Bản Tin Thanh Hải Vô Thượng Sư
|
|
|
Làm Sao Ðể Trở Thành Triệu PhúThanh Hải Vô Thượng Sư thuyết giảng tại Tân Tây Lan Khi tu hành, quý vị sẽ được tất cả mọi thứ, chẳng hạn như bây giờ quý vị có nhiều bạn bè không thể tưởng, có thể có nhiều con cái hơn, làm việc nhiều hơn lúc trước, kiếm tiền nhiều hơn - một số quý vị - và được việc làm tốt hơn. Hoặc giả có tiền như xưa đi nữa nhưng quý vị quản trị giỏi hơn, do đó, có nhiều hơn trước. Ðược du lịch nhiều hơn xưa, cũng cùng số tiền đó, bởi vì quý vị làm mọi chuyện giỏi hơn, thành ra sung sướng hơn. Quý vị được nhiều hơn hồi xưa, mặc dù có thể lợi tức vẫn như xưa. Ðồng Tu Quán Âm Là Cổng Thiên ÐàngTôi có đọc một bài viết trong một cuốn tạp chí: "Làm Sao Ðể Trở Thành Triệu Phú?" Quý vị có muốn nghe không? (Dạ muốn!) Nó nói rất là hợp lý. Chúng ta cho rất nhiều tiền, không phải nhiều, nhưng đối với chúng ta là nhiều. Thật ra thì cũng nhiều. Mấy triệu đô la không phải là ít ở thế giới này. Mặc dầu không thể so sánh với Bill Gates (sáng lập viên và chủ tịch hãng nhu liệu điện tử Microsoft Corp., một trong những người giàu có nhất thế giới, và cho rất nhiều tiền). Chúng ta cũng là "cổng" (tên họ: Gate) nhưng là những cổng khác. (Mọi người cười) "Pháp Môn Quán Âm" có nghĩa là "cổng lên thiên đàng", "cổng vào thế giới của Thượng Ðế." Chúng ta cũng là "cổng". Chúng ta cũng đóng góp rất nhiều tiền theo khả năng của mình. Người khác cũng nghĩ như vậy là nhiều! Không nhiều khi so với những người khác hoặc là Ngân Hàng Thế Giới, nhưng rất nhiều đối với số lượng chúng ta kiếm được, đối với hành động bình thường của con người. Ða số mọi người không cho như vậy. Tôi cho và nhiều người nghĩ rằng tôi rất là giàu có. Tôi cũng giàu, nhưng không giàu như họ tưởng, như vậy cũng tốt. Nhưng nếu họ đến với chúng ta, giả thử họ là tôi và có nhiều tiền như vậy, trông họ sẽ không giàu có như vậy; họ sẽ không thể cho được nhiều như vậy, không phải là vì họ không muốn, mà là vì họ không biết cách xoay xở, quản lý co giãn đồng tiền. Tu Hành Mang Lại Dồi Dào Phong PhúVì thế khi đọc bài viết đó, tôi thấy nó cũng hay. Tôi đã từng làm như vậy - "Làm Sao Ðể Trở Thành Triệu Phú". Tôi đã biết qua hết rồi. Nhưng khi đọc bài viết đó, tôi thấy nó giống như là mình viết vậy. Bởi vì thấy đó là một chuyện rất ư tự nhiên - có người biết một cách tự nhiên. Nhưng cũng nhờ chúng ta khai ngộ. Chúng ta thực hành một cách khai ngộ, theo con đường tình thương và có rất ít những ham muốn ở đời. Giống như quý vị bây giờ - lúc trước, quý vị có rất nhiều, nhưng vẫn nghĩ rằng không đủ, nhưng bây giờ, dù có bao nhiêu thấy cũng xoay xở được. Quý vị vẫn có thể đến được Tân Tây Lan, Thái Lan, hay bất kỳ thiền quốc tế nào miễn là có ngày nghỉ. Lúc nào cũng có thể xoay xở được, đó mới lạ kỳ. Quý vị cảm thấy lúc nào cũng đủ và cảm thấy được yêu thương. Chỉ có một mình tôi, mà tất cả quý vị đều cảm thấy tôi chỉ thương yêu một mình quý vị, và tôi có đủ tình thương cho tất cả mọi người. Ðó là vì chúng ta tu theo con đường tình thương. Chúng ta biết thế nào là đủ, giống như biết tiết kiệm tiền bạc như thế nào để được giàu có. Không hẳn là nhờ kiếm được nhiều tiền, mà là nhờ để dành được nhiều tiền và muốn ít đi những thứ không cần thiết, như vậy sẽ còn để dành được nhiều tiền hơn nữa! Cho nên, để dành được một đồng cũng giống như là kiếm thêm được một đồng, còn hay hơn là kiếm thêm được một đồng nữa, bởi vì để dành được một đồng, quý vị không phải làm việc để kiếm cái đó. Chỉ cần cắt bớt một vài thứ không cần thiết. Hồi trước, quý vị ra ngoài mua sắm đủ thứ, nhưng bây giờ phải suy nghĩ cẩn thận. Hồi trước hay ra ngoài mua sắm đủ thứ, nhưng bây giờ thì đi thẳng đến hàng đậu hủ. Quý vị tiết kiệm được tiền bạc, thời giờ và bớt phải nghĩ ngợi. Hồi xưa, nấu ăn đủ các món, nhưng bây giờ thì chỉ có đậu hủ xì dầu, ngày mai thì xì dầu đậu hủ. Một cuộc sống đơn giản! Khi xưa, quý vị đi mọi nơi và có thể cần phải thuê khách sạn cho mình, cho chồng con, tiêu rất nhiều tiền. Bây giờ, chỉ cần mang lều theo, cắm trại ngoài trời, không khí thiên nhiên tươi mát, dưỡng khí... rất nhiều thứ chung quanh, bởi vì quý vị cắm lều dưới gốc cây, trên cỏ. Thấy khỏe khoắn, nhẹ nhàng, lại rẻ tiền. Chúng ta sống với nhau vui vẻ. Không cần phải ở khách sạn lớn mới vui. Thật ra, còn sướng hơn ở khách sạn lớn vì chúng ta có cùng tư tưởng, sở thích, chúng ta thương yêu nhau và thấy thật là khỏe khoắn. Khí trời, thức ăn, bầu không khí tốt lành làm chúng ta vô cùng sảng khoái. Không cần phải kiếm thêm tiền, chỉ cần biết cách sống ở đời, bởi vì quý vị chỉ có một đời, đời này. Dù tôi nói có đúng hay không, quý vị có thiên đàng hay không, hoặc phải trở lại đầu thai hay không, quý vị chỉ biết có đời này thôi. Nếu không lo liệu cho đúng, quý vị không thể nào sống một cách ung dung và không thể nào vui được. Phải làm những gì mình thật tình muốn và những gì tốt cho mình. Ðương nhiên, quý vị sẽ nói rằng nếu vậy thì muốn làm gì thì làm, nhưng điều đó không đúng. Cái gì tốt cho mình thì nên làm cái đó. Ăn chay khỏe mạnh, ngồi thiền làm tinh thần dịu xuống, làm con người tươi sáng thêm lên, khôn ngoan và từ bi hơn. Ðó là điều tốt. Chứ không phải là muốn làm gì thì làm. Dĩ nhiên, chúng ta có thể làm bất kỳ điều gì mình muốn. Nhưng những gì tốt, những gì người khôn họ làm. Ðể dành tiền hay hơn là kiếm tiền. Những gì để dành được giống như là những gì kiếm được, ngoại trừ không phải ra ngoài làm việc, thậm chí không phải trả thuế. Những gì mình kiếm được là của mình, mình có thể làm bất cứ chuyện gì mình muốn, có thể cho mình cái gì mình thích hoặc giúp người nghèo khổ. Những chuyện đó chúng ta thường hay làm. Tôi cũng làm. Cái gì tôi nói là tôi làm. Noi Gương Sáng Của Sư PhụKhông phải lúc