước khi trở thành Minh Sư, ngài quỳ gối ngoài sân ba ngày trên tuyết, xin thọ Tâm Ấn. Sau ba ngày quỳ trên tuyết dầy, Thầy vẫn nói: Không. Ðể tỏ lòng thành tâm, ông chặt tay, mang cánh tay dâng lên cho sư phụ. Lúc bấy giờ Thầy mới cảm động mà truyền Tâm Ấn cho ông. Về sau, ngài trở thành một trong sáu vị Tổ Thiền Tông của Trung Quốc (Huệ Khả, Tổ thứ nhì của thiền tông Phật giáo). Tôi không bắt quý vị phải chặt tay, xin đừng. (Cười) Nhưng quý vị may mắn lắm rồi; ý nói vậy. Dù quý vị có phải ngồi thiền trên tuyết, không sao, cũng cứ làm! Dù ngồi đó, đầu óc phân tán khắp mọi nơi, Thượng Ðế vẫn biết quý vị thành tâm và quý vị được điểm. Bởi vì chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức mình; đầu óc bận rộn những chuyện ta bà, ngu muội, tầm thường không quan trọng trong đời sống không phải là lỗi chúng ta. Ðời sống áp đảo mình từ bốn phương tám hướng, lúc nào cũng có, hoàn cảnh nào cũng có. Cho nên, bất cứ khi nào có dịp thiền — dù ở trung tâm, trên xe buýt, trong công viên, nhà giữ trẻ, bất cứ nơi nào — cũng cứ thiền. Nhất là trong lúc này, trong giai đoạn chuyển tiếp, khi địa cầu đang gia nhập vào với tất cả những thiên hà văn minh hơn, tất cả đều được gia trì, đều rộng mở cho những người trung kiên. Dù đói khát, cũng thiền. Ðương nhiên, nếu có thức ăn thức uống thì phải tự săn sóc cho mình. Nhưng nếu phải chết trong lúc thiền, cũng ngồi. Ðó là điều duy nhất còn lại cho quý vị. Thôi được, đừng có lo. Chúng ta cũng đang giúp thế giới chuyển tiếp tốt đẹp sang một thiên kỷ mới. Quý vị nghe nói rằng năm 2000 lẽ ra là năm tận thế. Ðiều đó đúng, nhưng hồi đó tôi không muốn nói. Ðương nhiên, cũng vì có tôi ở đây mà chuyện đó sẽ không xảy ra. Lúc ở Luân Ðôn tôi đã bảo quý vị rằng không có gì chuyện xảy ra, và nó đã không xảy ra (xin xem DVD số 662, Can đảm trực diện đời sống, ngày 9 tháng 6 năm1999). Nhưng suýt nữa là xảy ra. Vì vậy mà thiên tai đại họa khủng khiếp như trong Thánh Kinh đã xảy ra khắp mọi nơi. Quý vị cũng biết điều đó. Thậm chí tôi đã nói trước là quý vị phải tu hành tinh tấn hơn bởi vì thời gian thanh lọc đang xảy ra. Quý vị có thể thấy rằng một khi mình thay đổi, lúc thiền đẳng cấp quý vị sẽ lên cao, quý vị có thể tự mình cảm thấy như vậy, và tất cả mọi người chung quanh đều có thể thấy điều này. Quý vị nhẹ nhàng hơn, cởi mở hơn, dễ chịu hơn, giản dị hơn, hiểu dễ dàng mau chóng hơn. Còn những người ở đẳng cấp thấp, đầu óc phức tạp hơn, hoặc từ trước tới nay lúc nào họ cũng phức tạp. Nhưng một khi quý vị ra khỏi cảnh giới Thứ Hai lên cảnh giới Thứ Ba, sẽ khác hẳn. Rất nhanh và rất khác! Ðẳng cấp càng cao càng khác biệt. Trước khi cầu nguyện, hãy nghĩ lại; ngẫm coi lời cầu nguyện của quý vị có thật sự tốt hay không, hay chỉ là ích kỷ. Cầu nguyện rất có ảnh hưởng, cho nên phải coi lại những gì quý vị muốn có thật sự là tốt cho mọi người hay không, vì quý vị cầu cái gì là tôi phải làm cái đó — không ai khác. Cho nên nhiều khi nếu tôi thiền nhiều hơn thì tốt hơn cho quý vị và tốt hơn cho thế giới. Chứ không phải gặp quý vị là tốt hơn cho quý vị. Không