nào tôi cũng làm để đăng lên Bản Tin. Ða số những gì tôi làm không đăng lên Bản Tin. Có thể nó được đăng là bởi vì người nào đó vô tình có mặt ở đấy và biết về chuyện này rồi viết bài tường thuật, hay chuyện đó chính thức, như buổi hòa nhạc mọi người cần phải biết. Ðó là như vậy. Nếu không, ngày nào tôi cũng làm, lúc nào cũng làm, có cơ hội là tôi làm. Có lần, một trong những người thị giả cười, nói rằng: "Sư Phụ, tại sao thức ăn McDonald đắt tiền như vậy? Ðó là nhà hàng đắt nhất chưa từng thấy." Quý vị biết tại sao không? Tại vì khi đến đó chúng tôi thấy một vài người vô gia cư đang lục thùng rác, nên tôi cho họ 500 đô la. Cho nên ông mới nói: "Trời ơi, chỉ ăn một ít khoai tây chiên, hai ly nước cô ca mà tốn cả 500 đô." (Mọi người cười) Chúng ta luôn luôn chia xẻ, khi nào làm được thì làm. Ða số trường hợp khi chúng tôi thấy người vô gia cư đứng lang bang hay đang lục thùng rác, tôi không thể chịu nổi, nên tôi cho họ một cái gì đó. Tôi cho họ những gì tôi có trong tay. Cho nên ông ta nói đùa: "Con đâu biết McDonald là nhà hàng đắt tiền nhất trong thành phố." ồng nói: "Chúng ta chỉ ăn có hai phần khoai tây chiên, uống hai ly nước cô ca, thậm chí còn phải tự hầu mình và đứng sắp hàng đợi, vậy mà đắt quá." Vì nhà hàng sang, quý vị chỉ ngồi một chỗ có khăn ăn đủ thứ, rồi người hầu bàn đến hầu như hầu vua chúa. Sau đó, quý vị chỉ trả hai hay ba hoặc năm trăm đô, còn tùy. Nhưng chỉ có hai người ăn, hai, ba trăm đã là đắt lắm rồi. Ông nói không thể tưởng tượng McDonald lại đắt tiền hơn. Ông chỉ nói đùa thôi. Cho nên những điều này chúng ta làm là vì thương người khác, vì họ cũng là mình vậy thôi, nên chẳng có gì để nói. Nhưng dĩ nhiên, có lúc chúng ta viết bài đăng trong cuốn Bản Tin bởi vì đồng tu khác cần phải học hỏi từ thí dụ đó. Hơn nữa, đa số những chuyện tôi làm đều công khai, nên mọi người đều biết. Nhờ vậy mà chúng ta biết những chuyện chúng ta làm, giống như quý vị kể cho tôi nghe những gì quý vị làm, rồi cuốn Bản Tin tường thuật cho quý vị những gì tôi làm, để hai bên có sự liên lạc với nhau, giống như biết lối sống của nhau, giống như là biết nhau vậy, chứ không phải muốn khoe để mọi người biết đến. Nếu muốn khoe để mọi người đều biết thì chúng ta đã đăng trên báo "Reuters" hay trên những hãng báo lớn nào rồi, chứ đâu phải chỉ đăng trên cuốn Bản Tin nhỏ bé của mình. Nhưng đây là lối sống thường tình của chúng ta. Cần phải có một lối sống như vậy. Mọi người nên làm như vậy. Tôi rất hãnh diện quý vị làm chuyện đó hoài hoài. Tôi biết quý vị tự làm riêng mình, mà vẫn còn đủ tiền để đến đây được, để đến thiền quốc tế, để đi gặp tôi bất cứ lúc nào đi được. Quý vị thấy đó, đời sống có phong phú hơn không? (Dạ có!) [Vỗ tay] Lúc nào tôi cũng cho nhưng tôi vẫn còn nhiều. ý nói rằng đối với tôi vẫn còn nhiều! Tôi cần cái gì? Dĩ nhiên, khi đi thăm quý vị thì tôi mặc đồ này; đây là y phục tôi vẽ kiểu, mặc cho vui. Khi không gặp quý vị, tôi vứt nó đi ngay lập tức, vì nó nặng nề, thật không thích chút nào. Mỗi ngày có lẽ tôi chỉ ăn một hay hai bữa, thức ăn còn lại hay mới nấu. Nếu mới nấu, tôi ăn. Nếu thức ăn còn lại, tôi ăn. Tôi cần gì? Vì vậy mà tôi vẫn còn nhiều tiền, vì tôi không tiêu xài, chứ không phải vì tôi kiếm nhiều tiền. Giống như quý vị vậy, quý vị kiếm được tiền giống như hồi xưa, có thể còn nhiều con cái hơn trước nữa, nhưng quý vị vẫn có nhiều tiền hơn, cảm thấy đời sống phong phú đối với mình hơn là khi xưa, và cảm thấy mãn ý rằng mình đã có đủ rồi. Ðó là bí quyết. Xoay Xở Khôn Ngoan Ðể Trở Thành Triệu PhúNhiều người là triệu phú mà người khác không ai biết. Ai cũng nghĩ thành triệu phú là chuyện khó, nhưng không phải vậy. Nhất là những người đã là triệu phú rồi thì họ được như vậy hoài, bởi vì họ rất là tự nhiên, thanh đạm, tiết kiệm. Thậm chí họ chẳng lái xe mới đắt tiền. Họ chỉ mua lại xe cũ để khỏi phải trả thuế xe xa xỉ, chẳng hạn vậy. Họ chỉ lái loại xe thường. Ða số triệu phú không lái xe đắt tiền. Họ lái xe giá phải chăng, an toàn, ngay cả xe Ford, xe Jeep. Họ lái bất kỳ loại xe nào an toàn. Họ không sống theo lối chúng ta nghĩ những người triệu phú sống. Nếu không thì tiền bạc sẽ "bay qua cửa sổ" cho dù là triệu phú đi nữa. Cho nên họ tiết kiệm được rất nhiều! Họ tìm cách tiết kiệm, như là lái loại xe ít hao xăng, ở khu nhà giá cả vừa với túi tiền, để không kiệt quệ tiền để dành. Bằng nhiều cách, họ tiết kiệm một ít chỗ này, chỗ kia, như vậy tài chánh sẽ luôn luôn được ổn định. Có những người không kiếm nhiều mà lại xài nhiều, lái loại xe chạy nhanh này nọ. Họ có rất nhiều, nhưng cũng rất nhiều thẻ mua chịu, nhiều nợ nhà băng và những nợ nần khác. Những người triệu phú, họ lái loại xe bình thường vì họ biết cách tổ chức đời sống cho nên không bị nợ nần. Nhiều triệu phú ở bên cạnh quý vị mà quý vị không biết, vì họ không phô trương tiền bạc. Họ biết họ làm gì. Họ biết giá trị của đồng tiền, không tiêu xài phung phí, và họ tự nhiên như vậy. Ðó là lý do tại sao họ giàu có. Họ giàu có một cách tự nhiên, biết cách lo liệu tiền bạc một cách tự nhiên. Cũng có lúc họ trúng xổ số, dĩ nhiên. (Mọi người cười) Nhưng họ cũng đầu tư tiền bạc; chẳng hạn như nếu họ kiếm được 40,000 đô la một năm, thì họ bỏ ra 15% hay 20% để đầu tư vào một 10 mười hay 20 năm họ sẽ có vài trăm ngàn đô sinh ra từ 5 hay 10 ngàn đô đầu tư mỗi tháng bỏ vào ngân hàng. Họ biết cách tổ chức tiền bạc, không tiêu xài hết số tiền kiếm được, mà giữ lại một ít để đầu tư. Rồi không bao lâu, quý vị sẽ trở nên giàu có. Chẳng hạn, nếu hôm nay quý vị bỏ ra 10,000 đô thì mười năm sau nó sẽ thành 50,000 đô sau khi đầu tư vào một ngân hàng, nhưng đó là chậm. Nếu không, người giàu có thể bắt đầu tự mình kinh doanh, buôn bán. Như vậy giàu nhanh hơn. Hơi liều một