phải lúc nào cũng cần như vậy. Chúng ta lúc nào cũng câu thông với nhau. Chẳng bao giờ tôi cảm thấy tôi cách xa quý vị thì sao quý vị lại cảm thấy quý vị cách xa tôi? Bất luận tôi ngồi ở đây hay ngồi trong động, không bao giờ tôi cảm thấy xa quý vị. Sao quý vị lại thấy xa, và cần phải gặp tôi? Có hai thứ ở đời mà quý vị cần phải phân biệt: những thứ mình cần và những thứ mình muốn. Cái gì cần thiết tốt cho quý vị, phải xảy ra; quý vị phải có. Cái gì mình muốn, nếu có thì tốt; nếu không có, cũng không sao. Những thứ cần thì ok; mình nên có, nhưng những thứ mình muốn, phải tách riêng ra. Dù quý vị muốn gặp tôi hôm nay hay ngày mai hay năm tới, nhục thể của tôi sẽ còn đến bao giờ? Tôi ở đây (Sư Phụ chỉ vào mắt trí huệ); tôi ở trong đây này (Sư Phụ chỉ tay về phía trái tim của Ngài). Tốt nhất là quý vị luôn luôn cùng với tôi, 24 tiếng một ngày, có nghĩa là quý vị ngồi thiền, ngoan ngoãn, đối xử tốt với người khác và nhớ tới Thượng Ðế, thế thôi. Chúng ta bên nhau bằng cách đó — nhìn cùng một hướng. Có nhớ không? Người ta nói rằng yêu nhau không phải là nhìn vào mắt nhau mà là nhìn cùng một hướng. Ðiều đó rất đúng. Miễn sao mình làm như nhau, nghĩ như nhau, là mình luôn luôn ở bên nhau. Rồi sau này, tất cả chúng ta sẽ luôn luôn bên nhau, vĩnh viễn. Chúng ta phải giúp thế giới này tiến hóa mỗi ngày mỗi cao để nhập vào với những thiên hà khác đã tiến hóa rồi, và nhờ làm vậy mà chúng ta cũng giúp mình đi lên. Như vậy là tốt nhất. Ðoàn tụ với tôi bằng cách đó là tốt nhất. Còn không, dù cho quý vị tới đây, ngồi đây mà cách xa ngàn dặm, không đồng thể với tôi. Quý vị nghe theo đầu óc ngu muội của mình, chứ đâu có theo tôi. Cho nên dù quý vị có ngồi xung quanh đây cũng chẳng ích lợi gì, thôi đi về đi cho rồi. Quý vị phải tiết kiệm thời giờ của mình. Những gì không cần thiết thì đừng có làm. Những gì cần làm thì làm cho lẹ! Một giây là đời mình, nửa giây là đời mình. Thiền cho giỏi và hòa nhập với những Thánh nhân trong toàn cõi vũ vụ. Quý vị không thể tụt lại phía sau; họ sẽ cười quý vị, đặc biệt vì quý vị là đệ tử của tôi! Cho nên muốn thành Phật thì dễ, chỉ cần chánh pháp, tu hành. Cũng như khoa học: quý vị chỉ cần nghiên cứu đúng chiều hướng là thế nào cũng tìm ra. Tự nhiên là thành thật với chính mìnhÐừng có quan tâm tới bề ngoài, đừng quan tâm tới những gì người ta nói về mình, và đừng để ý tới những gì người ta nghĩ về quý vị, vì cả thế giới đều là ảo mộng. Bất luận người nào ở đó nghĩ ai là ai; cho nên bề ngoài nhiều khi gạt người và chúng ta không làm điều đó. Cho nên quý vị phải kiểm soát lòng mình, coi ở đây mình có thành thật hay không (Sư Phụ để tay lên trái tim của Ngài) Ðừng có làm một người đạo đức bên ngoài, ghê tởm lắm. Ai cũng nghĩ quý vị tốt, nhưng quý vị không tốt. Làm vậy không tốt cho quý vị! Không phải chỉ xấu cho người kia hiểu lầm quý vị, mà cũng rất xấu cho quý vị. Bởi vì người ta kỳ vọng quý vị phải như thế đó rồi quý vị tưởng rằng mình ok, rồi lúc nào cũng đứng một chỗ hoài. Thành ra quý vị không thèm kiểm thảo chính mình và không tiến bộ! Vì quý