chút, nhưng đời là thế. Một là chấp nhận rủi ro, hai là sống một cuộc đời bình thường, chậm rãi, ngày qua ngày và kiếm không bao nhiêu tiền. Nhưng nếu xoay xở giỏi thì không sao, bởi vì đời sống bây giờ bình dị hơn. Ðậu hủ rẻ hơn thịt bò, chỉ khác biệt một chút thôi, một miếng đậu hủ thay vì miếng thịt đó. Chúng ta mạnh khỏe, không có sao. Nhìn tôi nè! Khỏe Cả Trong Lẫn NgoàiTất cả quý vị ai coi cũng khỏe. Tôi rất hãnh diện về quý vị. Quý vị hãnh diện về mình rồi ra ngoài nói: "Tôi ăn chay. Nhìn tôi nè." Như vậy tốt. Quý vị rất đẹp. Hiện giờ chưa có trang điểm nên trông bớt đẹp hơn, nhưng cũng là đẹp lắm rồi. Nếu trang điểm lên nữa thì mọi người chết mất. (Mọi người cười) Mấy ông chồng của quý vị đã chết lịm người rồi. Quý vị càng ngày càng xinh đẹp, họ chẳng muốn rời. Bởi vậy nhiều người lo sợ. Quý vị thọ Tâm Ấn, họ sợ quý vị làm ni cô gì đó; họ thương quý vị quá nhiều. Quý vị trông thật đẹp, càng ngày càng đẹp. Có những ông chồng đã bỏ vợ rồi sau khi bả thọ Tâm Ấn, ông trở về nói: "Chao ui, sao bà đẹp như thế này?", rồi dọn vô trở lại. Mấy bà vợ cũng vậy, đã bỏ chồng rồi, không muốn họ nữa. Nhưng sau khi Tâm Ấn, bà trở lại bảo: "Trời đất ơi! Ông đổi quá, thành một con người mới", rồi họ dọn vô ở chung trở lại, không có chuyện gì cả. Họ bỏ bồ trẻ, bồ mới gì đó rồi trở lại với chồng bởi vì bây giờ họ đẹp hơn về tâm linh. Khi quý vị đẹp bên trong thì người ta cũng thấy quý vị đẹp bên ngoài. Thông thường là như vậy. Cho nên, hãy rán đuổi hết những chuyện Romeo này, nhưng vẫn tiếp tục công việc tu hành của mình. Ðời sống của quý vị càng ngày càng khá ra; tôi không cần nói với quý vị. Tôi chỉ nói ra điều này trong trường hợp những ai chưa biết thì họ có thể xác định lại với quý vị. Ðời sống của quý vị là điển hình của tình thương và sự gia trì về tâm linh. Không cần phải thuyết giảng cho người nào nghe, chỉ cần nhìn đời sống của quý vị, nhìn vào đường lối quý vị đang sống ở đời, những gì người đời nhìn thấy về quý vị. Như vậy tốt hơn là hàng ngàn cuốn sách nói về tu hành. Quý vị là cuốn sách đó, là những tấm gương sáng nhất, là học thuyết hay nhất, giáo thuyết hay nhất từng dâng hiến cho người. Có một câu chuyện ở Mễ Tây Cơ về một Minh Sư, hồi xưa lâu lắm rồi. Ông rất là nổi tiếng, tên là Quetzalcoatl. Ông kể câu chuyện này cho các đệ tử: Trong một nhóm nọ, có hai người đàn ông. Một người rất tinh tấn, trông có vẻ rất sùng đạo, đi nhà thờ mỗi Chủ Nhật, là người đầu tiên đứng xếp hàng mỗi lần có thánh lễ, và cũng là người cuối cùng ra về. Ông không bao giờ bỏ lỡ dịp đi nhà thờ nào cả, nhưng ông không bao giờ làm chuyện gì khác. Còn người đàn ông kia không bao giờ đến nhà thờ, nhưng mỗi ngày ông đi làm. Nhiệm vụ gì ông cũng đều thực hiện. Kiếm được bao nhiêu tiền ông dùng để chăm sóc gia đình và cũng cho những người nghèo khó. Thậm chí ông còn cúng tiền để sửa chữa nhà thờ. Cho nên, Quetzalcoatl nói rằng người đàn ông không bao giờ đến nhà thờ kia là người thánh thiện và tự ông đã là một thánh đường. Nhưng còn người đàn ông đến nhà thờ mỗi ngày kia, chỉ đến đó thôi. Mọi người đều kính nể người đến nhà thờ rất nhiều, tưởng rằng ông là con người rất thánh thiện, rồi nói xấu về người không bao giờ đi nhà thờ. Nhưng thật ra, ông đã ra ngoài săn sóc cho tất cả các "nhà thờ" trong khu vực của ông. Bất kỳ điều gì có thể làm được ông đều làm, nhiều khi làm thêm việc để kiếm thêm ít tiền cho người nào đó. Mỗi ngày ông làm như vậy. Thành ra ông Thầy nói rằng người đầu tiên đi nhà thờ kia thì cũng được, nhưng người thứ hai kia tự ông là thánh đường. Cho nên, chúng ta có thể là "người đi nhà thờ" hay tự mình là "nhà thờ" còn tùy thuộc vào chúng ta. Tôi nghĩ tất cả quý vị đều là thánh đường. Tôi không cần phải xây nhà thờ nào cả. Thánh Ðường của Sư PhụCó người hỏi tại sao tôi không có nhà thờ hay chùa chiền nào cả, tôi nói: "Không cần; tôi đã có hằng triệu nhà thờ chạy khắp mọi nơi." (Vỗ tay) Tôi nói: "Bây giờ là thời đại tân tiến với kỹ thuật nhanh chóng. Thứ gì cũng di động: điện thoại di động, nhà di động, xe di động, chùa chiền di động." Quý vị là những ngôi chùa di động của tôi. Chúng ta lúc nào cũng có thể câu thông với nhau, đi đến bất kỳ nơi nào, rất là uyển chuyển. Nhà gạch chỉ bất động ở một chỗ, còn chúng ta thì chạy vòng quanh; chúng ta là "chùa chạy". Ðiều đó rất là ngộ! Nói thì ai cũng có thể làm được, nhưng sống theo những lời mình nói thì khó hơn. Quý vị có thể làm tất cả, có thể nói và cũng có thể làm. Quý vị vĩ đại là ở chỗ đó. Tôi bảo quý vị rằng tôi đến đây để làm quý vị vĩ đại. Tôi vĩ đại hay không, không có gì quan trọng. Tôi chỉ có một. Một Ðại Minh Sư, một Ðại Sư Phụ không phải là người làm cho chính mình vĩ đại, mà là một người làm cho mọi người khác vĩ đại. Nếu học trò của quý vị giỏi, có nghĩa là quý vị giỏi. Nếu không là không giỏi. Thành ra, tôi có vĩ đại hay không, không thành vấn đề. Miễn là quý vị vĩ đại là tốt. Và nhờ ân điển của quý vị nên tôi cũng được vĩ đại. Như vậy thì "cám ơn rất nhiều". Tôi cũng thích như vậy. Nhưng thật tình mà nói, nếu tất cả thế giới đều khai ngộ thì thậm chí chẳng có ai muốn tôi. Tôi sẽ sung sướng được làm một thường dân. Mỗi lần chia tay quý vị tôi đều thấy khó. Tôi muốn quý vị biết như vậy. Tôi muốn quý vị biết là vì quý vị tưởng chỉ có quý vị là người không muốn chia tay. Tôi cũng không muốn đi, nhưng tôi phải làm công việc của tôi, nên phải để tình cảm cá nhân qua một bên. Chỉ có vậy thôi. Nếu không, tôi có thể ở lại với quý vị mãi mãi. Hãy tin tôi đi, quý vị là những người tốt nhất. Còn nơi nào để tôi đi nữa đây? Ai cũng muốn ở lại với bạn thân, bạn tốt - Tôi cũng vậy. Nhưng không sao. Chúng ta ở với nhau ngay đây (Sư Phụ chỉ tay lên trái tim). Cám ơn quý vị. Tôi thương quý vị lắm.
|
Tin Togo - Thiền Nhị Tây Phi[Lome] Sau khi vui hưởng thiền nhị được tổ chức cùng lúc với thiền quốc tế vừa qua tại Ðại Hàn, các đồng tu ở Togo vẫn ước mong có thêm thuốc bổ tâm linh, nên chúng tôi đã tổ chức một kỳ thiền hai ngày rưỡi tại Tây Phi. Nhiều đồng tu thuộc sáu thành phố từ các nước Ghana, Benin và Togo đã đến tham dự. Cuộc bế quan này được tổ chức để mừng sự tái sinh về tâm linh của hai nước Ghana và Benin. Trong vài tháng vừa qua, hai quốc gia này đã phát triển nhiều về phương diện tâm linh, gia nhập vào đại gia đình thế giới của chúng ta. Chương trình thiền có cùng một hình thức như các buổi thiền quốc tế với Sư Phụ, gồm nhiều cữ thiền, xem băng thâu hình, và những món ăn đầy hương vị Phi Châu; dĩ nhiên là thiếu đi phần chính, đó là sự có mặt của Sư Phụ kính yêu. Dù nhục thể của Ngài không có ở đó, nhưng tất cả chúng tôi đã cảm nhận được lực gia trì của Ngài trong lúc thiền. Một tối, chúng tôi nhìn thấy bầu trời bên trên Trung Tâm trong vắt, còn những nơi khác mây vần vũ. Ðiều này nhắc chúng tôi nhớ lại những gì Sư Phụ đã nói: ánh sáng phát ra từ cộng tu mạnh đến độ nó có thể đánh tan mây. Ða số đồng tu cho biết cả ánh sáng lẫn âm thanh bên trong đều mạnh hơn trong lúc bế quan, và nhiều người có thể nghiệm tuyệt vời. Mọi chuyện tiến hành trôi chảy, như thể đã được Sư Phụ hoạch định giùm tất cả. Thậm chí một đám đông người như vậy làm việc, ngồi thiền, sinh hoạt với nhau trong một căn nhà có những điều bất tiện, nhưng họ cũng không để ý, vì chúng tôi nhiều người như một, hậu thuẫn và giúp đỡ lẫn nhau. Hình: Sau hai kỳ bế quan vừa rồi, đồng tu Tây Phi vững mạnh hơn và không thể chờ đợi kỳ thiền kế tiếp.
|
Băng Thâu Thanh Mới Nhất của Thanh Hải Vô Thượng SưCE3 (5 cuốn, tiếng Trung Hoa) Kinh Lăng Nghiêm, Tập 1 - Phật Thích Ca nói với A-Nan... Tất Cả Mọi Người Ðều Ở Tại Chỗ Và Chắp Tay Lắng Nghe Hsin Tien, Formosa ngày 8 tháng 6, 1987
|
Tâm Hồn Ðơn Thuần Là Tốt NhấtDo Sứ Giả Quán Âm tại Nam Phi Nhờ vào lòng thành của những người cầu Ðạo, Sư Phụ đã gởi một sứ giả Quán Âm đến Trung Phi. Người dân tại đây đang khao khát Thượng Ðế và đã nhiều năm chờ đợi học Pháp Quán Âm, nên Sư Phụ đã thưởng cho họ bằng những thể nghiệm tuyệt vời trong lúc thọ Tâm Ấn. Tấm lòng của người Phi Châu rất đơn thuần và không bị nhiễm nhiều vấn đề phức tạp của Tây Phương, nên họ có thể thấy Thượng Ðế một cách dễ dàng, và Sư Phụ bên trong gia trì cho họ thật nhiều. Nói về phương diện tâm linh thì họ còn phong phú hơn là chúng ta tưởng. Ở Phi Châu, gần như người nào học Pháp Phương Tiện cũng lập tức thấy ánh sáng bên trong hay cảnh giới, và nhiều người nghe tiếng nhạc thiên đường (Tức Khắc Khai Ngộ khi chỉ mới học Pháp Phương Tiện!) Chưa hỏi người ta cũng có thể biết được ai là người có thể nghiệm trong lúc thiền qua những nụ cười tươi nở trên môi. Dĩ nhiên, đó là do lực lượng thương yêu vô bờ bến của Sư Phụ, nhưng phải có một sự khác biệt gì giữa những người có tâm hồn trong trắng, đơn thuần này và những người khác. Nhớ lại hồi trước, đối với tôi, một người Tây Phương, có được những thể nghiệm sung sướng đó quả là một chuyện khó khăn. Tôi than thở với Sư Phụ hai lần, trước và sau khi thọ Pháp, nhưng thể nghiệm vẫn không có gì là hấp dẫn so với những kỳ vọng trong tôi, và không có gì là hấp dẫn so với những thể nghiệm mà những người dân "Ðược Gia Trì Trong Tâm" này đã thấy. Nhìn lại thì tôi có thể thấy sự suy nghĩ của chính tôi là cái đã gây nhiều trở ngại - những quan niệm rắc rối, phức tạp, và những ý nghĩ kiêu hãnh về mình. Nhưng sau nhiều năm tu hành, tôi đã trở nên khiêm nhường hơn, bình dị hơn. Ngoài ra, tôi cũng cảm thấy một tình thương nồng ấm từ người dân Phi Châu, và tin rằng họ là những tấm gương sáng cho tất cả chúng ta học hỏi về tính đơn thuần và lòng tin, khi phải trực diện với biết bao thử thách.