vị nghĩ rằng nếu cứ cười mỉm chi, thân thiện, đến trung tâm tu hành tinh tấn, mọi người sẽ nghĩ quý vị là thánh, rồi quý vị dùng cái đó che đậy những yếu điểm bên trong của mình, đẳng cấp thấp lè tè của mình. Nhưng cái đó rất xấu cho quý vị, vì làm vậy thành công, quý vị thành công, cho nên quý vị cứ tiếp tục mỉm cười, làm việc, giúp đỡ. Mỗi khi người nào biết quý vị đang làm việc, quý vị làm cho người ta nghĩ quý vị đang làm việc. Hoặc quý vị mỉm cười, dễ chịu, người ta nghĩ quý vị là thánh nhân. Làm vậy thấy được, rồi quý vị cứ kiểu đó hoài. Nhưng càng dùng mặt nạ bên ngoài, quý vị càng không tiếp xúc được với con người thật bên trong, vì làm vậy thành công thì sao lại không làm? Sau một thời gian quý vị nghĩ rằng mình cũng được lắm, đâu biết rằng mình cần phải tiến bộ hơn bên trong: một cách thành thật, thật sự và chân thật. Bề ngoài gạt gẫm rất nhiều người; quý vị cũng gạt cả chính mình. Cho nên đừng có làm như vậy. Tôi không vui nếu quý vị tới đây quỳ rạp xuống lạy chục ngàn lần. Tôi nói ngồi thiền, chứ đâu có nói quý vị lạy tôi. Làm tôi khó chịu. Quý vị làm gì cũng được miễn là phải trực diện với chính mình, không phải với tôi, không phải với người bên cạnh. Trực diện chính mình: Mình đang làm gì? Có đúng không? Có thành tâm, chân thật với chính mình hay không? Mình có tiến bộ thật không? Ðối diện với chính mình, không phải với tôi. Tôi không cần biết, dù tôi có la mắng quý vị, nói Ðừng làm vậy! Tôi không cần biết bởi vì cái đó không nhằm nhò gì tới tôi, nhưng đời quý vị là đời quý vị, cho nên hãy làm cho nó đẹp. Ðừng đi đâu cũng mang theo rác rến, làm phiền người khác vì lợi ích bản thân. Ở trung tâm muốn người khác chú ý mình thì cũng tệ như muốn người ngoài kia chú ý tới mình; tất cả cũng chỉ là ham danh háo lợi. Thành ra hãy coi chừng: Ðừng có đứng một chỗ hoài, dựa vào mặt nạ bề ngoài mà sống trong xã hội. Thân xác này có gì đâu, thân xác nào cũng chẳng là gì. Chúng ta chỉ ở trong đó một thời gian để thực hiện mục đích của mình. Ðừng lấy những cái bề ngoài làm quan trọng. Chẳng ai cần. Cứ thành thật và chân thật. Ðể tự nhiên; tôi rất thích! Càng phụng sự, chúng ta càng lớn rộngVấn đề đối với một số quý vị là quý vị tới đây chỉ có nghĩ tới mình, ngay cả người ngồi bên cạnh quý vị cũng không đếm xỉa gì tới, coi họ muốn gì. Quý vị không nghĩ tới ai cả, tốt nhưng mà ích kỷ. Cho nên cũng tùy: Nếu quý vị tới đây tập trung vào thiền định, vào Thượng Ðế thôi thì tốt. Nhưng nếu tìm cách lấy hết về cho mình — muốn Sư Phụ để ý, muốn chỗ ngồi của đồng tu — để được những cái kêu bằng tốt nhất này nọ, cái đó không tốt. Ích kỷ và tự kỷ khác nhau. Tự kỷ có nghĩa là quý vị tập trung vào chính mình, quý vị thiền; cái đó tốt. Quý vị không để ý tới chuyện gì đang xảy ra, tới những chuyện tầm phào hoặc những điều không quan hệ gì tới quý vị; cái đó đúng. Nhưng nếu ích kỷ, cái gì cũng muốn lấy về mình, thì như vậy là rất xấu cho quý vị. Dù có tới đây, quý vị cũng không được gì cả. Thật ra còn bị mất điểm nữa, vì tính ích kỷ luôn luôn làm cho quý vị mất điểm. Mỗi lần quý vị tập