|
Thế Giới Hoàng KimNam đồng tu Li Wenfeng, Ðài Bắc, Formosa Từ đầu năm 1990, tôi đã thật tâm cầu Ðạo. Hồi đó tôi vừa mới có việc làm, thì để ý thấy một người đồng nghiệp hơi lạ lúc nào cũng tươi cười, dù ít nói; thêm vào đó anh lại ăn chay trường. Tôi cũng đã trường chay một thời gian và cảm thấy hãnh diện với chính mình. Tôi có tập khí công và thiền chút ít. Rất nhiều lần tôi ngửi được mùi hương từ các cảnh giới A-tu-la, nên tôi cũng khá tự hào. Nhưng không hiểu vì lý do gì và không biết tại sao tôi lại thấy mình hay lai vãng gần vị đồng nghiệp này. Nhận thấy anh vui vẻ, tôi hỏi tu pháp môn gì và thầy anh là ai. Anh nói anh tu pháp Quán Âm với Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư, rồi cho tôi mượn một cuốn sách khiến tôi rất thích. Vừa về đến nhà, tôi liền lấy sách Sư Phụ ra chăm chú đọc. Rồi chuyện lạ xảy ra: Những hàng chữ bắt đầu nhảy múa và hình Sư Phụ ngoài bìa sách nhanh chóng biến đổi thành những hình dáng khác nhau trong vòng chưa đầy một giây. Quả là một bảo vật, tôi nghĩ, rồi từ đó tôi luôn luôn mang nó trong người và cảm thấy vô cùng sung sướng! Người đồng nghiệp cho biết Sư Phụ sắp sửa đến Ðài Nam thuyết pháp vào tháng Ba, và dĩ nhiên là tôi tham dự. Ngày hôm đó, thính đường đầy nghẹt. Buổi giảng pháp ấy đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi tin chắc rằng mình đã gặp Ðức Phật và Chúa Giê Su tái thế. Toàn thể con người tôi - thân, khẩu, ý - trở nên nhẹ nhàng an ổn. Những biến đổi trong tôi không thể diễn tả bằng lời mà chỉ có thể cảm nhận được bên trong. Ðêm hôm đó, Sư Phụ đã đến trong giấc mơ tôi. Ngài nói chuyện và cứu tôi thoát nạn. Tôi cảm thấy phúc lạc tràn đầy! Nhưng đó chỉ là khởi sự. Sau khi bắt đầu đeo hình Sư Phụ, tôi liên tục ngửi thấy mùi thơm của hoa quả. Tìm khắp nhà nhưng không thấy trái cây, tôi biết đó là Sư Phụ gia trì và cảm thấy tràn đầy mãn túc. Tôi không thọ Tâm Ấn liền vì nghĩ rằng cần phải đợi đến khi nào toàn thân, khẩu, ý sẵn sàng mới được. Ngày Chúa Nhật vào cuối tháng Sáu, đêm hôm đó vừa chợp mắt thì tôi thấy thân thể mình đang nằm trên giường dưới kia, trong khi Sư Phụ kéo tôi lên ra ngoài vòng quả đất. Sư Phụ thật dễ thương như một người bạn hiền. Ngài đưa tôi đến một thế giới rất đẹp rồi chúng tôi nghỉ chân tại một cái đình. Nơi đây mọi vật đều phát ra ánh sáng vàng kim, thật tuyệt vời! Sư Phụ gọi tên Phật A Di Ðà, thì lập tức một thiên nhân đi chân trần xuất hiện - đó là Ðức A Di Ðà. Thân thể Ngài sáng rực hoàng kim! Tôi nghĩ Ngài thích cái đẹp, bởi vì tôi thấy Ngài đeo vòng xuyến trên cánh tay, cổ tay, ngay cả cổ chân, lại còn bông tai nữa! Chắc tất cả các vị đại thánh nhân đều thích đẹp. Phật A Di Ðà vô cùng kính trọng Sư Phụ, và tôi cũng được hưởng lây một chút vinh dự này vì tôi ở cạnh Ngài. Chúng tôi dùng tâm nói chuyện. Sau một hồi, chúng tôi rời nơi ấy và Sư Phụ nói chuyện với tôi. Tuy nhiên, không phải là chúng tôi đến thế giới hoàng kim này liền. Trên đường đến, chúng tôi đã đi ngang qua nhiều cảnh giới và trông thấy nhiều thứ - vườn đào tiên, một ông lão đầu to, râu bạc chống gậy, cảnh giới của những vị Phật lớn, và thế giới của những người lùn. Trong hệ thống của vũ trụ, cảnh giới càng cao thì càng trong suốt và ánh sáng càng rực rỡ. Cảnh giới càng thấp thì càng thô kệch. So sánh ra thì chúng ta có thể nói trái đất này là một hành tinh hơi thô thiển. Trên đường về, Sư Phụ để tôi ở lại trong một cảnh giới nào đó một thời gian. Ở đấy, mọi thứ đều được làm bằng một chất liệu vàng kim và sáng, nhưng khác với ánh sáng hoàng kim trong suốt của thế giới A Di Ðà. Có rồng vàng và phượng vàng cũng tỏa ra ánh sáng màu vàng nhưng không trong suốt. Những con rồng vàng trông thật dễ thương. Chúng bay đến liếm mặt tôi, nhưng tôi không thấy thân thể của mình, mà chỉ nhận biết là mình đang hiện hữu. Bầu không khí ở đó thật là dễ chịu, không một áp lực nào cả. Những con rồng vàng thật dễ thương và hiền hơn cả những đứa trẻ dưới trần; những con phượng hoàng xinh đẹp, duyên dáng, làm tôi quáng lên vì ánh sáng. Tôi khóc một cách sung sướng và không muốn trở lại thân thể. Một lần khác, lúc tôi ngủ trong giờ nghỉ cơm trưa, tay ôm cuốn sách Sư Phụ. Vừa đặt lưng nằm xuống, tôi nghe thấy tiếng sóng gầm dữ dội. Tôi lại khóc nữa và kể cho người đồng nghiệp của tôi nghe. Nhưng vừa kể xong thì tiếng sóng biến mất. Thật lạ là chỉ có mình tôi nghe thấy. Những người khác đều đang ngủ, và xung quanh không có máy phát thanh. Sau này tôi mới biết đó là tiếng hải triều âm ở bên trong. Ðiều đáng kinh ngạc hơn nữa là mắt tôi có thể nhìn thấy hai cảnh giới trong cùng một lúc. Một là cảnh giới vật chất này, còn cảnh giới kia ngoài sự hiểu biết của tôi - một thế giới hoàng kim trong suốt, nơi mà mọi cây cối đều tỏa ra ánh sáng hoàng kim hiển hiện thật rõ ràng trước mắt. Ðây là một vài thể nghiệm tuyệt vời mà tôi có được sau khi gặp Sư Phụ ngoài đời, đọc sách, xem phim, nghe băng thuyết pháp và đeo hình của Ngài. Khi thọ tâm ấn ngày 1 tháng 7 năm 1990, tôi cũng được một thể nghiệm rất tốt. Hôm ấy là một ngày đẹp trời, và chúng tôi đang ngồi chờ trong Vườn Trúc tại Tây Hồ. Khi Sư Phụ đến và lễ truyền Tâm Ấn bắt đầu thì bỗng nhiên Ngài biến mất và tôi chỉ còn thấy một mặt trời rất sáng, ngay cả khóm trúc cũng không còn đó nữa. Lúc đó tôi không còn nghi ngờ gì nữa, Sư Phụ chính là Sứ Giả của Phật và Thượng Ðế. Sau khi Tâm Ấn, tôi được giao trách nhiệm coi sóc Trung Tâm Chiku tại Ðại Nam. Một hôm vào lúc nửa đêm khi đang đi về phòng vệ sinh, tôi thấy một người lạ mặt đang cố mở cổng vào. Tôi hỏi ông đang làm gì, ông nói rằng ông tò mò muốn vào trong xem thử. Tôi bảo ông đây là khu vực tư nhân và không tiện cho ông vào. Sau khi ông ấy đi rồi, tôi không khỏi kinh ngạc trước sự sắp xếp huyền diệu của Sư Phụ. Một ngày có 24 tiếng, 1440 phút hoặc 86.400 giây, vậy mà tôi lại có mặt tại đó đúng vào giây phút thiết yếu, giữa đêm rạng sáng, khi người đàn ông nọ đang cố mở cửa vào. Nên tôi nhận biết rằng có những vị thần hộ pháp vô hình đang bảo vệ bầu không khí thánh thiện của Trung Tâm. Một lần khác, vào một đêm mưa bão, tôi đang ngủ trên chiếc ghế bố. Sấm chớp đùng đùng đánh vào Trung Tâm Chiku làm hư hại nhiều cây cối mới trồng. Ðêm hôm đó, tôi đã thấy một chuyện thần kỳ, một võ tướng áo giáp đứng ngay phía trước ghế tôi nằm. Vị này phát ra ánh sáng vàng trong suốt, trông rất dũng cảm. Tôi nhận thấy vị tướng này đang bảo vệ tôi và Trung Tâm một cách thương yêu, như thể sẵn sàng hy sinh tính mạng. Tôi không biết vị tướng này đã đứng đó bao lâu, nhưng mỗi lần tôi mở cặp mắt buồn ngủ ra nhìn thì thấy ông vẫn còn đứng đó. Nhưng khi tôi thức dậy lúc 4:00 giờ sáng để thiền thì ông không còn đó nữa. Những điều này chứng minh rằng khi chúng ta làm việc cho Sư Phụ, tất cả những vị thần hộ pháp và thiên nhân vĩ đại trong vũ trụ đều đến giúp chúng ta. Nó cũng chứng minh rằng trung tâm thiền của Sư Phụ là những nơi tốt nhất cho công việc tu hành. Chúng ta thật vô cùng may mắn và có phước báu được tu theo một Pháp Môn Vô Thượng!
Những Ðiềm Lành Của RồngDo sư huynh Hsu He-yi , Ðài Nam, Formosa Mặc dù tôi đã đọc nhiều Kinh Thánh và những Kinh điển Phật Giáo trong quá khứ, nhưng tôi chưa bao giờ thấu hiểu được giáo lý bên trong. Một hôm, tôi vô tình nói chuyện với một người láng giềng lớn tuổi, và vô cùng cảm phục những chuyện thần kỳ do ông kể lại về Thanh Hải Vô Thượng Sư. Tôi thực sự không biết gì về Ngài, cho nên đã hỏi mượn một vài quyển sách để có thể giúp tôi tìm hiểu. Vì thế, ông láng giềng cho tôi mượn quyển Tức Khắc Khai Ngộ, Tập I. Thoạt nhìn tôi đã thích, và mỗi lần có thời giờ tôi đều lấy ra đọc. Một hôm, khi đọc xong nửa quyển, tôi có một thể nghiệm rất hay trong mơ. Tôi thấy một con rồng lành màu vàng kim và xanh lam đang bay cao trên trời ở hướng tây của nhà tôi, gần nhà người láng giềng đó. Con rồng trông thật là hùng vĩ, oai phong vừa lượn vòng quanh nhà tôi ba lần theo chiều kim đồng hồ, với một quả cầu lửa màu vàng và màu bạc bay phía trước. Thình lình, các bạn láng giềng náo nức ăn mừng vừa đốt pháo bông chúc tụng tôi. Tôi tỉnh giấc thì thấy rằng đó chỉ là một giấc mơ. Tuy nhiên, trong tôi vẫn còn ở trong trạng thái vô cùng hỷ lạc sau khi thể nghiệm được điềm lành! Sau khi đọc sách Sư Phụ, tôi không dám ăn thịt nữa vì cảm thấy như là đang ăn thịt chính mình. Thêm vào đó, tôi đã thành công trong việc bỏ chứng nghiện thuốc lá, rượu, cờ bạc, và vô cùng có phước được truyền Tâm Ấn vào ngày 5 tháng 5, 2000, sau khi nghe Sư Phụ thuyết pháp tại Vận Ðộng Trường Thị Xã Ðào Viên. Trước kia, tôi thường hay tham dự những buổi họp mặt xã giao trong công việc làm ăn. Lúc đó, tôi ăn thịt, uống rượu rất nhiều, và về nhà say sưa là một chuyện thường tình. Mặc dù những người trong gia đình tôi không phải là đồng tu, nhưng họ vô cùng vui vẻ khi thấy một sự thay đổi lớn lao trong tôi sau khi ăn chay và tu Pháp Quán Âm. Thật ra, họ còn rất biết ơn tới nỗi phải làm lễ tạ ơn Trời Phật!
Vô Lượng Cổ PhậtDo chuẩn đồng tu Li, Tianjin, Trung Hoa Ðại Lục Trước khi biết giáo lý Sư Phụ, tôi đã từng tu thiền theo phương pháp của Môn Phái Bí Truyền trên mười năm, và mỗi ngày đều đặn tọa thiền cho đến nửa đêm. Vài năm trước đây, một người đồng nghiệp cho tôi cuốn sách biếu "Tức Khắc Khai Ngộ", nhưng tôi chẳng buồn mở ra xem. Tôi tự mãn, cho rằng mình là một người tu hành thâm niên với nhiều thể nghiệm tốt. Tôi có thần thông và có thể chữa bệnh cho người. Mặc dầu không phải bệnh nhân nào đến tôi cũng có thể chữa lành, nhưng ít nhất trong mười người, tôi đã có thể chữa được đến chín, và có thể thuyết pháp hàng giờ mà không cần lập lại. Khi tọa thiền, tôi chỉ cần đặt chân trái lên trên chân phải là linh thể của tôi sẽ đi ra khỏi xác. Cho nên tôi không tin chuyện "Tức Khắc Khai Ngộ". Mùa thu năm ngoái, người đồng nghiệp lại một lần nữa cho tôi quyển sách của Sư Phụ và nói rằng: "Cố gắng đọc đi! Cuốn Tức Khắc Khai Ngộ này hay lắm!" Vì không muốn làm mất lòng bạn và cũng vì tò mò, tôi đã đem quyển sách đó về nhà tìm hiểu, xem "Tức Khắc Khai Ngộ" là gì. Tôi lướt qua vài trang đầu nhưng không thấy một dấu hiệu nào. May mắn thay, tôi đã kiên nhẫn xem tiếp. Lần này, tôi tìm thấy một điều kỳ diệu! Ðây không phải là một cuốn sách bình thường, mà là một quyển Thánh Kinh mà ý nghĩa của nó không thể nào tả nổi. Tôi đã từng nghiên cứu nhiều kinh điển và nhiều năm tu luyện theo một phương pháp bí truyền, nhưng không bao giờ nhận biết được thế nào là chân kinh và chân pháp. Lời lẽ trong mỗi trang sách của Sư Phụ không phải là những câu nói bình thường mà là những thể nghiệm thiêng liêng. Tôi để quyển sách này dưới gối, và kết quả lạ thường. Tôi cảm thấy một lực lượng kỳ diệu mà chưa bao giờ tôi thể nghiệm được trong suốt mười năm tu luyện theo phương pháp bí truyền. Tôi đã dễ dàng chấp nhận điều kiện trường chay để được thọ Pháp với Sư Phụ. Tôi hoàn toàn quên hẵn mùi vị thịt cá và không còn thèm chúng nữa. Ðiều khó khăn duy nhất là tật nghiện thuốc lá mười lăm năm của tôi. Tôi tự nhủ: "Có lẽ phải cầu Sư Phụ." Và có kết quả ngay lập tức. Tôi đã bỏ thuốc lá. Mặc dầu có những thể nghiệm tuyệt diệu như vậy, nhưng tôi vẫn muốn khảo lực lượng của Sư Phụ. Thế là tôi xử dụng một pháp bí truyền để tiếp thu năng lượng của Ngài, và kết quả thật không thể tưởng tượng được. Trước kia chưa bao giờ tôi thể nghiệm Lực Lượng và ánh Sáng nào như vậy. Ðã nhiều năm, tôi từng viếng thăm nhiều trường phái tâm linh và những nhà tu hành nổi tiếng, nhưng khó có người nào có thể khuyến dụ được tôi theo họ, chỉ có "Vị Cổ Phật" này và pháp môn "Tức Khắc Khai Ngộ" của Ngài mới hoàn toàn chuyển hóa nổi tôi. Tôi không còn dám chữa bệnh người bằng thần thông nữa. Mặc dầu vậy, những chúng sanh vô hình mà tôi đã gây oán lúc trước vẫn thường đến quấy phá tôi. Sau khi đọc sách của Ngài Cổ Phật, tôi biết rằng đây là quả báo mà tôi phải âm thầm chịu đựng. Khi không thể chịu nổi nữa, tôi cầu Cổ Phật giúp đỡ và Ngài không bao giờ làm tôi thất vọng. Bây giờ tôi đang đợi được Cổ Phật truyền Tâm Ấn vì tôi muốn được giải thoát kiếp này.