trung để lấy cái gì về cho riêng mình thì quý vị mất hết! Còn nếu quý vị cố gắng phục vụ cho người khác với tình thương và lòng cống hiến vô điều kiện, quý vị được lời. Ðó là điều trớ trêu trong trời đất, vì mỗi lần quý vị cống hiến chính mình cho người khác, hay cho một người thôi, quý vị lớn rộng. Năng lực hay từ trường của quý vị tối thiểu cũng lan sang địa phận của người kia. Nhưng mỗi khi nghĩ tới chính mình rằng ta cần cái này hay ta muốn tất cả những cái này cho riêng ta, là quý vị bị đóng khung trong đó. Càng phụng sự, quý vị càng mở mang, càng rộng lớn ra! Hai mươi năm nay tôi đều nói như vậy, quý vị nói rằng quý vị biết: Dạ, cái đó tốt, Sư Phụ. Ngài nói hay quá! Nhưng nếu quý vị không hiểu, không chịu thực hành những gì tôi nói thì chỉ phí thời giờ. Tôi không có ý nói riêng người nào, chúng ta chỉ nói chung thôi, nhưng người nào hãy còn một chút cái ta của mình, một chút lòng ích kỷ, thì hãy bỏ đi! Càng nắm bắt, càng mất. Ðây là luật lệ oái oăm trong trời đất, nhưng nó là vậy. Thành thử, hãy cải biến chính mình; làm việc gì mà quý vị cho là tốt thì hãy cố gắng hết mình. Tôi biết thế giới này không có tử tế đối với quý vị. Nhiều khi gây khó khăn rắc rối cho quý vị, làm quý vị bị trở ngại. Ngay cả người trong gia đình, những người mình thương mến, những người mà quý vị nghĩ rằng hiểu quý vị, gần gũi với quý vị nhất, cũng làm khổ mình hoài. Ðiều này tôi cũng hiểu. Cho nên tôi mới lặp đi lặp lại mấy chuyện này hoài. Tôi không có giận dữ, thảy quý vị ra ngoài, vì tôi biết quý vị không biết; tôi hiểu. Muốn sinh tồn ở cõi đời này về phương diện tu hành là một điều rất khó, vì cái gì cũng muốn kéo quý vị ra. Lúc quý vị muốn ngồi xuống, ngay cả những chuyện xảy ra ngày hôm qua cũng trở lại. Chứ không phải một người làm rộn mình ngày hôm qua là xong rồi đâu; nó còn quay lại với mình. Nhiều ngày như vậy. Ðôi khi đau lòng tới mấy tuần lễ, nhiều khi mấy tháng, nhiều khi mấy năm. Không phải người ta làm mình đau lòng hôm qua hay tuần trước là quý vị khổ một tuần hay một ngày là đủ! Ðâu có! Nó trở lại hoài, đâm vào tim trong lúc quý vị cố gắng tập trung ở chỗ này (Sư Phụ chỉ vào mắt trí huệ) nghĩ tới Thượng Ðế, nghĩ lạc quan, nhưng khó lắm! Tôi biết. Cứ ráng thôi. Bất luận thế nào đi nữa nỗ lực của quý vị cũng kết trái vì tất cả thiên đàng đều biết. Chỉ có tiến hóa về tâm linh mới mang lại sự hài hòa trong vũ trụQuý vị có câu hỏi gì thì cứ hỏi. Nếu không thì có thể thiền nữa. Ðó là công việc của quý vị, nhưng làm vậy quý vị cũng giúp cho đời sống của mình, giải tỏa được những định nghiệp mà lẽ ra quý vị phải trả kiếp này. Quý vị ngồi thiền, nó cũng bớt đi, giúp cho thế giới càng lên cao hơn nữa. Nó cũng giúp vũ trụ đoàn kết, làm cho quân bình để một tinh cầu không quá cao và tinh cầu khác không quá thấp, bởi vì như vậy sẽ có chiến tranh giữa các tinh cầu. Trước kia đã xảy ra chiến tranh giữa những hành tinh. Nói về tâm linh thì tinh cầu có chấn động lực khác nhau, thành ra gây chiến. Cho nên muốn có hòa bình chúng ta cần thiền định để mang bầu không khí vào trạng thái an