|
Thanh Hải Vô Thượng Sư thuyết giảng tại Tây Hồ, Formosa Từ sự tu hành pháp môn Quán Âm, chấn động lực của chúng ta trở nên rất lẹ, chúng ta cảm thấy năng lực dồi dào, như những người trẻ tuổi. Chúng ta trở nên sáng suốt hơn, có thể giải quyết vấn đề một cách dễ dàng và thông minh như những người trẻ tuổi. Do đó, có thể nói rằng chúng ta đã được cải lão hoàn đồng. Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng tại Ðài Nam, Formosa Ngày 15 tháng 3, 1990 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa) Người thụ hưởng tự do nhiều nhất là người có tinh thần trách nhiệm nhất; bởi vì có trách nhiệm nên họ có tự do. Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng tại California, Hoa Kỳ Ngày 25 tháng 5, 1989 Một linh hồn nhận biết Chân Ngã phát ra một mùi thơm thánh thiện, một đức hạnh thoát tục khiến cho tất cả mọi người đều muốn đến gần, và mọi người cảm thấy thoải mái một cách tự nhiên.
|
Thiên ThầnThanh Hải Vô Thượng Sư thuyết giảng tại Ba Tây V: Có phải linh hồn được sanh ra hay là số lượng linh hồn đã được định trước? Linh hồn trẻ là những linh hồn từ thế giới khoáng vật, thực vật hay động vật. Chúng tiến hóa và trở thành người. Những linh hồn này hơi thấp kém, đần độn về phương diện tâm linh, phản ứng hơi chậm chạp, hoặc có thể hung tợn. Nếu một linh hồn trẻ từ đất đá thành người, họ sẽ giống như đá - lạnh lùng, trống rỗng, đần độn, cứng đầu. Nếu kiếp trước là cây, thì tính tình họ sẽ mát, dễ chịu hơn, nhưng cũng ngu dốt, hơi kém thông minh. Những linh hồn này cần phải đầu thai lại nhiều lần để học sự hoàn mỹ. Một số linh hồn từ cõi trời xuống, không phải từ Thiên Quốc, mà là từ cõi trời, thế giới trên thiên đàng - như thiên thần, những vị thần hoặc những linh hồn trên thiên đàng. Họ hạ giới thành người vì muốn học hỏi để trở thành hoàn mỹ. Họ muốn tìm một vị Minh Sư để được giải thoát khỏi sanh và tử. Họ muốn trở thành Minh Sư. Ðây là những loại linh hồn khác nhau, già và trẻ. Thanh Hải Vô Thượng Sư thuyết giảng tại Dublin, Ái Nhĩ Lan V: Thưa Sư Phụ, có thiên thần và thiên nhân chỉ đạo không? Họ quan trọng như thế nào đối với quá trình tiến hóa tâm linh của chúng ta? Câu thông với họ có dễ hơn là câu thông với Thượng Ðế không? SP: Có chứ, họ ở khắp mọi nơi. Nhưng chỉ vì mắt trí huệ chưa mở, cho nên chúng ta không thấy họ. Khi khai ngộ, chúng ta có thể thấy. Có người, ngay cả những lúc không cố ý hành thiền, nhưng vô tình được một vị Minh Sư khác gia trì, cũng có thể thấy được thiên thần và thiên nhân chỉ đạo. Họ sẽ giúp chúng ta tới một mức độ nào đó, nhưng chỉ có Thượng Ðế mới có thể giúp chúng ta cho tới cùng. Cho nên lúc đầu, thiên thần và thiên nhân chỉ đạo có thể ở bên cạnh giúp chúng ta một chút trong những bước căn bản. Sau này chúng ta trở thành chủ nhân ông của mình, thì lúc đó chỉ có riêng Thượng Ðế là người hướng dẫn chúng ta. Nhưng thiên thần luôn luôn ở bên cạnh. Họ sẽ phục vụ chúng ta và là những người giúp đỡ chúng ta. Thanh Hải Vô Thượng Sư thuyết giảng tại Amsterdam, Hòa Lan V: Sư Phụ nghĩ thế nào về thiên thần? Quý vị có thể thấy họ trong lúc tọa thiền; có thể yêu cầu họ giúp đỡ. Ðôi khi cũng có thể thấy họ bằng mắt trần. Thanh Hải Vô Thượng Sư thuyết giảng tại Bồ Ðào Nha V: Sư Phụ chú tâm vào sự câu thông trực tiếp với Thượng Ðế. Làm sao có thể thấy được hệ thống vũ trụ rộng lớn với những chúng sinh trung gian, chẳng hạn như thiên thần, tổng thiên thần, tiểu thiên sứ, thiên thần tối cao, v.v...? SP: Họ là bạn của chúng ta. Không sao! Họ sẽ ở một bên ủng hộ, trong khi quý vị tiến lên. Tôi sẽ chỉ quý vị cách chào hỏi họ và đi ngang qua họ một cách nhanh chóng. Nếu quý vị không biết cách và nếu không được giới thiệu bởi một vị thầy, đôi lúc họ có thể gây phiền phức. Nhưng chúng tôi sẽ giới thiệu quý vị với họ và bảo họ chăm sóc cho quý vị. Ðôi khi thiên thần là những chúng sinh phụng sự chúng ta. Quý vị càng lên cao, họ càng tôn sùng quý vị. Ðôi khi quý vị lên đến một cảnh giới cao hơn, tất cả thiên thần và chúng sanh ở đó sẽ sắp hàng bái lạy quý vị. Họ rất sung sướng được phụng sự cho quý vị và tự gọi họ là người giúp việc cho quý vị. Ðức Thiên Thần Hộ Pháp của những cảnh giới thiên đàng -- Sư Phụ
|
Lời Nhạc Vọng Ðến Thiên ÐàngDo nam đồng tu Hsieh Huan-tsai, Ðài Bắc, Formosa Tôi không hiểu có phải là do sự khao khát bên trong hay do tiếng gọi tình thương của Sư Phụ đã khiến cho tôi tham gia vào Ca Ðoàn Ðài Bắc. Tôi hay cao ngạo mỗi khi học hỏi điều gì, nhưng lần này, dưới sự hướng dẫn của một sư tỷ đồng tu, mỗi lần tập dượt, lòng tự tin của tôi càng giảm sút. Tôi đã không hát mười mấy năm nay cho nên bây giờ hát lại tôi không còn biết một tí gì về âm nhạc nghệ thuật. Trên bốn mươi tuổi đời rồi tôi mới gia nhập ca đoàn này là lần đầu tiên! Mỗi lần tôi mở miệng cất tiếng hát, vị sư tỷ lập tức kêu tôi là ngọc "chưa mài". Mặc dầu cố gắng bao nhiêu, chị vẫn không thể biến tôi thành ngọc "đã mài". Tôi hết sức chán nản muốn rút lui, nhưng lại nghĩ dầu sao cũng đã vào ca đoàn rồi thì tôi cũng phải can đảm trì chí, để mọi chuyện cho Thượng Ðế an bày. Khi gần đến ngày trình diễn, mọi người trong ban hợp ca như vừa mới được tiêm thuốc bổ, tiến bộ vượt bực; giọng hát của họ đã lên tới một mức độ khác hẳn lúc đầu. Nhận thấy sức mạnh kỳ lạ này, tôi lại càng lo sợ. Mỗi ngày, trên đường lái xe đi làm hay về nhà, tôi liên tục mở băng các nhạc phẩm Sư Phụ và cố tập hát theo Ngài, hy vọng nhận ra những kỹ thuật tinh xảo có thể giúp tôi nâng cao năng khiếu. Sau khi đi làm về, tôi lái xe tới một sườn đồi vắng vẻ tập hát thật to, dù không một con trùng, chú chim hay chú cóc nào dám bén mãng tới hòa âm. Tuy không được sự tán thành của chúng, tôi vẫn tiếp tục cất tiếng ca với tất cả tấm lòng cho tới khi hồn phách say sưa. Vào ngày 5 tháng 5, Ca Ðoàn Ðài Bắc cuối cùng đã lên sân khấu. Hoàn toàn chuẩn bị, chúng tôi hát vô cùng ăn khớp, cả ban hợp ca 50 người nhưng lại nghe như một. Những giọng ca hòa hợp vang dội hào hùng thấu tận trời xanh, ngay cả tôi cũng phải bàng hoàng xúc động. Tôi vô cùng tri ân Thượng Ðế đã cho tôi cơ hội khó quên này để được đắm chìm trong biển tình thương của Sư Phụ qua lời ca tiếng nhạc.
Amazing GraceDo nữ đồng tu Grace, Formosa Tôi đã yêu nhạc trước khi được Sư Phụ Thanh Hải truyền Tâm Ấn, nhất là giọng ca thánh thót diệu vợi của nữ ca sĩ Nana Mouskouri. Lòng tôi mê say theo tiếng hát của cô, nhất là khi cô hát bài thánh ca mang tên "Ân Ðiển Tuyệt Vời" (Amazing Grace). Mỗi lần nghe cô hát bài này, tôi phải nghe mấy lần mới đã. Lời ca quen thuộc: "Ân điển tuyệt vời, âm thanh ngọt lịm!" luôn luôn gây trong lòng tôi một nỗi niềm cảm xúc sâu xa, khiến tôi bùi ngùi như một lữ khách nhớ quê hương sau một thời gian dài xa cách. Dù nước mắt có chảy dài trên má, tôi cũng vẫn cứ tiếp tục nghe. Sau khi thọ Tâm Ấn, tôi bỗng hiểu chữ "âm thanh" trong bài ca đó đúng là chỉ dòng âm lưu nội tại mà Sư Phụ Thanh Hải đã nói đến. Trong thời gian thiền định hằng ngày, tôi lắng nghe dòng âm lưu ấy, và ngày ngày cảm thấy tâm hồn cởi mở hơn, kiên nhẫn hơn, và những chướng ngại trên con đường tu học đã giúp tôi càng thêm vững mạnh. Giờ đây, mỗi khi tôi nghe bài hát này, những tình cảm buồn nản, chán chường mà tôi thường hay có trước kia đã được thay thế bằng một sự biết ơn khôn tả. Lạ hơn nữa là ngay cả chồng tôi, một người rất phản đối chuyện tu hành, nay đã bắt đầu bảo tôi thâu cho anh bài này nhiều lần trong một cuốn băng để anh được nghe đi nghe lại, giống như tôi. Phải chăng đây là một dấu hiệu cho thấy cục đá bướng bỉnh kia sắp sửa...? Trong Thánh Kinh, Chúa Giê Su có nói với đệ tử rằng: Với người thì không thể làm được, nhưng với Thượng Ðế thì cái gì cũng có thể được. (Matthew 19:26). Nói cách khác: "Ðối với kẻ phàm tục thì không thể làm được, nhưng đối với Thượng Ðế thì mọi chuyện đều có thể được." Ðể tỏ lòng biết ơn của tôi đối với ân điển tuyệt vời này, tôi đã đặt cho mình một cái tên tiếng Anh: "Grace" (Hồng Ân), bởi vì tôi biết tất cả mọi thứ đều là do hồng ân Thượng Ðế, không có một cái gì mà không phải là hồng ân của Thượng Ðế... Ân Ðiển Tuyệt Vời(Nguyên văn tiếng Anh) Ân điển tuyệt vời! Âm thanh ngọt lịm Ân Ðiển ấy đã dạy tôi nể sợ Qua bao hiểm nguy, gian truân và cám dỗ Ân điển tuyệt vời! âm thanh ngọt lịm
|
"Nhà Tôi Ðâu?"Nữ đồng tu Vanessa, Ðức Quốc (Nguyên văn tiếng Anh) Trời bắt đầu mưa ... một giọt, hai giọt, rồi nhiều thêm nữa ... (Tôi viết bài thơ trên khi nhận thấy thế giới này không phải là quê hương tôi... Tôi đã đầu thai nhiều lần, nhiều kiếp. Nay tôi đã chán tất cả những thể nghiệm cuộc đời.) "Thiếu Thầy"Thiếu Tình Thương của Thầy con đui mù mãi mãi... "Từ Lúc Biết Người"Từ lúc biết Người, "bản lai diện mục" ta ơi,
Bài Tán "Vô Thượng Sư"Do đồng tu Pháp Phương Tiện, Anh N. Guragain Thầy cười cho hoa hồng cười rộ Thầy là mẹ cuộc đời
|
Giá Ðũa Thiên LongMột kiểu thiết kế mới đi đôi với bộ Muỗng Nĩa Thiên Long nguy nga mỹ lệ của Thanh Hải Vô Thượng Sư, đó là Giá Ðũa Thiên Long. Mẫu này được cấu tạo một cách tinh vi bằng loại vàng 22k cẩn những hạt hồng ngọc lóng lánh, tượng trưng cho sự huy hoàng của vũ trụ, sự tráng lệ của Thiên Ðường, một nghệ thuật sáng tạo cổ điển, và sự thịnh vượng của nhân gian. Giá đũa này cũng có thể được dùng làm đồ chặn giấy lý tưởng, một món sưu tầm và trưng bày hoàn hảo. Ðây là một kiệt tác quý báu của thời đại chúng ta, và cũng là một món đồ giá trị cần phải bao gồm vào sưu tập thừa tự gia đình, để được tưng tiu qua nhiều thế hệ. Dùng để trưng bày và sưu tập
Chiếc Lều Toàn Hảo, Thiết Kế Khéo Léo,
|
1. Trong Thiền Lục Quốc Tế hôm tháng 5, 2000, tại Trung Tâm Youngdong, Ðại Hàn, tất cả đồng tu tham dự đều cảm nhận được niềm chân phúc dạt dào cả trong lẫn ngoài. 2. Sư Phụ viếng thăm Trung Tâm Hán Thành hai lần trong tháng 5, 200 sau thiền quốc tế.
|
Trên Mạng Lưới Quán Âmhttp://www.Godsdirectcontact.org.tw (Formosa; in Chinese, English) http://www.spiritweb.org/Spirit/media.html?who=Suma%20Ching%20Hai (U.S.A.; in English) The WWW Addresses for The Supreme Master Ching Hai News Online Are: English: Aulacese: Spanish: Japanese: French: |