hòa. Bởi vì dù thế giới này có hòa bình, nhưng nếu những tinh cầu khác không hòa bình, quý vị vẫn có chiến tranh: không phải chiến tranh trên tinh cầu mà là chiến tranh giữa các hành tinh. Thế giới này đã bị tiêu hủy hồi xưa. Nó đã đạt tới một trình độ thành công về khoa học rất cao, nhưng hồi đó vì con người hiểu biết quá nhiều mà khía cạnh tâm linh lại không phát triển, nên họ gây chiến với những hành tinh khác, rồi những hành tinh khác gây chiến với họ, cho nên bị phá hủy rất nhiều. Hồi đó chúng ta văn minh hơn. Bây giờ đang trở lại mức độ đó; chúng ta đang trở lại, nhưng nếu không có sự quân bình giữa trí thức và trí huệ, và nếu không có sự quân bình giữa những thành công về vật chất với thành quả tâm linh, thì không những chúng ta sẽ tiêu hủy tinh cầu của mình mà cả những tinh cầu khác nữa. Nhiều hành tinh bị tiêu hủy cũng vì vậy. Nếu có kiến thức cao mà thiếu trí huệ tâm linh, chúng ta chỉ có đánh nhau thôi. Bây giờ là thế kỷ thứ 21 ở tinh cầu này, 21 thế kỷ từ thời Chúa Giê-su, nhưng tinh cầu này đã hiện hữu trước đó lâu hơn nữa, vậy mà vẫn còn đánh nhau. Quý vị có thể nào tưởng tượng? Như man ri mọi rợ. Chúng ta gọi mình là con người mà lại đi giết người khác không một chút ân hận. Mà gọi đó là văn minh. Tới giờ này mà chúng ta vẫn còn giết nhau giống như thời sống trong rừng, ăn lông ở lỗ. Chúng ta gọi những người đó là người ở hang, lạc hậu, thượng cổ, nhưng tối thiểu họ cũng không giết nhau tới mức này. Thành ra, văn minh về vật chất không làm cho chúng ta cảm thấy an hòa, dễ chịu, mà chỉ có thành quả tu hành mới được. Quý vị có thể tự mình thấy điều này.
|
Nhà chó
|
Ăn chay ngự hàng vô địch
|
Bản năng làm mẹ của thú vậtDo sư huynh đồng tu Ah Sen, Formosa (nguyên văn tiếng Trung Hoa) Tình thương vô lượng của Sư Phụ đã nâng cao tâm thức muôn loài trên trái đất, kể cả loài thú. Hai câu chuyện sau đây đã xảy ra tại Cao Hùng, Formosa, là những thí dụ điển hình cho thấy tình thương đầy cảm động và trí thông minh của các sinh vật bạn. Con chó thông minh cứu em bé sơ sinh Trong lúc người mẹ sợ em bé chết chìm thì Bôbô chạy vô phòng tắm, để hai chân lên miệng bồn cầu, nhìn xuống, rồi nó chúi đầu xuống bồn kéo đứa bé lên bằng chân. Em bé, giờ đang nằm trong tay mẹ, nhưng hãy còn khó thở vì nước còn đầy đầu tóc mặt và lỗ mũi, người mẹ thì quá yếu không ngồi dậy nổi để lấy khăn lau mặt cho con. Bôbô tức thì liếm mặt đứa bé lia lịa cho sạch nước, thế là bé được cứu sống. Trong cảnh tượng đó, người mẹ bỗng lên tinh thần. Bôbô đã khơi dậy niềm vui sống trong cô, giúp cô có sức mạnh đứng lên. Do đó cô quyết định xin các đoàn thể thiện nguyện giúp đỡ, nhờ vậy mà hành động anh hùng của Bôbô đã được đem ra đại chúng. Tình mẫu tử vĩ đại của một con chó Chó mẹ sung sướng đoàn viên với ba đứa con của nó. Nhờ trí thông minh và tình thương của chó mẹ mà ba chó con đã được cứu.
|
Ðêm nay — lấp lánh hào quang NgàiDo tiểu đồng tu, Linh Ðan Nguyễãn, 9 tuổi, Sư Phụ, con thương Ngài
|
Khắc phục lòng thù hận đã từ lâu
|
Tin Anh QuốcMừng Kim Niên 3
|
Ân điển Sư Phụ
|
quảng bá ăn chay
|